Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Khương Vũ Miên vào phòng thay bộ quần áo, lúc đi ra thấy Tần Xuyên và Phó Tư Niên hai người đang đứng dưới hiên phơi quần áo.
Tống Tâm Đường lại đang ở ngoài sân chơi đá cầu với bọn trẻ, còn chiếm mất chỗ của An An.
Khiến An An tức giận vung vẩy nắm đấm mấy cái về phía cô ấy.
Tống Tâm Đường còn đắc ý thè lưỡi làm mặt quỷ với cậu: "Cháu là con trai, đi chơi súng chơi pháo của cháu không tốt sao, cứ nhất định phải chen vào chơi đá cầu với đám con gái chúng ta làm gì!"
An An thật sự tức không chịu nổi, dắt Bàng Đôn định xông qua cắn cô ấy.
Tống Tâm Đường thấy vậy, sợ hãi vội vàng chạy về phía Phó Tư Niên.
"A a a a, Phó đoàn trưởng, cứu mạng với, nó bắt nạt em, a a a!"
An An suýt chút nữa bị dáng vẻ này của cô ấy làm cho cười ngất, nhất thời đứng chôn chân tại chỗ, thật sự không biết nói gì cho phải.
Vừa vặn thấy Khương Vũ Miên từ trong phòng đi ra: "Mẹ, mẹ nhìn cô ấy kìa, có đối tượng...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 13.200 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Ký Ức Của Ta Bị Trích Xuất, Cả Nhà Đều Hối Hận