335
“Dì Lưu, dì nói gì vậy, cháu tuy đã hết cữ, nhưng vẫn phải cho con bú, em dâu chia cho cháu một hai miếng cũng không có gì to tát, chẳng lẽ nó muốn ăn một mình à!”
Dì Lưu thầm nghĩ, muốn ăn thì tự bỏ tiền ra mà mua, suốt ngày chỉ muốn chiếm lợi của nhà thứ tư, còn mặt dày như vậy.
Một đồng không muốn bỏ ra, còn muốn ngày nào cũng ăn thịt uống canh.
Bà đã nghe Trương Quyên nói, đây là do chính bà ngoại mua cho con gái và cháu ngoại, không phải của nhà họ Trịnh, cô Chu Khiết này cũng dám ăn trộm.
Dì Lưu: “Bé Chu à, dì chỉ là người nấu ăn, những chuyện khác không thuộc phận sự của dì.”
Có bản lĩnh thì qua nhà thứ tư mà đòi ăn, ăn được thì là bản lĩnh của cháu.
Chu Khiết thấy bộ dạng không lay chuyển của dì Lưu, tức muốn chết, tâm trạng tốt đẹp vì hết cữ cũng lập tức biến mất.
Mẹ Lâm không quan tâm đến người khác, bà vẫn đến giờ là dùng canh hầm nấu cho Lâm Phàm một bát mì, còn thêm một quả trứng.
Dì Lưu: “Bà đối với bé Lâm thậ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Duyên Tình Dằng Dặc, Đến Ngày Tan
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii