Ngay khi Trình Tam Pháo định ra tay, liền nghe thấy từ bên ngoài chuồng bò truyền đến tiếng cười khe khẽ, tiếng hát tuồng ê a vang lên.
"Trăng treo rừng sương lạnh sắp rơi... Ngoài cửa chính, giục người dậy..."
Giọng hát quái dị khiến mấy gã thanh niên trong phòng nổi da gà.
Bọn chúng vốn là lũ lưu manh ở mấy làng lân cận, suốt ngày chọc chó đuổi mèo không làm việc gì tốt. Bắt nạt những người bị hạ phóng vốn là thú vui của bọn chúng.
Thỉnh thoảng còn có thể thu hoạch được chút ít.
Nhưng đi đêm lắm có ngày gặp ma, hôm nay dường như đã đụng phải quỷ thật rồi.
Gã cầm đầu là Mao Cường cố trấn tĩnh: "Mẹ kiếp, đứa nào ở đó giả thần giả quỷ, đừng hát nữa!"
"Nỗi ly biệt giờ đây là thật... Muốn ở lại, cũng chẳng có kế gì..."
Giọng hát uyển chuyển đầy thê lương, dường như càng lúc càng gần, nhưng lại phiêu hốt bất định.
Mặt gã cầm đầu trắng bệch đi mấy phần.
"Mẹ kiếp, tụi bây ra ngoài xem cho tao, là đứa nào đang giả thần giả quỷ!"
Lũ lưu manh đều đang run rẩy.
Nhưng đại ca đã lên tiếng, bọn chúng không dám không nghe, chỉ đành run cầm cập đi ra cửa.
Bên ngoài tối đen như mực, ngoại trừ bóng cây không xa, chẳng có gì cả.
Nhưng rõ ràng tiếng động phát ra từ hướng đó!
Mặt mấy đứa càng lúc càng tái mét.
"Đại ca, không, không có gì cả." Răng va vào nhau lập cập.
Sắc mặt gã cầm đầu hơi giãn ra: "Vậy thì không sao..." Lời còn chưa dứt, tiếng hát lại vang lên. "Sắp ly hồn lệ đẫm trên áo... Mỗi người một ngả, chuốc lấy tiều tụy..."
Giọng hát đó gần hơn rồi, mang theo sự ác ý không thể diễn tả, nghe mà lạnh cả sống lưng.
Bắp chân gã cầm đầu run bần bật.
Gã sải bước đi ra ngoài, quát lớn: "Ai?!"
Kết quả liền thấy một bóng trắng đang tiến lại gần.
"Để tao bắt được mày..." Nhưng chưa đợi gã bắt được, bóng trắng đó đột nhiên biến mất!
Gã cầm đầu sợ đến mức trợn ngược mắt.
Mấy tên đàn em khác thì la hét chạy tán loạn.
"Có quỷ a!"
Gã cầm đầu cuối cùng cũng hoàn hồn, quay người định chạy, nhưng lại bị ai đó túm lấy gáy.
Cảm giác lạnh lẽo rõ ràng là bàn tay quỷ.
"Á á á!" Gã trợn mắt, trực tiếp ngất xỉu.
Cố Uẩn Ninh "hứ" một tiếng.
"Yếu bóng vía thế này mà cũng bày đặt chạy ra ngoài hại người." Cố Uẩn Ninh bồi thêm cho gã một đá.
Tiếc là thuốc mê của cô đều đổ hết lên mặt Thịnh Đông Phong rồi.
Nhưng cô vẫn còn bột gây ngứa.
Cố Uẩn Ninh trực tiếp dùng cho gã.
Lúc này Trình Tam Pháo từ trong phòng đi ra, liền thấy Cố Uẩn Ninh đang ngồi xổm dưới đất móc túi người ta.
"... Ta đoán ngay là con bé nhà cháu mà!"
Những người phụ nữ ông biết, hoặc là dịu dàng như nước, hoặc là hào sảng bộp chộp.
Kẻ có thể giả quỷ dọa người chỉ có Cố Uẩn Ninh.
Rõ ràng trông xinh xắn ngoan ngoãn, thực chất lại hành xử kiểu thổ phỉ.
Cố Uẩn Ninh chê bai nhìn xấp tiền một đồng hai hào vừa tìm được: "Nghèo quá, lãng phí cả bột thuốc của tôi."
Trình Tam Pháo tiến lên, không khách khí nhét tiền vào túi mình.
"Cháu không hiếm lạ thì để ta giữ hộ cho."
Cố Uẩn Ninh không vui: "Ông cụ ơi, tôi tốn bao công sức cứu ông, sao ông còn cướp tiền của tôi thế hả!"
Trình Tam Pháo chỉ vào gã trên đất.
"Ta giúp cháu quẳng nó lên gò mả, coi như phí lao động."
"Cũng được."
Cố Uẩn Ninh không nhắc gì đến ơn cứu mạng, Trình Tam Pháo cũng không nhắc, chỉ nhờ cô giúp chăm sóc vợ mình. Cố Uẩn Ninh đi vào chuồng bò, liền thấy Ninh Xuân Hà đang ngồi dưới đất, ánh mắt đờ đẫn, nước mắt cũng đã cạn khô.
Cố Uẩn Ninh không đành lòng, khẽ gọi:
"Bà Ninh ạ?"
Ninh Xuân Hà hoàn hồn, nhờ ánh nến le lói nhìn rõ người đến là Cố Uẩn Ninh, bà vội nặn ra một nụ cười, dịu dàng nói: "Ninh Ninh đến rồi, mau ngồi đi..."
Giọng bà đột ngột dừng lại.
Lúc này trong chuồng bò lấy đâu ra chỗ mà ngồi?
Mà ban ngày bà cùng Trình Tam Pháo đi gánh phân bò, khắp người vừa bẩn vừa hôi, thậm chí không dám chạm vào Cố Uẩn Ninh, vội rụt tay lại.
Cố Uẩn Ninh lại như không cảm nhận được, nắm lấy tay bà.
"Bà ơi, để cháu đỡ bà dậy."
Bàn tay cô gái vừa mềm mại vừa ấm áp, Ninh Xuân Hà nước mắt lưng tròng: "Ninh Ninh, cháu không chê bà sao?"
"Tất nhiên là không chê rồi ạ? Tay bẩn thì rửa là sạch, chứ có phải tâm bẩn đâu."
Cố Uẩn Ninh đã kiểm tra xong, bà cụ không bị thương, cô hơi thở phào nhẹ nhõm. "Bà ơi, cái ghế này còn ngồi được, bà ngồi nghỉ một lát, để cháu dọn dẹp." Đỡ bà lão Ninh ngồi xuống, Cố Uẩn Ninh quay người bắt đầu dọn dẹp.
Một số thứ đã vỡ nát hoàn toàn, Cố Uẩn Ninh để ra ngoài cửa, đợi lát nữa mang đi đổ.
Dọn dẹp một hồi, trong phòng cơ bản chẳng còn gì dùng được.
Nửa cái giường đất vốn còn sót lại cũng sập hoàn toàn, Cố Uẩn Ninh bới đống chăn bông rách nát từ trong đống đất vụn ra, mới phát hiện chăn đã bị xé rách, lớp bông cũ ngả vàng dính đầy đất, rõ ràng không dùng được nữa.
Cố Uẩn Ninh thấy cay sống mũi.
"Bà ơi, bà uống chút nước đi!" Cố Uẩn Ninh bây giờ ra ngoài đều đeo theo bình nước quân đội, lúc này trực tiếp đưa cho bà cụ.
Ninh Xuân Hà thực ra không khát, nhưng không muốn phụ lòng tốt của Cố Uẩn Ninh, mới nhận lấy bình nước.
Bà giữ ý không để chạm vào môi, miễn cưỡng uống vài ngụm nước.
Nước ngọt lịm như pha thêm đường trắng, Ninh Xuân Hà không kìm được nước mắt tuôn rơi.
"Là cái thân già này vô dụng, hại mình không xong, còn hại lão Tam Pháo phải chịu khổ cùng... Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy Tố Tố, tôi chưa thể chết được... Con gái của tôi..."
Cố Uẩn Ninh có nghe Lục Lẫm kể qua một chút về chuyện của hai ông bà.
Con gái họ là Trình Tố Tố bị thất lạc từ năm năm tuổi, đến nay vẫn chưa tìm thấy. Hai ông bà cũng không nhận thêm đứa con nào khác, mà coi ba đứa học trò như con đẻ, tận tâm dạy dỗ.
Ba đứa học trò đều có công việc rất tốt.
Nhưng cuối cùng, hai ông bà bị tố cáo có quan hệ với nước ngoài.
Là vì anh họ và em họ của bà Ninh đều ở nước ngoài.
Vì thế hai ông bà bị lưu đày.
Mà kẻ biết chuyện này chỉ có ba đứa học trò kia.
Cố Uẩn Ninh từ khi biết chuyện này, càng cảm thấy mình không tùy tiện đưa tay giúp người là rất đúng đắn. Đợi Trình Tam Pháo quay lại, Cố Uẩn Ninh giúp họ bôi thuốc, rồi lái xe rời đi.
Đi xa một đoạn, Cố Uẩn Ninh lấy từ trong không gian ra bộ chăn nệm cũ sạch sẽ của nhà họ Trần, không phải cô bủn xỉn, mà là ở nơi hạ phóng như chuồng bò mà dùng chăn nệm mới thì đúng là chê mình chết chưa đủ nhanh.
Suy nghĩ một lát, Cố Uẩn Ninh lại lấy thêm hai bộ bát đũa, một cái nồi sắt nhỏ, cùng với ba cân bột mì tinh, một cân mì sợi cộng thêm mười quả trứng gà mang qua.
Bà lão Ninh ngại không muốn nhận, Trình Tam Pháo lại đón lấy, cúi người thật sâu trước Cố Uẩn Ninh.
"Cảm ơn cháu."
Một lão quân nhân làm vậy khiến lòng Cố Uẩn Ninh không mấy dễ chịu. "Trình lão không cần như vậy, ông cứ giữ vẻ kiêu ngạo bất tuân như trước thì tốt hơn."
Trình Tam Pháo tức giận lườm cô mấy cái cháy mắt.
Lúc này Cố Uẩn Ninh mới mỉm cười rời đi.
Về đến khu gia thuộc đã hơn chín giờ, cô vừa mở cửa, liền đối diện với ba đôi mắt đang sáng quắc.
Cố Uẩn Ninh giật bắn mình, nhìn kỹ lại, ba con chó nhà mình đang trưng ra bộ mặt đầy oán hận nhìn cô.
Cố Uẩn Ninh bỗng thấy chột dạ.
"Haha, Đại Mao, Nhị Mao, Tam Mao... các em ngoan quá, không sủa bậy."
"Gừ..."
"Gâu..."
"Ư ư..."
Ba con chó ấm ức rên rỉ khe khẽ, cái đầu chó to tướng cứ rúc vào lòng Cố Uẩn Ninh, cô nhanh chóng bại trận, xoa đầu cả ba một hồi, không quên dỗ dành: "Chị cũng đâu có cố ý bỏ rơi các em đâu."
Ai bảo không gian của cô không có cách nào nuôi vật sống chứ.
Lúc nãy khi lấy đồ cô đã kiểm tra qua, Lâm Triệu Tường cũng như bị phong ấn, hoàn toàn không tỉnh lại.
Nghĩ lại thì Lục Lẫm chắc vì có quan hệ thân mật với cô nên mới có thể tự do ra vào không gian mà không bị ảnh hưởng.
"Hơn nữa, bên ngoài nguy hiểm lắm! Chỉ có nhà mình mới an toàn thôi, các em đẹp trai thế này, ra ngoài chắc chắn bị người ta bắt mất, lúc đó chị xót lắm..." Cố Uẩn Ninh tuy không có tâm nhưng cô biết nói lời đường mật, chẳng mấy chốc ba con chó đã bị dỗ đến mức không biết đông tây nam bắc là gì, cứ nằm lăn ra chân cô phơi bụng đòi xoa xoa.
Sau khi nựng chó xong, Cố Uẩn Ninh định đi vào phòng, kết quả chân vừa bước đã thấy dính dính.
Cố Uẩn Ninh lấy đèn pin soi thử, liền thấy trên đất một mảng đỏ rực, như hiện trường vụ án mạng, suýt nữa thì dọa cô bay màu!