Ngoài mặt, Cố Uẩn Ninh lại tỏ vẻ khinh miệt, bắt chước hình tượng nữ gián điệp trong những bộ phim điệp chiến từng xem một cách sống động như thật:
"Chút chuyện này mà cũng đáng để ông đổi một mạng sao? Nếu không phải vì để lấy lòng tin của Lục Lẫm..."
Cố Uẩn Ninh giả vờ phát hiện mình nói hớ, vội vàng im miệng.
Điều này lại càng khiến Lâm Triệu Tường khẳng định suy đoán của mình.
Hừ!
"Hèn chi cô hạ bệ được Lục Chính Quốc, hay lắm!" Lâm Triệu Tường vô cùng hả dạ.
Năm đó, hắn cũng có cơ hội giống như Lục Chính Quốc.
Nhưng Lục Chính Quốc đã đi tìm lãnh đạo, ngày hôm sau lãnh đạo liền gạch tên hắn, không cho hắn vào tổ công tác đặc biệt.
Từ đó, đồng đội vào tổ đó thăng tiến vèo vèo.
Còn hắn lại biến thành một kẻ quản hậu cần!
Mất máu khiến Lâm Triệu Tường có cảm giác chóng mặt, nhưng lại càng thêm hưng phấn.
"Vậy chắc chắn cô không biết, đứa con mà Trang Mẫn Thu sinh ra cũng là của Ngô Vĩ Minh! Hì hì, Ngô Vĩ Minh dựa vào nhà họ Trình để ngồi lên vị trí đứng đầu Ủy ban Cách mạng, bề ngoài là một người đàn ông tốt, nhưng thực chất bên trong chơi bời rất bạo!
Hắn cố tình đưa người phụ nữ đang mang thai của mình đến bên cạnh Lục Chính Quốc, để Lục Chính Quốc nuôi con hộ hắn, ha ha ha..."
Cứ nghĩ đến việc Lục Chính Quốc trên đầu xanh rì, đúng là một con rùa xanh, Lâm Triệu Tường lại càng thêm phấn khích.
Hắn không có con, Lục Chính Quốc cũng nuôi con hoang!
Trong lòng Cố Uẩn Ninh thầm kêu một tiếng "đù".
Lục Thắng Lợi cũng là giống của Ngô Vĩ Minh sao?
Khoan đã!
Theo lời của Lâm Triệu Tường thì Ngô Vĩ Minh đã mưu tính từ lâu!
Cố Uẩn Ninh càng cảm thấy cái chết của mẹ chồng mình không hề đơn giản.
Và Lâm Triệu Tường rất có thể là người biết chuyện.
Cố Uẩn Ninh cố ý tỏ vẻ khinh miệt nói:
"Cái này có là gì, năm đó Ngô Vĩ Minh cung cấp thuốc độc cho Trang Mẫn Thu để đầu độc chết vợ Lục Chính Quốc." Cô nhìn chằm chằm vào Lâm Triệu Tường, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào.
"Cái này cô cũng biết sao?"
Cố Uẩn Ninh biết mình đã đặt cược đúng rồi!
Phải biết rằng, Lục Chính Quốc và quân đội không tin Trang Mẫn Thu đầu độc Tôn Thiếu Anh, họ từng cử người chuyên môn đi điều tra, loại thuốc gây ra triệu chứng tử vong cho Tôn Thiếu Anh là một loại thuốc đặc trị của nước ngoài.
Nhưng thứ này trong nước căn bản không có nhập khẩu, Trang Mẫn Thu căn bản không thể tiếp xúc được.
Nhưng giờ đã biết, Trang Thắng Hùng là tay sai của Ngô Vĩ Minh, làm một số việc buôn lậu văn vật, có liên quan đến nước ngoài.
Vậy Ngô Vĩ Minh tiếp xúc được với loại thuốc này là chuyện dễ như trở bàn tay!
Huống hồ trong bức thư kia còn có nhắc đến chữ "thuốc".
Lâm Triệu Tường cười nói: "Tôn Thiếu Anh cũng là một con đàn bà ngu ngốc, năm đó tôi chẳng qua chỉ nói với Lục Chính Quốc là thấy bà ta gặp gỡ một người đàn ông, thế mà Lục Chính Quốc cũng tin... Hừ, bà ta bị Lục Chính Quốc lạnh nhạt, chỉ biết tự mình đau khổ, đến hỏi cũng chẳng dám hỏi lấy mấy câu, quả nhiên là tự mình làm mình ngu mà chết, ha ha ha... Á!"
Lục Lẫm vẫn luôn đứng sau lưng Lâm Triệu Tường, nhấc chân đạp cho hắn một cú!
Trực tiếp đạp Lâm Triệu Tường lăn lộn như một quả cầu.
Lâm Triệu Tường bị ngã đến choáng váng đầu óc, chật vật ngẩng đầu lên, liền thấy dưới ánh trăng người đàn ông cao lớn như một vị sát thần, hung bạo vô cùng.
"Lục Lẫm!"
Lâm Triệu Tường kinh hãi nhìn Lục Lẫm, bộ não vốn đang có chút hỗn loạn đột nhiên phản ứng lại.
Hắn trừng mắt nhìn Cố Uẩn Ninh, "Cô đang gài bẫy tôi!"
Gián điệp cái gì chứ.
Đều là giả hết!
Cố Uẩn Ninh mỉm cười đoan trang, "Đoán đúng rồi, nhưng không có thưởng đâu."
"Cô!"
Hắn định mắng người, nhưng Lục Lẫm không cho hắn cơ hội nói chuyện, trực tiếp xách hắn đi về phía bên kia. "Ninh Ninh, em ra xe đợi anh."
Có những cảnh tượng quá đẫm máu, anh không muốn Cố Uẩn Ninh nhìn thấy.
Cố Uẩn Ninh lo lắng nhìn Lục Lẫm, nhưng cô không ngăn cản, chỉ nở nụ cười ngọt ngào với anh.
"Em đợi anh."
Mối thù mất mẹ cần được giải tỏa.
Lâm Triệu Tường biết rõ sự thật nhưng lại luôn đứng nhìn Lục Lẫm đau khổ dằn vặt. Hắn từng nhiều lần quan tâm đến Lục Lẫm, một đứa trẻ đơn độc lăn lộn trong quân đội, nhưng sự quan tâm của hắn đầy rẫy sự giả tạo.
Hắn chỉ muốn xem trò cười.
Xem Lục Lẫm sống thảm hại như thế nào để thầm cười nhạo Lục Chính Quốc trong lòng!
Giờ đây, sự thật đã được phơi bày.
Lâm Triệu Tường cũng nên đón nhận kết cục mà hắn đáng được nhận.
Cố Uẩn Ninh suy nghĩ một chút, dứt khoát vào không gian, lấy cuốn sổ tay mà Tôn lão đưa cho, khôi phục lại một phương thuốc cổ trên đó.
Một tiếng sau, Lục Lẫm xách Lâm Triệu Tường trở về.
Cố Uẩn Ninh chẳng hỏi gì cả, chỉ nói: "Nếu Lâm Triệu Tường hết giá trị lợi dụng rồi thì cho hắn ăn cái này!"
Đối diện với ánh mắt lấp lánh của cô, Lục Lẫm hơi ngẩn ra, cuối cùng cũng thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn.
"Đây là cái gì?"
"Ăn vào hắn sẽ biến thành kẻ ngốc, không bao giờ nói bậy được nữa."
Lâm Triệu Tường đã biết quá nhiều chuyện của cô và Lục Lẫm, Cố Uẩn Ninh không giết người, nhưng cũng sẽ không để bí mật bị rò rỉ. Lục Lẫm nghe vậy liền nhét viên thuốc vào miệng Lâm Triệu Tường.
Cố Uẩn Ninh thích nhất là cái vẻ nghe lời này của Lục Lẫm!
Cô không quên còn một người nữa cần Lục Lẫm thẩm vấn, liền thả Trần Trung Hoa ra.
"Sao hắn lại ra được đây?"
Cố Uẩn Ninh nhìn anh đầy mong đợi:
"A Lẫm, chuyện này phải nhờ anh giúp em tìm ra câu trả lời rồi!"
Lục Lẫm thích nhất là được vợ tin tưởng như vậy, anh trực tiếp xách người đi ra chỗ khác. "Đợi anh một lát."
Rất nhanh, Cố Uẩn Ninh liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thê lương, khiến người ta rùng mình sởn gai ốc.
Cố Uẩn Ninh lại thấy rất vui.
A Lẫm quả nhiên đắc lực.
Lục Lẫm cũng không làm cô thất vọng, một lát sau liền đi tới, vẻ mặt anh nghiêm nghị:
"Ninh Ninh, Trần Trung Hoa khai rồi. Hắn giúp liên lạc với xưởng trưởng xưởng xà phòng, lấy danh nghĩa xưởng xà phòng để cho Trang Yên Nhiên một suất làm việc, giờ cô ta đã về thành rồi, còn Trần Trung Hoa chính là vì chuyện này mà được thả ra."
"Làm sao có thể như vậy được!"
Trang Yên Nhiên là người bị hạ phóng, dù có suất làm việc cũng không thể về thành... Khoan đã!
Cố Uẩn Ninh đột nhiên nhớ lại những gì Lâm Triệu Tường đã nói.
Trang Yên Nhiên là giống của Ngô Vĩ Minh!
Với tư cách là người đứng đầu Ủy ban Cách mạng, không nói đến việc một tay che trời thì cũng là quan chức lớn một phương, việc để một người bị hạ phóng được bình phản về thành là chuyện quá đơn giản.
Chỉ là Ngô Vĩ Minh kiêng dè nhà họ Trình nên mới luôn không nhận cô ta.
Nhưng gần đây nhà họ Trình gặp chuyện, điều này đã cho Ngô Vĩ Minh cơ hội!
"Không được, Trang Yên Nhiên phải bị hạ phóng tiếp!" Cố Uẩn Ninh chỉ trong chốc lát đã có chủ ý: "Ngô Vĩ Minh không phải sợ nhà họ Trình sao? Đem chuyện này nói cho Trình Bá Niên biết, ông ta chắc chắn sẽ giải quyết."
Lục Lẫm biểu cảm quái dị, "Mấy ngày tới, e là Trình Bá Niên không thể tỉnh lại được."
"Cái gì?"
Lục Lẫm kể lại chuyện nghe thấy Trình Bá Niên gọi điện thoại.
Vừa nghe thấy Trình Bá Niên định ra tay với cha mẹ mình, Cố Uẩn Ninh tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Trình Bá Niên đúng là một tai họa!"
Cố Uẩn Ninh ép mình phải bình tĩnh lại.
Nhưng liên quan đến cha mẹ, lòng cô vẫn có chút rối loạn.
Thời gian quá ngắn, để cha mẹ về thành là chuyện khó như lên trời, nếu thực sự không được, cô sẽ lén đi Đông Bắc, đưa cha mẹ vào không gian sống!
Lục Lẫm đoán được suy nghĩ của cô, nói: "Trần Trung Hoa khai rồi, chính hắn đã hãm hại khiến cha mẹ và anh cả bị hạ phóng, có lời khai của hắn thì có thể bình phản cho cha mẹ. Nhưng có nhà họ Trình gây hấn, e là sẽ có sóng gió.
Anh định đem Lâm Triệu Tường và những tài liệu tuyệt mật mà hắn mang theo giao lên trên, đổi lấy việc quân đội ra mặt, em thấy thế nào?"
"Được!"
Cố Uẩn Ninh cảm thấy ý tưởng của Lục Lẫm vô cùng chu toàn.
"Vậy thì không được chậm trễ, giờ chúng ta phải hành động ngay. Nhưng anh không thể lộ diện..."
Lục Lẫm cười đầy tự tin:
"Anh gọi một cú điện thoại cho Thẩm sư thúc."
Ở nơi cách xa hàng ngàn dặm, Thẩm Cảnh Minh hắt hơi một cái, Tôn lão ngồi đối diện ông suốt một tiếng đồng hồ cười hì hì nói: "Thẩm thủ trưởng, cậu bị cảm rồi à, để lão già này bắt mạch cho cậu nhé, đảm bảo cậu sẽ khỏe mạnh trở lại ngay!"
Thẩm Cảnh Minh đâu có dám dùng ông?
Cũng không biết lão già này làm sao mà tìm được đến tận chỗ ông, mở miệng ra là hỏi tung tích của Lục Lẫm.
Thẩm Cảnh Minh không đắc tội nổi vị đại phật này, chỉ đành giả ngu giả ngơ.
Kết quả Tôn lão lại giở trò vô lại, cứ ở lì trong phòng ông không chịu đi.
Ông ăn cơm, Tôn lão nhìn.
Ông đọc sách, Tôn lão nhìn... Ông đi vệ sinh, Tôn lão cũng đi theo luôn!
Chỉ mới một ngày mà Thẩm Cảnh Minh đã suy sụp vô cùng.