85
Không được, phải nghĩ cách kiếm thêm tiền mới được.
Nếu Lâm Phàm biết làm thế này có thể khiến chồng mình phải xắn tay áo lên làm việc, cô đã làm từ tám trăm năm trước rồi.
Thực ra Lâm Phàm còn vui hơn, vì số tiền nhận được hai ngày nay vừa đủ cho 500 đồng tiền bông gòn phải trả, nghĩa là quỹ đen nhỏ của cô không hề vơi đi.
Lâm Phàm: “Hay là chúng ta ăn ở ngoài một bữa đi, em muốn ăn miến chua cay.”
Trịnh Vũ Kiệt suy nghĩ một lát: “Được, đi thôi! Anh đưa em đến một nơi, miến ở đó còn ngon hơn nữa.”
Lâm Phàm: “Nhưng chúng ta không báo với nhà là không về ăn cơm, bây giờ không về có sao không anh?”
“Không sao đâu, trước đây anh thường xuyên không về ăn cơm, họ cũng chẳng quan tâm.”
Lâm Phàm bĩu môi, thầm nghĩ, bây giờ tôi với anh giống nhau chắc? Anh là cậu ấm nhà địa chủ, còn tôi là con dâu, là người ngoài của nhà họ Trịnh, hai khái niệm khác nhau hoàn toàn nhé? Nhưng hôm nay cô thật sự không muốn về nhà ăn cơm, chỉ muốn ăn ở ngoài...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Đứa Nghịch Tử Hung Bạo Này Ta Chẳng Màng Quản Nữa
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii