364
Trịnh Vũ Kiệt thầm nghĩ, không lẽ mình lại có điểm yếu nào bị ông già này nắm được rồi.
“Là ba à, có phải ba nhớ cháu trai rồi không, ba về con cho ba bế nhiều một chút, ba đợi con cai sữa, ba muốn mang nó đến đơn vị cũng được.”
Trịnh Nam Bình: “Thằng khốn này, đúng là giỏi đùn đẩy trách nhiệm.”
“Con nghiêm túc cho ba, ba hỏi con một chuyện.”
“Thằng Tư, căn nhà tứ hợp viện của các con, là muốn sửa sang hay có ý định gì khác.”
Trịnh Vũ Kiệt thầm nghĩ, ba anh không lẽ muốn nhắm vào căn tứ hợp viện đó chứ? Cái này không được, đừng nói là anh, vợ anh chắc chắn sẽ không đồng ý.
“Ba, ý ba là gì? Có gì ba cứ nói thẳng.”
Trịnh Nam Bình: “Trước đây không phải nghe con nói đang tìm người muốn sửa sang lại căn nhà đó sao?”
Trịnh Vũ Kiệt: “Đúng vậy, ba có đội xây dựng nào tốt giới thiệu hay là ba muốn hỗ trợ tụi con ít tiền. Ba cũng biết con nghèo rớt mồng tơi mà.”
Dù sao đi nữa cũng không thể để ba anh nhắm vào căn nhà đó.
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii