Phòng làm việc đã khóa cửa, Ngô chính ủy mặt không cảm xúc lấy từ trong túi ra một sợi dây thép, loay hoay vài cái đã mở được.
"Chị dâu, đôi giày này không được đâu, thủ trưởng của chúng tôi không thích màu này!"
Trình Tố Vân còn muốn trò chuyện nhiều hơn với Ngô chính ủy để tăng tiến tình cảm.
Nhưng anh cảnh vệ này cứ kén cá chọn canh mãi.
Dáng người cao lớn còn đứng chắn trước cửa như một tòa tháp sắt, Trình Tố Vân hoàn toàn không lách qua được, bất đắc dĩ bà chỉ đành thỏa hiệp:
"Vậy Ngô chính ủy thích màu gì?"
Với địa vị của Ngô Vĩ Minh, quần áo giày dép rất nhiều.
Nhiều đôi còn mới tinh chưa từng xỏ chân, chọn vài đôi tặng Ngô chính ủy cũng được, vừa khéo có thể lấy lòng ông.
Cảnh vệ mở mắt nói dối: "Có lẽ là màu xanh da trời?"
Trình Tố Vân nhíu mày, quay người đi tìm.
Nhưng khi mang đến, cảnh vệ lại tỏ ra sực nhớ:
"Tôi biết rồi, là màu đen!"
"..."
Trình Tố Vân lại đi lấy một đôi giày da màu đen.
Cảnh vệ liên tục lắc đầu:
"Thủ trưởng chúng tôi sống rất giản dị, không đi giày da đâu."
Bị quay như chong chóng mấy lần, Trình Tố Vân tức đến nghiến răng, nhưng nhìn vẻ mặt ngây ngô của cảnh vệ, bà chỉ đành nén giận tiếp tục đi tìm.
Cuối cùng bà tìm được một đôi giày vải bông lót lông.
"Đôi này màu đen, cũng không phải giày da, thế này được chưa?"
Chưa đợi cảnh vệ lên tiếng, đã nghe thấy tiếng nói vọng từ bên ngoài vào, "Tiểu Lý, không tìm thấy thì thôi vậy, tôi ra xe đợi cậu trước!"
"Ơi, vâng thưa thủ trưởng!"
"Chú ba!"
Trình Tố Vân định đuổi theo, nhưng Tiểu Lý hoàn toàn không nhúc nhích, cười hì hì với bà.
"Chị dâu, thủ trưởng của chúng tôi không cần nữa rồi, tôi xin phép đi trước đây."
"Cậu tránh ra xem nào?"
"Dạ?"
Tiểu Lý dường như hoàn toàn không nghe hiểu, Trình Tố Vân định né sang bên nào thì anh ta cũng né sang bên đó.
Gã đàn ông cao lớn như tháp sắt đã chắn Trình Tố Vân không kẽ hở.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng còi xe ô tô, Tiểu Lý đột nhiên quay người chạy biến, Trình Tố Vân còn chưa kịp phản ứng thì người đã chạy mất hút rồi.
"Mẹ kiếp, cái thằng khốn kiếp này chắc chắn là cố ý!"
Trình Tố Vân cuối cùng cũng nhận ra Tiểu Lý cố tình không cho bà tiếp cận Ngô chính ủy.
Chắc chắn là do con mụ Từ Viện kia xúi giục!
Trước đây Trình Tố Vân hoàn toàn coi thường Từ Viện, chẳng qua chỉ là gả cho một chính ủy, đâu có được như bà gả cho đầu sỏ Hội Cắt Đuôi, vả lại nhà đẻ của bà cũng có thế lực lớn mạnh.
Nhưng chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, bố ruột bà đã chết, danh tiếng nhà đẻ sa sút thảm hại.
Giờ đây chồng cũng tàn phế.
Từ Viện đã trở thành người mà Trình Tố Vân phải ngước nhìn.
Lẽ ra không nên như vậy.
Lần sau, bà nhất định phải quyến rũ cho được Ngô chính ủy.
"Thím ơi, sao chú cháu hai ngày nay không về nhà ạ?" Ngô Thắng Lợi, hay chính là Lục Thắng Lợi lúc trước từ trên lầu đi xuống, hắn cười hiền lành, dáng vẻ ngoan ngoãn. "Cháu hơi nhớ chú rồi."
Trong căn nhà này, Ngô Vĩ Minh - ông bố ruột chính là chỗ dựa của hắn.
Chỗ dựa đột nhiên mất liên lạc, Ngô Thắng Lợi luôn cảm thấy bất an trong lòng.
Trình Tố Vân trước đây vì quyền thế của Ngô Vĩ Minh nên còn nể mặt Ngô Thắng Lợi vài phần.
Nhưng giờ Ngô Vĩ Minh đã tàn phế rồi.
Trình Tố Vân lập tức sầm mặt lại, tiến lên tát một cái làm mặt Ngô Thắng Lợi sưng vù lên.
"Mày là cái thá gì mà dám gọi tao là thím? Đúng là cho mặt mà không biết nhận! Đây là nhà tao, giờ mày cút ngay ra khỏi đây cho tao!"
Ngô Thắng Lợi đời nào chịu đi?
Nhưng Trình Tố Vân trực tiếp gọi hai đứa con trai ra, quẳng Ngô Thắng Lợi ra ngoài.
Chìa khóa cũng bị tịch thu.
Còn hành lý thì tuyệt đối không cho mang theo món nào.
Bởi vì Ngô Thắng Lợi lúc đến ngoài bộ quần áo trên người ra thì chẳng mang theo cái gì cả, đó đều là đồ đạc nhà bà.
Ngô Hưng Quốc tuy bị thọt chân nhưng anh ta dù sao cũng là quân nhân được huấn luyện đặc biệt, đánh người càng ác hơn.
Anh ta đã sớm ngứa mắt với cái thằng con hoang Ngô Thắng Lợi này rồi.
Trước đây Ngô Hưng Quốc sợ bố mình, giờ nghe nói bố đã liệt giường, anh ta chẳng nể nang gì nữa, trực tiếp đánh gãy chân Ngô Thắng Lợi.
Chẳng phải hay cười nhạo anh ta thọt sao?
Giờ thì Ngô Thắng Lợi què luôn cả hai chân rồi!
...
"Thủ trưởng, ngài cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa!"
Cảnh vệ Tiểu Lý lúc này hoàn toàn không còn vẻ ngây ngô trước mặt Trình Tố Vân nữa, anh lái xe nhanh nhất có thể nhưng vẫn đảm bảo sự êm ái.
Lúc nãy anh vừa lên xe đã thấy Ngô chính ủy ôm ngực co rúm ở ghế sau.
Mùi máu tanh trong xe nồng nặc khiến Tiểu Lý kinh hồn bạt vía.
Ngô chính ủy cười khổ, thều thào nói: "Tôi không sao..." Ông vốn định nhân lúc Ngô Vĩ Minh không có nhà để tìm bằng chứng quan trọng, ai ngờ trong phòng làm việc của Ngô Vĩ Minh lại có đặt ám khí.
Dù bị trúng tên nhưng may mắn là ông đã lấy được thứ mình cần.
Thấy Ngô chính ủy lúc này sắc mặt trắng bệch, đến cả môi cũng không còn chút huyết sắc, giữa mùa đông lạnh giá mà trán đầm đìa những giọt mồ hôi to như hạt đậu, Tiểu Lý không khỏi đỏ hoe mắt.
Anh là trẻ mồ côi được Ngô chính ủy tài trợ, luôn coi Ngô chính ủy như cha mình.
Nhưng giờ đây, nhìn Ngô chính ủy bị thương nặng mà mình lại bất lực, anh thật hận bản thân vô dụng.
"Thủ trưởng, tôi đưa ngài đến bệnh viện..."
"Không, không được đến bệnh viện!"
Vì quá kích động, máu từ ngực Ngô chính ủy lại chảy ra nhanh hơn.
Ông không thể để người khác biết mình bị thương.
Nếu không sẽ xôi hỏng bỏng không!
"Nhưng cũng không thể không chữa được ạ!"
Ngô chính ủy khó nhọc thở dốc, từng cái tên hiện lên trong đầu rồi lại bị ông gạt đi.
Dù không biết vị thần thánh phương nào đã làm Ngô Vĩ Minh tàn phế.
Nhưng Ngô Vĩ Minh dù sao cũng đã làm Chủ nhiệm Hội Cắt Đuôi bao nhiêu năm, lại vốn tính cẩn thận đa nghi, chắc chắn có rất nhiều chiêu bài dự phòng.
Những năm qua ông luôn phải giả vờ thân thiết với Ngô Vĩ Minh và Tống Anh Minh, không thể để hỏng việc vào lúc này được.
Ánh mắt Ngô chính ủy lóe lên vẻ đấu tranh, cuối cùng nói:
"Đi tìm Cố Uẩn Ninh!"
...
"Tìm tôi?"
Sáng sớm tinh mơ bị tiếng gõ cửa đánh thức, Cố Uẩn Ninh vốn đang ngái ngủ nên tính khí rất gắt.
Ngô chính ủy chắc chắn là nửa đêm mắng cô chưa đủ đây mà.
Cố Uẩn Ninh cũng chẳng ngốc, trực tiếp nói:
"Không đi!"
Tiểu Lý sắp cuống chết đến nơi rồi.
"Đồng chí Cố, cô không thể không đi được."
Cố Uẩn Ninh nhìn anh ta với vẻ hoài nghi: "Cảnh vệ Tiểu Lý, anh nói thật cho tôi biết, Ngô chính ủy gọi tôi làm gì?"
Ánh mắt sắc lẹm khiến Tiểu Lý không dám nhìn thẳng.
"Cái đó, có việc ạ."
"Vậy tôi vẫn không đi."
Chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành!
Cố Uẩn Ninh quay người định đi vào nhà, ai ngờ phía sau vang lên một tiếng "bịch".
"Đồng chí Cố, coi như tôi cầu xin cô... cầu xin cô đấy!"
Giọng nói của Tiểu Lý vỡ vụn, cảm xúc dâng trào không còn kìm nén được nữa...