Chương 294: Cô ta hại tôi thành ra thế này dựa vào đâu mà được gả cho sĩ quan?

"Anh... anh đúng là đồ khốn!"

Mân Hy Văn tức đến đỏ cả mắt, sao anh có thể nói ra những lời như vậy?

Rõ ràng trước đó đã nói xong xuôi chuyện kết hôn rồi.

Bây giờ anh thay đổi ý định, rõ ràng là cảm thấy sau khi đi Hương Giang, cô có thể sẽ đổi ý.

Thấy nước mắt lăn dài trong hốc mắt cô, tim Liêu Hồng Quân như bị ai đó bóp mạnh một cái. Anh luống cuống nói:

"Văn Văn, em, em đừng giận."

Bàn tay thô ráp của Liêu Hồng Quân muốn chạm vào Mân Hy Văn, nhưng bị cô hất ra. "Đừng chạm vào tôi."

Liêu Hồng Quân lập tức không dám cử động, thân hình cao lớn của anh khom xuống, nhìn Mân Hy Văn đầy vẻ khẩn cầu.

Cứ như một chú chó lớn đang ủ rũ vậy.

Mân Hy Văn đỏ hoe mắt quay mặt đi chỗ khác.

Bầu không khí bỗng chốc đóng băng.

Lục Lẫm rất không tán thành cách làm của Liêu Hồng Quân.

Thân là đàn ông, yêu một người phụ nữ là phải cưới cô ấy về nhà, chăm sóc thật tốt, nghe lời vợ.

Cái gì mà "có lựa chọn khác cô ấy sẽ hạnh phúc hơn", toàn là lời nhảm nhí!

Đến cả người cô ấy yêu là anh mà anh còn không cho cô ấy hạnh phúc được, còn trông mong người khác làm cô ấy hạnh phúc sao?

Không tranh không giành đúng là đồ ngốc.

Cố Uẩn Ninh và Lục Lẫm là cùng một loại người, thích thì phải giành lấy, sau đó nỗ lực để sống hạnh phúc.

Hoặc là tiến tới, hoặc là cút xéo cho xa!

Nhưng kiếp trước Mân Hy Văn có thể vì Liêu Hồng Quân mà tuẫn tình, tình cảm của hai người chắc chắn là không cần bàn cãi, nếu vì chuyện này mà chia tay thì quả thật đáng tiếc.

Cố Uẩn Ninh nhẹ giọng khuyên nhủ:

"Chị Hy Văn, đàn ông là không được nuông chiều đâu. Anh ấy không tranh không giành, cứ tưởng là tốt cho chị, nhưng thực tế là chưa hề được chị đồng ý đã tự quyết định thay chị, đó chính là chủ nghĩa đại nam tử, nhất định phải sửa! Chị cứ véo mạnh tai anh ấy vào, xem lần sau anh ấy có chừa cái thói đó không!"

Thành Ứng ngơ ngác.

Đây là khuyên ngăn sao?

Rõ ràng là đang châm dầu vào lửa mà!

Nhưng lời này lại nói trúng tim đen của Mân Hy Văn.

Liêu Hồng Quân đúng là mắc bệnh đại nam tử, cảm thấy tình cảm của cô không kiên định.

Càng nghĩ càng giận, Mân Hy Văn quên cả sự đoan trang thường ngày, kiễng chân lên véo chặt tai Liêu Hồng Quân.

"Anh rốt cuộc có cưới tôi không? Liêu Hồng Quân, anh cho tôi một lời dứt khoát đi!"

Rõ ràng, nếu lời Liêu Hồng Quân nói không hợp ý cô, thì hai người coi như kết thúc hoàn toàn!

Cảm nhận được lực kéo trên tai, Liêu Hồng Quân biết Văn Văn không thực sự dùng sức.

Lòng anh bỗng chốc sáng tỏ.

Văn Văn đều đã bằng lòng gả cho anh, anh là đàn ông, sao có thể lùi bước?

Ánh mắt Liêu Hồng Quân kiên định:

"Văn Văn, chúng ta kết hôn! Sau này anh cái gì cũng nghe em, tuyệt đối không, không đại nam tử nữa!"

Từ này Liêu Hồng Quân mới nghe lần đầu, nhưng không ngờ lại dễ hiểu đến thế.

Anh tuyệt đối không thể để Văn Văn chịu uất ức.

Mặt Mân Hy Văn bỗng đỏ bừng, cô buông tay ra, không dám nhìn anh, nhưng khóe môi lại nở nụ cười:

"Vậy, chúng ta đi đăng ký!"

Đơn xin kết hôn đã được thông qua từ lâu, chỉ cần đi đăng ký kết hôn là xong.

Trong lúc họ đi đăng ký, Cố Uẩn Ninh và Lục Lẫm lại ghé qua tiệm quốc doanh, mua cho Mân Hy Văn một đôi giày da nhỏ màu đỏ, cùng một bông hoa cài đầu làm bằng vải voan đỏ.

Lại mua thêm hai cân kẹo hoa quả, sau đó lấy từ trong không gian ra số hạt hướng dương mà Lục Lẫm đã rang trước đó.

Hạt hướng dương này hạt to, vị thơm, bên ngoài không thể mua được.

Thành Ứng thì chuẩn bị hoa hồng lớn cài trước ngực, lại tìm Thủ trưởng Tiền xin một bộ quân phục mới.

Lần này, Liêu Hồng Quân lập công, nhưng quan trọng nhất là Mân Hy Văn rõ ràng có thể trực tiếp ở lại Hương Giang không về, nhưng cô lại kiên trì đăng ký kết hôn với Liêu Hồng Quân để bày tỏ thái độ.

Đôi tình nhân như vậy khiến Tiền Trường Duy cũng rất cảm động.

Đợi Mân Hy Văn và Liêu Hồng Quân đăng ký xong, Tiền Trường Duy làm người chứng hôn, các chiến sĩ tham gia hành động đều đến dự hôn lễ, gửi lời chúc phúc cho đôi tân nhân.

Tiền Trường Duy cũng rất hào phóng, trực tiếp bảo hậu cần chuẩn bị tiệc mừng, cấp thêm hai mươi cân thịt lợn và năm con gà.

Ngoài ra, còn có hải sản do các chiến sĩ xuống biển đánh bắt được.

Cua lớn hấp, hàu, tôm vằn, cá tạp kho tộ, còn có một nồi canh cá lóc lớn.

Vật tư không mấy phong phú, những món hải sản này đều được chế biến theo cách đơn giản nhất.

Nhưng vì nguyên liệu đủ tươi nên ăn vào vị cực kỳ ngon.

Tuy nhiên, hiện tại mọi người đều đang thiếu dầu mỡ trong bụng, lại sống ở ven biển nên nhiệt tình với hải sản không cao, ngược lại càng thích thịt kho tàu và gà rừng kho hơn.

Cuối cùng hải sản còn dư lại không ít, Cố Uẩn Ninh dứt khoát đòi hết về.

Tất nhiên, cô cũng không lấy không, dùng năm cân hạt hướng dương và một cân kẹo hoa quả còn lại để đổi.

Hậu cần dứt khoat đưa cho Cố Uẩn Ninh mười cân cua xanh định để dành đến tối làm, còn có năm con hải sâm dài hơn bàn tay, móng tay và sò điệp thì trực tiếp đưa cho hai túi lưới lớn.

Đã đưa nhiều thế rồi, người của hậu cần còn muốn nhét thêm thứ gì đó cho Cố Uẩn Ninh.

Hải sản đều là đánh bắt dưới biển, không tốn tiền, vậy mà đổi được nhiều đường và hạt hướng dương thế này.

Họ hời to rồi!

Nhìn những gương mặt chất phác của các chiến sĩ hậu cần, Cố Uẩn Ninh hiếm khi cảm thấy cắn rứt lương tâm.

Đang cân nhắc xem nên đưa thêm cái gì thì nghe thấy một tiếng hét chói tai.

"Để tôi vào! Tôi chính là thanh niên tri thức, dựa vào đâu mà không cho vào... Mân Hy Văn, đồ lăng loàn kia cô ra đây cho tôi! Cô hại tôi thành ra thế này, cô dựa vào cái gì mà được gả cho sĩ quan..."

Giọng nói đó ngày càng gần, Cố Uẩn Ninh nghe thấy quen tai, vội vàng nhét mấy túi hải sản vào tay Lục Lẫm, cô phải đi xem kịch hay mới được!

Đợi Cố Uẩn Ninh ra ngoài, liền thấy mấy chiến sĩ trẻ mặt mày khó xử, muốn ngăn người lại, nhưng chưa kịp tiến tới, Diệp Doanh Doanh đầu tóc rũ rượi, mặt mày đầy oán hận vặn vẹo đã hét lên một tiếng:

"Sàm sỡ quân nhân kìa!"

Họ sợ hãi vội vàng tránh xa.

"Chuyện gì thế?"

"Đồng chí Tiểu Cố!" Thấy Cố Uẩn Ninh, mấy chiến sĩ trẻ đều thở phào nhẹ nhõm, mồm năm miệng mười kể rõ đầu đuôi.

Hóa ra Diệp Doanh Doanh này vừa mới sảy thai, lại bị đánh một trận, quân y bảo cô ta ở lại doanh trại nghỉ ngơi cho tốt.

Ai ngờ Diệp Doanh Doanh nghe nói hôm nay Mân Hy Văn kết hôn, lại còn gả cho một đoàn trưởng, cô ta liền phát điên chạy ra ngoài.

Quân y đuổi không kịp mới gọi mấy người họ qua ngăn người.

Cố Uẩn Ninh nhướng mày, "Cô ta tự tìm cái chết, cứ để cô ta chạy đi! Càng kích động, máu chảy càng nhanh."

Diệp Doanh Doanh vội dừng bước, trừng mắt nhìn Cố Uẩn Ninh đầy căm hận.

Nhưng cô ta đã từng nếm mùi đau khổ dưới tay Cố Uẩn Ninh, rốt cuộc không dám xông lên, vừa quay đầu liền định cào mặt chiến sĩ trẻ bên cạnh.

Chiến sĩ đó không đề phòng, trên mặt lập tức xuất hiện mấy vệt máu.

Ánh mắt Cố Uẩn Ninh lập tức lạnh xuống, tiến lên nắm lấy cánh tay Diệp Doanh Doanh, giơ tay tát một cái thật mạnh!

Tiếng tát vang dội khiến tim mấy chiến sĩ trẻ đều thót lại một cái.

Thực sự là hai ngày nay Cố Uẩn Ninh mang lại cho người ta cảm giác ôn hòa và lễ phép.

Ai mà ngờ cô lại trực tiếp ra tay chứ?

Nhưng thấy Cố Uẩn Ninh xách Diệp Doanh Doanh như xách gà con, họ lại cảm thấy đồng chí Tiểu Cố thật là ngầu quá đi!

"Tỉnh táo lại chưa?" Cô đẩy mạnh một cái, Diệp Doanh Doanh loạng choạng hai bước, ngã bệt xuống đất.

Diệp Doanh Doanh ôm lấy nửa bên mặt đã tê dại, không thể tin nổi nhìn Cố Uẩn Ninh.

"Cô dám đánh tôi?"

"Đánh cô?" Cố Uẩn Ninh cười lạnh, "Tôi là đang cứu cô đấy! Hành hung quân nhân tại ngũ là phải bị đưa đi nông trường cải tạo lao động! Tất nhiên, cái loại ích kỷ như cô chắc chắn cũng chẳng biết ơn đâu."

Giọng điệu lạnh lùng khiến Diệp Doanh Doanh bừng bừng lửa giận, mắng nhiếc:

"Cái đồ tiện nhân nhà cô đánh tôi mà còn ra vẻ có lý à? Đừng tưởng tôi không biết, chính cô đã hãm hại tôi và Từ Lượng."

Nếu không phải vì kết hôn với Từ Lượng, Mộc Vượng sao có thể không cần cô ta?

Thậm chí còn một chân đá bay đứa con trong bụng cô ta!

Rõ ràng chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô ta đã có thể đi Hương Giang hưởng phúc rồi.

"Bằng chứng đâu?"

Cố Uẩn Ninh nhún vai. "Rõ ràng là cô và Từ Lượng tằng tịu với nhau, đến con cũng có rồi. Ồ, đúng rồi, nén bi thương nhé, giờ thì con mất rồi."

Nhưng giọng điệu của cô rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác!

Diệp Doanh Doanh tức đến hộc máu, nhưng cô ta nói không lại Cố Uẩn Ninh, đánh càng không lại, chỉ có thể tức tối giậm chân xuống đất, hét lớn:

"Cố Uẩn Ninh, cô tưởng Mân Hy Văn là thứ tốt lành gì sao? Đêm đó cô ta nhìn thấy chúng tôi cạy khóa cửa, vậy mà cô ta lại không nhắc nhở cô! Bây giờ cô còn bảo vệ cô ta, cô ta đã gả cho sĩ quan, tiền đồ rộng mở, còn cô thì chẳng được chút lợi lộc nào đâu!"

Mân Hy Văn vừa đi ra, nghe thấy chính là câu này.

Ninh Ninh biết chuyện này sẽ nghĩ về cô như thế nào?

Mặt Mân Hy Văn bỗng chốc trắng bệch.

BÌNH LUẬN