Lâm Mục nhìn Giang Niệm Nguyệt, hóa ra "bạch nguyệt quang" là ý này.
Nhưng mà, mắt cô đẹp thật, lúc cười lên trông như vầng trăng khuyết, long lanh như những vì sao trên bầu trời đêm.
Giờ cô cứ nhìn chằm chằm anh thế này, làm như anh vừa gây ra tội ác tày trời gì không bằng.
Cô đang lo lắng sao? Lo rằng anh sẽ phản bội cô, thậm chí là làm hại cô?
Tất cả đều tại tên Lục Hoài An kia, khiến cô mất đi cảm giác an toàn.
Anh là một người lý trí, tuyệt đối sẽ không làm chuyện quá đáng và vô đạo đức như vậy.
"Anh không có bạch nguyệt quang. Trước khi gặp em, anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn."
Vành tai Giang Niệm Nguyệt nóng bừng, cái tên này sao nói chuyện thẳng thừng thế không biết.
"Ồ... vậy thì tốt. Dù sao tôi cũng không chịu thiệt đâu, ai dám làm tôi không thoải mái, tôi sẽ khiến cả nhà kẻ đó không yên ổn. Nếu anh thật sự có cô em thanh mai nào dám tìm tôi gây sự, mà anh lại dám bao che cho người ngoài, thì đừng trách tôi không khách sáo!"
Lâm Mục hiểu rồi, cô đang cảnh cáo anh.
Không cần thiết, anh sẽ không bao che cho người ngoài đâu.
"Anh sẽ không thế đâu, em yên tâm."
Giang Niệm Nguyệt nhìn Lâm Mục, tạm thời tin anh vậy.
"Chị, chị dẫn anh rể đi xem quanh nhà đi, nhà mình anh ấy còn chưa xem kỹ đâu!"
Giang Niệm Quân cuống quýt cả lên, chị cậu rảnh rỗi hỏi chuyện bạch nguyệt quang làm gì không biết.
Cứ nghĩ đến ba chữ đó là Giang Niệm Quân lại nổi hết cả da gà, đáng sợ quá đi mất.
Nhà họ có gì mà tham quan? Chỉ có một cái sân nhỏ và hai phòng ngủ của hai chị em thôi.
"Nhà tôi nhỏ lắm, đồ đạc cũng ít, thôi thì cứ tạm bợ mà sống vậy."
Giang Niệm Nguyệt dẫn Lâm Mục đi xem loanh quanh, đi đến phòng mình, mở cửa ra một cái, ngoài một cái giường thì chẳng còn cái nịt gì.
Lâm Mục nhíu chặt mày hỏi: "Em cứ thế mà lớn lên sao?"
Giang Niệm Nguyệt há miệng định biện minh, kiểu "anh nghe em nói này, hôm qua nó không phải thế này đâu".
Nhưng cô không thể giải thích được! Chẳng lẽ bảo anh là hôm qua em đóng gói đem bán hết rồi?
Sao cô lại quên khuấy đi mất nhỉ!
Không sao, giờ chỉ còn cách đổ nước bẩn lên đầu đám người ở nhà cũ thôi.
"Haiz, người ở nhà cũ ác lắm, chẳng đưa gì cho chị em tôi cả, anh cũng thấy đấy, ngay cả lương thực cũng không đưa, định bỏ đói hai chị em tôi đến chết luôn!"
"Chị, đồ đạc trong phòng chị đâu? Bàn học, ghế, chậu rửa mặt của chị đâu hết rồi!"
Giang Niệm Nguyệt cạn lời, thằng em này "bóc phốt" nhanh quá đi mất o())o
Lâm Mục kinh ngạc nhìn cô, không phải chứ, cứ thế mà lừa anh luôn à? Trông anh giống thằng ngốc lắm sao?
Giang Niệm Nguyệt nghiến răng nhìn em trai, là em ruột, em ruột, đây là em ruột!
"Ái chà, tất cả đều bị nhà Lục Hoài An khuân đi hết rồi! Chị vất vả lắm mới định lấp liếm cho qua chuyện, em cứ phải vạch trần chị mới chịu. Chị đem hết đồ cho nhà họ Lục, trông chị có thông minh không cơ chứ?"
Giang Niệm Quân im lặng, ôm con hổ nhỏ lùi lại.
Hổ nhỏ không muốn đi, giờ nó thích Lâm Mục nhất, người nấu ăn ngon là tuyệt nhất trần đời!
Huhu, nó muốn ăn cơm cơm!
"Chị, chị dẫn anh rể ra ngoài dạo đi, ở nhà chật chội quá."
Giang Niệm Nguyệt liếc thằng em ruột một cái, không thèm chấp.
Lâm Mục bất lực mỉm cười, lúc cô giận dỗi trông cũng đáng yêu phết.
Giang Niệm Nguyệt dẫn Lâm Mục ra ngoài, trên đường đi Lâm Mục thấy sắc mặt cô khó coi, cứ muốn nói gì đó.
Nói gì giờ?
Hỏi cô có nóng không? Hay hỏi cô có khát không?
"Em... em có muốn ăn kem không?"
Giang Niệm Nguyệt quay đầu, thấy người đàn ông cao lớn đứng dưới bóng cây, gương mặt tuấn tú có chút căng thẳng.
"Tôi muốn ăn vị nước cam."
"Được!"
Anh mua hai cây, một cây đưa cô ăn, một cây cầm trong tay.
"Sao anh không ăn?"
Giang Niệm Nguyệt khẽ liếm một miếng kem, đôi môi ướt át, Lâm Mục lập tức quay mặt nhìn ra xa.
"Cây này vị đậu đỏ, anh cầm hộ em."
"Nóng thế này một lát là chảy hết đấy, anh mau ăn đi!"
Giang Niệm Nguyệt nói xong, Lâm Mục mới cắn một miếng, kem đậu đỏ có vị hơi ngọt.
Anh không dám nhìn thẳng vào mặt Giang Niệm Nguyệt, nhưng hương cam vẫn thoang thoảng bay tới.
Vì sắp đăng ký kết hôn, đương nhiên phải đến ủy ban phố để xin giấy giới thiệu.
"Dì Trương, cháu tới rồi!"
Giọng của Giang Niệm Nguyệt trong trẻo, độ ngọt tăng thêm mấy bậc.
"Ôi trời, Tiểu Nguyệt mau vào đây, dì đang định qua nhà cháu xem thế nào đây! Chuyện sáng nay mọi người đồn ầm lên rồi, cháu không bị thương chứ?"
Lâm Mục vừa vào cửa đã thấy một người phụ nữ trung niên đang nhìn Giang Niệm Nguyệt từ đầu đến chân một lượt.
Thần thái bà ấy căng thẳng, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
"Dì Trương, cháu sắp bị bọn họ ức hiếp đến chết rồi đây."
Giang Niệm Nguyệt tố khổ cực kỳ chuyên nghiệp, chỉ một lát sau cả đám nhân viên ở ủy ban phố đều quay sang chửi bới.
Tất nhiên, họ chửi lão già họ Hồ và Giang lão tam, thỉnh thoảng cũng chửi luôn cả nhà họ Lục.
"Chuyện này phải làm sao đây! Thằng khốn Lục Hoài An kia, dì phải xé xác nó ra!"
Dì Trương ngồi không yên nữa, quay người định đi tính sổ.
Dì Trương trước đây phụ trách chăm sóc mẹ của Giang Niệm Nguyệt, hai người danh nghĩa là chủ tớ nhưng thực chất thân thiết như chị em.
Giang lão phu nhân tính tình khoan dung, đối xử với mọi người rất tốt, tiền lương cao, cơm nước ngon, rất nhiều người muốn làm việc cho nhà họ Giang.
Sau này dù đã giải phóng, dì Trương vẫn không rời xa hai chị em họ.
Chồng dì là xưởng trưởng xưởng thép, nếu không có dì Trương chăm nom, hai chị em cô đã chẳng có chỗ che mưa che nắng, chỉ có nước chờ chết.
"Dì Trương dì đừng kích động, bọn họ đăng ký kết hôn rồi, nói gì cũng vô ích."
"Tiểu Nguyệt, hay là cháu làm con dâu dì đi. Dì biết Tiểu Phong nhà dì không có tiền đồ bằng Lục Hoài An, nhưng giờ chỉ còn cách này thôi. Cháu cũng biết đấy, nhà cháu kiểu gì cũng phải có một người đi xuống nông thôn."
Dì Trương đau đầu, nhìn Giang Niệm Nguyệt mà đầy vẻ xót xa.
Con bé này là dì nhìn lớn lên, chẳng khác nào con đẻ cả.
Để dì trơ mắt nhìn Giang Niệm Nguyệt xuống nông thôn chịu khổ, dì thực sự không làm được.
"Dì Trương, đây là đối tượng của cháu, Lâm Mục. Hôm nay cháu đến xin giấy giới thiệu để chuẩn bị đăng ký kết hôn ạ."
Lâm Mục nghe vậy, rất lịch sự chào hỏi.
"Ái chà, cậu thanh niên này trông cũng bảnh bao, cao ráo quá, cậu làm công việc gì thế?"
"Chào dì, cháu ở trong quân đội ạ."
"Thế thì tốt quá, nhưng làm vợ lính vất vả lắm, Tiểu Nguyệt nhà chúng tôi sau khi kết hôn có thể đi theo cậu không?"
Đây chính là đang hỏi khéo tình hình của người ta, dì Trương thật sự coi Giang Niệm Nguyệt như con gái mà lo lắng, sợ cô chịu thiệt.
Dù Lâm Mục đẹp trai thật, nhưng đẹp trai không mài ra mà ăn được, nhân phẩm mới là quan trọng nhất.
Tiểu Nguyệt cha mẹ đều không còn, dì coi như là người bề trên, kiểu gì cũng phải giúp con bé kiểm tra kỹ càng.
"Dì Trương, kết hôn xong cháu sẽ dẫn theo Tiểu Quân, đi cùng anh ấy ra hải đảo sinh sống.
Hơn nữa, kết hôn xong chúng cháu ở riêng, không ở chung với bố mẹ chồng, mỗi tháng anh ấy còn đưa cháu một nửa lương để nuôi gia đình nữa."
Nghe đến đây, mắt dì Trương sáng rực lên.
Được, được, quá được luôn!
"Tốt tốt tốt! Dì viết giấy giới thiệu cho cháu ngay đây."
Dù sau này không được gặp nhau thường xuyên, nhưng đối tượng này vừa đẹp trai, lương cao, lại chân thành, điều kiện thế này khó tìm lắm.
Dù con trai dì cũng tốt, nhưng dù sao thân phận cũng có chút khiếm khuyết, gặp được người ưu tú thế này thì vạn lần không nên bỏ lỡ.
Dì Trương tay chân lanh lẹ, loáng cái đã viết xong giấy giới thiệu đưa cho Giang Niệm Nguyệt.
"Lâm Mục à, sau này cậu phải đối xử tốt với Tiểu Nguyệt một chút, con bé khổ lắm rồi. Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu đối xử không tốt với con bé, tôi nhất định sẽ không để yên đâu!"
Dì Trương nắm tay Giang Niệm Nguyệt, vẫn không nhịn được mà dặn dò thêm vài câu.
"Dì cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, không để cô ấy chịu chút uỷ khuất nào."
Nghe Lâm Mục cam đoan một cách nghiêm túc, dì Trương mới yên tâm phần nào.
"Dì Trương, chuyện nhà họ Giang xuống nông thôn thì sao ạ?"
"Dù sao cháu cũng kết hôn rồi, Tiểu Quân thì chưa đủ tuổi, kệ xác bọn họ muốn quậy phá thế nào thì quậy!"
Dì Trương chẳng thèm quan tâm đến những người khác, dì chỉ lo cho hai chị em này thôi. Chỉ cần hai đứa không phải đi là dì yên lòng rồi.
"Dì Trương, trong tay cháu có sổ hộ khẩu nhà Giang lão tam, cháu phát hiện Giang Niệm Hoa đã đủ tuổi rồi."
"Cái gì! Chẳng phải nó sang năm mới đủ tuổi sao?"
"Bọn họ cố tình giấu đi một tuổi, chính là muốn ép cháu xuống nông thôn. Dì Trương, với tư cách là một thành viên nhà họ Giang, cháu muốn giúp gia đình Giang Xuân Sinh đăng ký đi xây dựng Đại Tây Bắc để lấy công chuộc tội, dì xem có được không ạ?"
Đề xuất Ngọt Sủng: Vô Hạn Lưu: Boss Khủng Bố Luôn Muốn Độc Chiếm Ta