Lời này cũng truyền đến tai của cha mẹ Phương Diệu Diệu. Không khác gì một quả bom nổ trong nhà họ Phương.
Họ mới nhớ ra, Phương Diệu Diệu đã gần mười ngày không về nhà.
Ban đầu chỉ có mẹ Phương mỗi ngày giặt giũ, nấu cơm, làm việc nhà đều ra sức chửi mắng Phương Diệu Diệu.
“Diệu Diệu cái đồ sao chổi, ăn hại này chắc chắn là vì trốn giặt giũ, nấu cơm nên mới giả chết giả bệnh.”
“Để xem con tiện tì này có thể nằm trong bệnh viện được mấy ngày.”
“Sớm biết đã không đóng cho nó nhiều tiền như vậy.”
Ba Phương: “Còn không phải là con gái ngoan của bà dạy dỗ sao, bà mau đi gọi nó về đi, nằm trong bệnh viện không tốn tiền à?”
Mẹ Phương: “Tôi không đi đâu, ông tốt nhất cũng đừng đi?”
“Ông cũng thấy rồi đó, hôm đó cái đồ ăn hại đó ở trong bệnh viện, những người đó đều đứng về phía nó, chúng ta mà đi, biết đâu lại phải đóng thêm mấy ngày viện phí cho nó.”
Phương Ngôn vừa nghe: “Ba, mẹ con nói đúng đó, ba xem chúng ta bị thương nằm ở nhà h...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Những Năm Tháng Ta Bị Nhiếp Hồn
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii