Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 218: 218

Thẩm Kim Hòa ra khỏi tháng ở cữ, được chăm sóc nên dung quang hoán phát.

Ba đứa trẻ vốn dĩ trong tháng còn khá dễ nuôi, kết quả vừa ra khỏi tháng đã bắt đầu quấy khóc không rõ nguyên nhân.

Không phải chỉ một đứa khóc, mà cả ba đứa cùng khóc, khóc đến mức trời đất tối tăm.

Khương Tú Quân và Tằng Hữu Lan, cộng thêm Thẩm Kim Hòa cơ bản là mỗi người bế một đứa.

Tằng Hữu Lan vừa bế đứa trẻ vừa dỗ dành, vừa nói: "Trẻ con vừa đầy tháng chẳng biết sao nữa, bụng cứ hay bị đầy hơi."

Nói rồi, bà còn xoa xoa cái bụng nhỏ cho anh cả trong lòng: "Con nhìn xem, cái bụng này chướng lên, cứng ngắc. Nếu có thể đánh rắm vài cái thì sẽ thoải mái hơn."

Khương Tú Quân tìm mấy cái chai truyền dịch thủy tinh lớn, đựng nước ấm, lại dùng khăn lông bọc lại: "Sưởi ấm bụng đi, bọn Đồng Uyên hồi nhỏ đều thế này cả, nhất là Thiệu Nguyên, hồi hai tháng tuổi khóc khiếp lắm."

Thẩm Kim Hòa nhớ ra rồi, đây chẳng phải là chuyện "khóc tháng thứ hai" mà mọi người hay nói sao?

Trẻ con khó chịu, lại không biết nói, chỉ biết khóc thôi.

Thường là do đầy hơi, đau bụng co thắt.

Cô lật bé út lại, để bé nằm sấp trên cánh tay mình, tư thế bế máy bay. Như vậy có thể giảm bớt đầy hơi.

Thiệu Tiểu Hổ nghe thấy tiếng trẻ con khóc bên này, lạch bạch chạy sang.

Đỗ Quyên vội vàng đi theo sau.

"Mẹ ơi, em gái khóc rồi."

Đỗ Quyên ngẫm nghĩ: "Hồi con bằng ngần này cũng khóc suốt."

Thiệu Tiểu Hổ nhíu đôi lông mày nhỏ: "Vậy phải làm sao ạ?"

Đỗ Quyên cũng không biết làm sao, chuyện chăm con, nếu không phải nhìn thấy lại, cảm giác như đã quên sạch những mệt mỏi và khổ cực trước đây rồi.

"Mẹ cũng quên mất phải làm sao rồi, hình như khóc một thời gian là hết khóc thôi."

Bé út nằm sấp một lúc, quả nhiên đỡ hơn nhiều.

Khương Tú Quân và Tằng Hữu Lan thấy vậy, cũng học theo dáng Thẩm Kim Hòa để đứa trẻ nằm sấp trên cánh tay mình.

Thẩm Kim Hòa đặt bé út xuống giường, để bé nằm nghiêng, dùng cái chai ấm Khương Tú Quân chuẩn bị, đặt bên cạnh cái bụng nhỏ của bé.

Sau đó cô đi pha sữa bột.

Trong mỗi bình sữa, Thẩm Kim Hòa đều cho một chút nước linh tuyền.

Quả nhiên, lần này uống sữa xong, sau khi vỗ ợ hơi, ba đứa trẻ thực sự đánh mấy cái rắm, bụng mềm hẳn ra, cũng không quấy khóc nữa.

Trẻ con thoải mái rồi, không khóc nữa, uống sữa xong cũng không ngủ, nằm đó vừa đạp đôi chân nhỏ vừa chơi.

Thiệu Tiểu Hổ ngồi một bên, đôi mắt to sáng lấp lánh.

"Thím ơi, Duyệt Duyệt ăn tay."

Thẩm Kim Hòa quay đầu lại, liền thấy bé út cố sức đưa cái nắm tay nhỏ đến bên miệng, bắt đầu gặm.

Gặm đến mức đầy tay nước dãi.

Gặm một lúc, bé giơ tay lên, rồi giơ không khéo, cái tay đập bộp một cái vào mặt.

"Ái chà." Thiệu Tiểu Hổ giật mình, vội vàng đi gỡ cái tay của bé út ra khỏi mặt: "Duyệt Duyệt, đập đau rồi."

Nói rồi, cậu nhóc lấy chiếc khăn tay bên cạnh, lau lau nước dãi trên mặt và tay cho bé út.

Động tác vô cùng dịu dàng tỉ mỉ.

Bé út đôi chân nhỏ dùng sức đạp đạp, tay được lau sạch rồi, lại tiếp tục giơ lên nhét vào miệng.

"Thím ơi, tay ngon lắm ạ?"

Thẩm Kim Hòa nghĩ ngợi: "Người già hay nói, trên tay trẻ con có bốn lạng mật, chắc là ngọt đấy."

Ngọt sao?

Thiệu Tiểu Hổ nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ của bé út, lại nhìn lại tay mình.

"Của em gái ngọt, của cháu không ngọt."

Thẩm Kim Hòa cười xoa đầu Thiệu Tiểu Hổ: "Hồi nhỏ con chắc chắn là ngọt, con liếm hết mật đi rồi còn gì."

Thiệu Tiểu Hổ ngồi mệt rồi, nằm sấp ở đó.

Hai bàn tay nhỏ chống cằm, nhìn bé út gặm gặm tay, ngáp một cái nhỏ, rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Một lúc sau, Thẩm Kim Hòa liền phát hiện, Thiệu Tiểu Hổ nằm sấp một bên, cũng ngủ thiếp đi rồi.

Đỗ Quyên ở trong bếp giúp nấu cơm, lau tay quay lại nhìn, con trai mình vậy mà lại ngủ bên cạnh Cố Hi Duyệt rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, từ khi chuyển sang đây, Đỗ Quyên cảm thấy mình chăm con nhàn hẳn.

Vì Thiệu Tiểu Hổ nhìn thấy Thẩm Kim Hòa là vô cùng ngoan ngoãn.

Bây giờ thì hay rồi, Thẩm Kim Hòa sinh con, con trai cô còn hiểu chuyện hơn nữa.

Ngày nào cũng hận không thể sang đây giúp chăm em bé.

Đỗ Quyên có một cảm giác, nếu bây giờ mình cũng sinh một đứa con gái, có khi chẳng cần cô tự chăm, Thiệu Tiểu Hổ đã có thể chăm được rồi.

Nhưng vấn đề là, ngộ nhỡ lại sinh con trai thì sao?

Nghĩ đến đây, Đỗ Quyên lại dập tắt ý định, không dám đánh cược.

Cô vẫn rất ngưỡng mộ Thẩm Kim Hòa, một lúc đã sinh được con gái.

Ngay cả Thiệu Hưng Bình mấy ngày nay, cũng luôn không nhịn được mà hỏi Cố Hi Duyệt thế nào rồi, Cố Hi Duyệt thế nào rồi.

Buổi chiều bận việc xong, Cố Đồng Uyên vội vã đi về nhà.

Thiệu Hưng Bình từ Bộ tham mưu sư đoàn đi ra, liền thấy Cố Đồng Uyên sải bước vội vã về nhà, gọi một tiếng: "Cố đoàn trưởng."

Cố Đồng Uyên quay đầu lại, chào: "Thiệu phó tham mưu trưởng."

Thiệu Hưng Bình chào lại rồi nói: "Cố đoàn trưởng ngày nào cũng thật là vội vã."

Cố Đồng Uyên cười nói: "Tất nhiên là không bằng Thiệu phó tham mưu trưởng rồi, dù sao con trai anh ngày nào cũng đóng đô ở nhà tôi. Anh về nhà cũng chẳng có vợ con ấm áp."

Thiệu Hưng Bình: ...

Cố Đồng Uyên thích nhìn Thiệu Hưng Bình biến sắc, anh đi chậm lại, vừa đi vừa nói: "Thiệu phó tham mưu trưởng nuôi dạy Tiểu Hổ tốt thật đấy, ngày nào cũng giúp tôi chăm con gái, thực sự vô cùng tỉ mỉ đấy nhé."

Thiệu Hưng Bình sắc mặt cứng đờ: "Cố đoàn trưởng chẳng lẽ không còn chuyện gì khác để nói sao?"

Cố Đồng Uyên xoa cằm: "À, có chứ, sao lại không có nhỉ?"

"Con gái tôi dạo này biết ăn tay rồi."

"Con gái tôi mấy ngày nay càng xinh đẹp đáng yêu hơn rồi."

"Con gái tôi hễ tôi bế là không khóc nữa."

"Con gái tôi thích nắm lấy một ngón tay của tôi, mềm mại lắm."

Thiệu Hưng Bình: ...

"Biết anh có con gái rồi, ngày nào cũng nói mãi không thôi, không thấy mệt à!"

Nói rồi, anh ta sải bước rời đi trước.

Thật ghét Cố Đồng Uyên!

Cố Đồng Uyên ở phía sau hét lớn: "Thiệu phó tham mưu trưởng, sao anh lại chạy thế? Anh xem cái người này, ngày nào cũng lén lút nghe ngóng con gái tôi thế nào rồi, mượn cớ tìm Thiệu Tiểu Hổ để sang xem trẻ con, chẳng quang minh chính đại chút nào."

"Anh và chị dâu sao không sinh con gái đi? Là không thích sao?"

Lời này vừa thốt ra, Thiệu Hưng Bình bước chân càng lớn hơn, đi nhanh thoăn thoắt.

Đề xuất Ngược Tâm: Thử Thách Của Người Tình Giả Nghèo
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện