Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 96: Ma kìa!

Trang Yên Nhiên ôm lấy mặt, hung hãn trừng mắt nhìn Cố Uẩn Ninh:

"Tất cả còn chẳng phải tại mày sao! Cố Uẩn Ninh, rõ ràng mày nên chết từ lâu rồi, tại sao mày còn quay lại! Bây giờ Trần Hướng Đông bị hạ phóng, ngay cả Lục Lẫm cũng thích mày, còn tao thì bị đuổi khỏi nhà họ Lục... Đáng lẽ tất cả những thứ này đều là của tao! Mày đi chết đi... Tại sao mày không chết đi!"

Ả ta thốt ra từng lời nguyền rủa!

Sự hận thù không thể che giấu nổi.

"Cho nên, cô liền vong ơn bội nghĩa, muốn hủy hoại Lục thủ trưởng?"

Ánh mắt mỉa mai của Cố Uẩn Ninh đâm trúng tim Trang Yên Nhiên, ả gầm lên:

"Mày biết cái gì? Ông ta nói sẽ làm cha của tao, sẽ chăm sóc tốt cho tao, nhưng tao chỉ làm sai một chút chuyện thôi, ông ta liền đuổi tao ra khỏi nhà. Ông ta chính là kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo!"

Vẻ mặt Trang Yên Nhiên vặn vẹo dữ tợn.

Sau khi bị đuổi khỏi nhà, ả phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh, những đồng nghiệp và hiệu trưởng vốn luôn nịnh nọt ả giờ đều khinh bỉ ả, cứ như ả là một loại dòi bọ vậy.

Sự tương phản cực lớn từ trên trời rơi xuống vực thẳm khiến Trang Yên Nhiên không thể chịu đựng nổi, chỉ biết trốn trong căn ký túc xá chật hẹp.

Mẹ ả nói sẽ mua nhà cho ả, kết quả quay đầu lại bảo không có cách nào mua được.

Lừa đảo...

Đều là lũ lừa đảo!

Dựa vào cái gì mà ả phải sống như một con chuột cống dưới rãnh nước, còn người nhà họ Lục lại có thể hạnh phúc như thế?

Chết đi...

Tất cả đều chết đi!

Một Trang Yên Nhiên như vậy khiến những người vây xem theo bản năng lùi lại.

Lục Lẫm giao gã đàn ông kia cho những người khác còng lại, đi đến bên cạnh Cố Uẩn Ninh.

Cố Uẩn Ninh lập tức hiểu ra, Trang Yên Nhiên chính là kiểu tính cách mình không sống tốt thì tất cả mọi người cũng đừng hòng sống tốt.

Cực đoan vô cùng!

Cố Uẩn Ninh nhướng mày, khẽ cười nói: "Vậy cô có thể yên tâm, sau này chúng tôi đều sẽ sống rất tốt. Còn cô, giúp đỡ người ngoài hãm hại Lục thủ trưởng, e rằng chỉ còn con đường hạ phóng thôi!"

Không muốn nằm trong ký túc xá, vậy thì đi lao động cải tạo đi!

Trang Yên Nhiên cuối cùng cũng biến sắc, hoảng loạn nói: "Mày nói bậy, tao có làm gì đâu..."

Cố Uẩn Ninh lập tức túm chặt lấy ả!

"Vu khống quân nhân, hủy hoại danh dự lãnh đạo, bất kỳ điều nào trong đó cũng đủ cho cô nếm mùi rồi!"

Cố Uẩn Ninh lắc lắc xấp tiền trong tay, ghé sát tai ả nói với âm lượng chỉ có hai người họ nghe thấy:

"Hơn nữa, người bảo nhà họ Trần bán tôi đi chính là cô phải không? Người muốn tôi chết..." Trước đó cô đã có nghi ngờ, hôm nay từng hành động của Trang Yên Nhiên càng khiến Cố Uẩn Ninh khẳng định suy nghĩ của mình. "Là cô!"

Tim Trang Yên Nhiên hẫng đi một nhịp, mắt trợn trừng lên, như thể nhìn thấy ma.

"Mày nói bậy... Mày không có bằng chứng!"

Ả chỉ vô tình nói với Trần Hướng Đông về những vụ án giết vợ mà ả nghe được, nói về một số cách khiến người ta biến mất không dấu vết...

Ả luôn giả vờ như không biết Trần Hướng Đông đã có vợ.

Cố Uẩn Ninh thu hết phản ứng của ả vào tầm mắt, cười một cách lạnh lùng và quái dị:

"Chẳng phải họ đã nói với cô là tôi đã chết rồi sao? Cô đoán xem... tôi quay về bằng cách nào?"

Giọng nói phiêu hốt càng mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, thấm vào tận tủy!

Trang Yên Nhiên cảm thấy tóc gáy dựng đứng hết cả lên!

"Mày, mày mày..."

Ả trừng trừng nhìn Cố Uẩn Ninh, đột nhiên, ả cảm thấy sau lưng lạnh toát, như thể bị dìm vào nước lạnh!

"Á!" Trang Yên Nhiên hét lên một tiếng chói tai, cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh, đột ngột đẩy Cố Uẩn Ninh ra:

"Ma, có ma kìa!"

Lục Lẫm vội vàng đỡ lấy Cố Uẩn Ninh, nhưng mắt lại thấy sau lưng Trang Yên Nhiên bị ướt một mảng.

"Ninh Ninh, em không sao chứ."

Cố Uẩn Ninh như bị kinh động nép vào lòng Lục Lẫm, sợ hãi nói: "A Lẫm, có phải cô ta điên rồi không?"

Lục Lẫm hiểu ý, "Giả điên giả dại! Mau bắt ả lại!"

Trang Yên Nhiên vừa đá vừa đạp, nhưng xung quanh toàn là lính tráng đã qua huấn luyện, ba chân bốn cẳng liền khống chế được ả, vết nước sớm đã bị bùn đất che lấp, Cố Uẩn Ninh yên tâm dựa vào lòng Lục Lẫm giả vờ khóc.

"Trương Cường, các cậu đưa người đến chỗ Chính ủy Lâm trước đi, để ông ấy xử lý, tôi về trước."

Thấy Cố Uẩn Ninh khóc đáng thương như vậy, Trương Cường vội nói: "Đại ca, anh đưa chị dâu về trước đi!"

Chị dâu đúng là chị dâu! Sau ngày hôm nay, chẳng ai dám gọi là "chị dâu nhỏ" nữa rồi.

"Ma, nó là ma... Nó là ma đấy!"

Trang Yên Nhiên bị bắt giữ gào thét thảm thiết, nhưng chẳng ai coi lời ả là thật.

"Cha dượng nuôi nấng mình khôn lớn mà còn hãm hại được, còn ở đây giả điên. Đúng là không biết xấu hổ!"

"Đúng thế, nếu tôi có đứa con gái như vậy tôi đã bóp chết nó từ lâu rồi."

"... Bà cũng chẳng cần phải nguyền rủa mình như thế đâu."

Về đến nhà, Lục Lẫm liền lấy từ trong túi ra một gói giấy. "Ninh Ninh, kỷ tử em cần đây."

Cố Uẩn Ninh phì cười.

"Em cứ tưởng anh sẽ hỏi em tại sao lại dọa Trang Yên Nhiên cơ."

Lục Lẫm nói một cách hiển nhiên:

"Ả muốn hại em, chỉ dọa ả thôi là còn nhẹ cho ả đấy!" Dù sao Ninh Ninh làm gì cũng đều có lý của cô ấy.

Cố Uẩn Ninh rất hài lòng với sự bảo vệ vô điều kiện của anh.

Gả cho một người đàn ông, nếu ngay cả việc đứng về phía cô mà cũng không làm được, thì cần anh ta để làm gì?

Cố Uẩn Ninh trực tiếp lấy cơm canh từ không gian ra, "Mau rửa tay ăn cơm đi, chúng ta còn đi bệnh viện xem náo nhiệt nữa!"

Mắt Lục Lẫm sáng lên.

"Được!"

Hôm nay đảm bảo sẽ có một trận đại chiến.

Cố Uẩn Ninh rửa kỷ tử, cho vào canh gà, hầm thêm mười phút nữa, cả căn phòng tràn ngập mùi thơm của canh gà, uống một ngụm càng thấy hương thơm đọng lại trên môi, vô cùng tận hưởng.

Gần đây nấu ăn nhiều, tay nghề của Cố Uẩn Ninh tiến bộ rõ rệt.

Lục Lẫm ăn vô cùng thỏa mãn.

Sau khi ăn xong, Lục Lẫm đạp xe, vội vã đưa Cố Uẩn Ninh đến bệnh viện.

Đi muộn là không xem được náo nhiệt đâu!

Trong bệnh viện, Trang Mẫn Thu đang tranh luận với Chính ủy Lâm.

"Anh Lâm, anh cũng là người nhìn Yên Nhiên lớn lên, anh biết nó là một đứa trẻ ngoan hiền hiếu thảo, sao nó có thể đi hại lão Lục được?"

Hôm qua bà ta bị Lục Chính Quốc đánh vào bụng, trong lúc đau đớn đã cào rách mặt Lục Chính Quốc, cuối cùng vẫn phải quỳ xuống mới dỗ được Lục Chính Quốc quay lại.

Nếu Yên Nhiên thật sự cùng người ngoài vu khống lão Lục...

Trang Mẫn Thu chỉ nghĩ thôi đã thấy da đầu tê dại!

Thừa lúc lão Lục chưa tỉnh, phải bảo Chính ủy Lâm đồng ý giúp che giấu mới được.

Chính ủy Lâm vô cùng khó xử:

"Chị dâu, quân đội là nơi coi trọng kỷ luật và pháp luật, làm sai chuyện thì phải nhận hình phạt xứng đáng. Những người kia đều đã khai nhận, chính là có người thuê họ đổ nước bẩn lên đầu lão Lục. Yên Nhiên là đồng phạm."

Bằng chứng thép như núi!

Trang Yên Nhiên chắc chắn không thoát được.

Bây giờ Chính ủy Lâm chỉ muốn đợi Lục Chính Quốc tỉnh lại, xem thái độ của đương sự như thế nào.

Trang Mẫn Thu như không chịu nổi cú sốc, loạng choạng một cái ngã về phía Chính ủy Lâm.

Chính ủy Lâm sợ đến mức nhảy dựng lên, sải bước lùi lại.

Trang Mẫn Thu bị phản ứng dữ dội của ông làm cho giật mình, dưới chân thật sự đứng không vững, đầu đập xuống đất!

"Trời ơi, dì Trang, chẳng phải ngày lễ ngày tết gì mà dì lại hành đại lễ thế này, con không có bao lì xì đưa dì đâu!"

Trang Mẫn Thu vừa nghe thấy giọng nói cười hì hì này liền bị kích động!

"Cố Uẩn Ninh!"

Cố Uẩn Ninh bị tiếng hét chói tai của bà ta làm cho giật mình, nép vào bên cạnh Lục Lẫm, tủi thân nói: "A Lẫm, hóa ra dì Trang hung dữ thế này, hèn chi cào rách cả mặt cha anh!"

Lục Lẫm cười nhạo:

"Bình thường giả vờ dịu dàng, thực chất là khẩu phật tâm xà. Nếu không con gái bà ta sao lại ăn cháo đá bát, vong ơn bội nghĩa?"

"Cái này gọi là cha nào con nấy, mẹ nào con nấy nhỉ?"

Chính ủy Lâm nghe vậy không nhịn được mà gật đầu.

Cả hai mẹ con đều không phải hạng tốt lành gì.

Giây tiếp theo Trang Mẫn Thu đã hung hăng nhìn chằm chằm vào ông!

Chính ủy Lâm cả người cứng đờ, thầm kêu hỏng bét.

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Bị Cá Chép Nhỏ Tráo Đổi, Nữ Chiến Thần Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện