"Mẹ, con đói..."Nhị Nha nhìn đống gạo trắng tinh kia mà chảy nước miếng.Đại Nha thì nhìn chằm chằm vào thứ màu nâu đỏ tỏa ra mùi thơm ngọt lịm đó, cô bé từng thấy bà nội lấy thứ này pha nước cho Phúc Bảo nhà chú út uống, Phúc Bảo bảo đó là đường đỏ, ngọt lắm.Nhưng cô bé chưa bao giờ được ăn, không biết nó có vị gì.Nhưng chỉ cần nghĩ đến vị ngọt thôi cũng đủ...