126
Lâm Phàm thấy anh đi rồi, liền khóa cửa vào không gian, cất hết đồ ăn vừa gói xong, "Chỗ này có thể ăn lén được một thời gian dài rồi đây."
Đồ mình làm vẫn không ngon bằng người chuyên nghiệp, thôi thì cũng phải cho người khác con đường sống chứ.
Ra ngoài thấy trứng trà mình luộc, cô lại cho hết vào không gian, đổi cái chậu ra, lát nữa ngủ dậy mang xuống bếp.
Cô phát hiện mình giống như con sóc chuẩn bị cho mùa đông, không ngừng tích trữ thức ăn.
Biết làm sao được, ai bảo thời đại này có tiền cũng khó mua đồ.
Hôm nay cũng là ngày Phương Diệu Diệu đi thi ở thư viện, cô dậy từ sớm, mọi người làm xong bữa sáng,
cô ăn xong rồi kiểm tra giấy bút dùng để thi, mang theo 5 đồng 2 xu mà cô đã tiết kiệm được hơn mười năm, rồi lên đường.
Mấy ngày nay nhà họ Phương không làm khó Phương Diệu Diệu, không phải vì nhà họ Phương thay đổi tính nết,
mà là vì họ đều nhắm vào công việc chưa có trong tay này của Phương Diệu Diệu.
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii