140
Nói: "Sao anh tư không lái xe của bác cả đi cho nhanh hơn."
Chu Khiết thầm nghĩ, còn có thể vì sao nữa? Lợn rừng không ăn được cám mịn, không lên được mặt bàn thôi.
Bà cụ Trịnh nắm tay cô bé nói: "Tiểu Phàm nói không nên quá phô trương, cứ đi xe đạp là được rồi."
Kết quả là trong đầu Trịnh Dư Hoan lại tự vẽ ra một hình ảnh Lâm Phàm là một cô vợ quê mùa, tiết kiệm hết mức có thể.
Bà cụ Trịnh hỏi han chuyện cháu gái trên tàu.
"Một mình đi tàu có thuận lợi không? Không xảy ra chuyện gì chứ! Nghe nói trên tàu không được yên ổn lắm."
Trịnh Dư Hoan vui vẻ kể lại chuyện mình thấy việc nghĩa hăng hái làm trên tàu.
Nghe mà bà cụ Trịnh và ông cụ Trịnh đều thót tim, nếu cháu gái nhỏ xảy ra chuyện gì trên tàu thì biết làm sao.
Trịnh Vũ Kiệt vốn tưởng mình đến sớm, anh tựa vào xe đạp, châm một điếu thuốc, còn chưa hút được mấy hơi.
Thì thấy vợ mình từ thư viện đi ra.
Anh giơ tay nhìn đồng hồ, chưa đến 11 giờ 20, sớm vậy, may...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 40.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Rồi, Ta Nuông Chiều Cửu Thiên Tuế Phản Diện
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii