Khương Tú Quân dẫn mấy đứa trẻ chơi trong sân, thỉnh thoảng lại ngó ra ngoài một chút.
Nhưng đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Kim Hòa và Cố Đồng Uyên đâu.
Thiệu Hưng Bình ra ngoài nhặt củi, Thiệu Tiểu Hổ cũng đi theo ra.
Thiệu Tiểu Hổ phát hiện Khương Tú Quân cứ nhìn ra ngoài mãi, vẻ mặt rất lo lắng.
Cậu bé chạy thẳng tới: "Bà nội, bà đang nhìn gì thế ạ?"
Khương Tú Quân nói: "Bà nhìn xem, thím của cháu ra cổng khu tập thể sao mãi vẫn chưa thấy về."
Thiệu Tiểu Hổ vừa nãy không ra ngoài nên cũng không biết Thẩm Kim Hòa đi gặp ai.
"Bà nội, thím đi ra ngoài ạ?"
Khương Tú Quân nói: "Thím cháu ra cổng gặp một người, bà lo quá, sợ thím cháu bị thiệt thòi hay gì đó."
Thiệu Hưng Bình ôm củi lên, nghe thấy lời Khương Tú Quân, nhất thời cảm thấy nghi ngờ nhân sinh.
Sợ Thẩm Kim Hòa bị thiệt thòi?
Chỉ nghe Khương Tú Quân tiếp tục nói với Thiệu Tiểu Hổ: "Cháu xem, thím cháu vốn là một cô gái yếu đuối, đúng không?"
Thiệu Hưng Bình: ...
Cô gái yếu đuối?
Thôi được rồi, cứ coi như là vậy đi.
Dù sao ở cổng khu tập thể còn có lính gác, cũng chẳng ai bắt nạt được cô ấy.
Thiệu Tiểu Hổ gật đầu rất nghiêm túc: "Đúng thế đúng thế, không thể để thím bị người ta bắt nạt được."
Đang nói thì thấy Cố Đồng Uyên và Thẩm Kim Hòa không đạp xe mà cứ thế dắt xe đi bộ về.
Khương Tú Quân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người vào sân, bà vội vàng hỏi: "Chu Vũ Lan đến làm gì?"
Thẩm Kim Hòa nói: "Nói là muốn cầu xin con tha thứ."
Khương Tú Quân hừ lạnh một tiếng: "Tha thứ cái nỗi gì, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
Cố Ngạn Thanh ghé sát lại, ngẩng đầu lên: "Bà nội, không được ăn mơ ban ngày đâu ạ."
Khương Tú Quân: ...
"Đúng đúng, lần sau bà sẽ chú ý."
Chuyện này không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho Thẩm Kim Hòa, người bị ảnh hưởng duy nhất chỉ có Chu Vũ Lan.
Cô ta thẫn thờ đi về nhà.
Cứ thế ngồi lỳ trên chiếc giường ván cứng trong căn nhà tối om.
Cả người như mất hết sức sống, trong mắt chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Tạ Hoài mệt mỏi cả ngày trở về nhà, trong nhà vẫn bếp lạnh nồi không.
Anh ta không nhịn được mà càu nhàu: "Cô ở nhà sao cũng không biết nấu miếng cơm, cô..."
Anh ta đi vào trong thì thấy Chu Vũ Lan tựa ở đó, hoàn toàn không có chút tinh thần nào.
"Cô bị làm sao thế này?"
Chu Vũ Lan nghe thấy tiếng Tạ Hoài thì sực tỉnh: "Tôi đi tìm Thẩm Kim Hòa rồi."
Cơn giận của Tạ Hoài bốc lên ngùn ngụt, chiếc găng tay trong tay bị anh ta ném thẳng xuống đất: "Tôi đã bảo cô rồi, đừng có tìm cô ta, đừng có tìm cô ta! Cô ta sớm đã không còn là cô gái nhân hậu như trước nữa, bây giờ cô ta chỉ biết sỉ nhục chúng ta, chỉ biết xem trò cười của chúng ta thôi!"
Huống hồ, chính bản thân Tạ Hoài bây giờ muốn gặp Thẩm Kim Hòa cũng là chuyện không thể nào.
Chu Vũ Lan đột nhiên cười một cái: "Phải, anh nói đúng. Sẽ không tìm nữa, sau này... chúng ta đều không gặp được cô ta nữa, không bao giờ gặp lại được nữa."
Đến nước này, không ai cảm thấy bọn họ thực sự đáng thương, tất cả đều là tự làm tự chịu.
Hai ngày sau, Cố Nhạc Châu từ kinh đô vội vã chạy tới.
Ông nghỉ ngơi không được mấy ngày, vừa hay Thẩm Kim Hòa sắp khai giảng, Cố Đồng Uyên bên này bận rộn không có thời gian, ông đến để đón mọi người đi luôn.
Lần này Cố Nhạc Châu đến, bên cạnh không chỉ có Tiểu Tỉnh mà còn có thêm một chiến sĩ nữa, Cố Nhạc Châu gọi cậu ấy là Tiểu Mã.
Ông vừa đến nơi, không ghé qua bộ tư lệnh sư đoàn mà cho xe dừng ngay trước cửa nhà.
Trong sân không chỉ có Cố Hi Duyệt và Thiệu Tiểu Hổ, mà còn có những đứa trẻ khác trong khu tập thể đang chơi đùa ở đó.
Đột nhiên có một chiếc xe dừng lại, lũ trẻ đều nhìn ra ngoài.
Cố Nhạc Châu từ trên xe bước xuống, mắt Cố Hi Duyệt sáng lên, vứt nắm đất trong tay, đôi chân ngắn nhỏ chạy thẳng tới.
Hai bàn tay nhỏ bé của cô bé nắm chặt lấy ống quần Cố Nhạc Châu, bôi đầy đất cát.
"Ông nội."
Cố Nhạc Châu cười hớn hở bế cô bé lên: "Cháu gái ngoan của ông, có nhớ ông không nào?"
Cố Hi Duyệt đưa tay ôm lấy mặt Cố Nhạc Châu, hôn một cái rõ kêu: "Nhớ ông nội ạ."
Khương Tú Quân đi ra xem, trời ạ, mặt Cố Nhạc Châu đầy đất, trên quần cũng toàn là đất.
Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh cũng chạy tới: "Ông nội!"
Cố Nhạc Châu đặt Cố Hi Duyệt xuống, ngồi xổm xuống ôm hai đứa cháu trai vào lòng.
"Có nhớ ông không?"
Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh đồng thanh gật đầu: "Nhớ ạ."
"Nào, hôn ông nội một cái."
Cố Ngạn Thanh và Cố Ngôn Tranh nhìn nhau, rõ ràng là không muốn hôn.
Cố Ngạn Thanh: "Nam tử hán không thể cứ hở ra là hôn hít được."
Cố Ngôn Tranh: "Đúng ạ, cứ hôn mãi là xấu hổ lắm."
Cố Nhạc Châu: ...
Mấy nhóc con này lắm chuyện thật!
Cố Nhạc Châu đứng dậy, xua tay: "Đi chơi đi, đi chơi đi."
Những đứa trẻ khác trong sân nhìn thấy Cố Nhạc Châu đều có chút lúng túng.
Người nhà bọn trẻ đã dặn đi dặn lại rằng nếu ông nội của Cố Hi Duyệt đến thì đừng có ở lại lâu.
Lúc này thấy Cố Nhạc Châu đến, tất cả đều chào hỏi một tiếng rồi chạy mất hút.
Cố Nhạc Châu chắp tay sau lưng, hỏi Khương Tú Quân: "Tôi đáng sợ thế sao?"
Khương Tú Quân nghiêm túc gật đầu: "Ừ, đúng là vậy thật."
Cố Nhạc Châu đi theo Khương Tú Quân vào nhà: "Thế còn bà? Bà có sợ không?"
Khương Tú Quân bật cười: "Tôi sợ ông làm gì? Ông sợ tôi thì có."
Thẩm Kim Hòa vẫn đang ở chỗ Đỗ Quyên, biết Cố Nhạc Châu đến nên vội vàng quay về.
Thiệu Hưng Bình cũng đi theo qua, dù sao Thủ trưởng đã đến, cũng nên qua chào hỏi.
"Ba, ba đến sớm thật đấy."
Vốn dĩ nói là tối mới đến nơi.
Cố Nhạc Châu cười nói: "Ba sốt ruột quá nên xuất phát sớm hơn."
Thiệu Hưng Bình nhìn thấy Cố Nhạc Châu, đứng nghiêm chào: "Chào Thủ trưởng!"
Thấy Thiệu Hưng Bình, Cố Nhạc Châu chào lại rồi cười nói: "Tiểu Thiệu à, không cần câu nệ thế đâu. Chúc mừng cậu nhé, vừa có thêm quý tử."
Trong lòng Thiệu Hưng Bình dâng lên cảm xúc khó tả, nói: "Cảm ơn Thủ trưởng."
Cố Nhạc Châu rửa tay: "Tiểu Thiệu này, nhà cậu bây giờ có tiện không? Tôi qua thăm Đỗ Quyên và cháu bé một chút."
Thiệu Hưng Bình lập tức nói: "Tiện ạ, thưa Thủ trưởng, vô cùng tiện ạ."
Khương Tú Quân trước đó đã tặng quà đầy tháng rồi, lúc này Cố Nhạc Châu đến lại mang theo sữa bột, mạch nha tinh và đường đỏ, xách thẳng sang luôn.
Đỗ Quyên thấy Cố Nhạc Châu đi vào, vội vàng xuống giường: "Thủ trưởng."
Cố Nhạc Châu cười nói: "Đỗ Quyên à, ngồi xuống đi, không cần khách sáo thế, tôi đến thăm cháu bé thôi."
Thiệu Thừa Chiêu lúc này đang thức, nằm đó đạp đôi chân nhỏ.
Đỗ Quyên bế đứa bé lên, Cố Nhạc Châu nhìn một cái: "Thằng bé này trông khá giống Tiểu Hổ đấy, sau này chắc chắn cũng là một chàng trai khôi ngô, tốt lắm tốt lắm."
Thiệu Tiểu Hổ ghé sát lại: "Ông nội, thế cháu cũng được coi là đẹp trai ạ?"
Cố Nhạc Châu cười nói: "Tất nhiên rồi, Tiểu Hổ nhà ta khôi ngô lắm chứ."
Thiệu Tiểu Hổ hớn hở: "Thế tuy cháu không đẹp bằng Duyệt Duyệt nhưng cũng tạm được đúng không ạ?"
Cố Nhạc Châu xoa đầu cậu bé: "Không chỉ là tạm được đâu, mà là rất đẹp trai. Cháu và Duyệt Duyệt không giống nhau, Duyệt Duyệt là con gái, cháu là con trai."
Thiệu Tiểu Hổ thầm nghĩ, vậy thì mình và Duyệt Duyệt cũng khá xứng đôi đấy chứ.
Cố Nhạc Châu hỏi: "Đỗ Quyên à, tôi có thể bế cháu một chút không?"
Đỗ Quyên cảm thấy vô cùng vinh dự, được Thủ trưởng bế con trai mình quả thực là một niềm tự hào.
"Được ạ, tất nhiên là được rồi, thưa Thủ trưởng."
Cố Nhạc Châu bế đứa bé qua, nhìn một hồi lâu rồi nói: "Đỗ Quyên, Tiểu Thiệu này, nghe nói hai đứa vẫn luôn muốn có một đứa con gái à?"
Đỗ Quyên gật đầu: "Vốn dĩ là định như vậy ạ."
Cố Nhạc Châu nói: "Không sao, hai đứa còn trẻ, muốn sinh thì cứ sinh thêm một đứa nữa. Biết đâu đứa sau lại là con gái."
Đỗ Quyên: ???
Lại sinh nữa sao?
Thế nếu vẫn là con trai thì tính sao?
Bốn thằng con trai ư?
Đề xuất Hiện Đại: Giá Lạnh Thấm Đẫm Áo