Ngay cả Khương Vũ Miên cũng không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của mình.
Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê.
Mạnh Như Ngọc đưa tay vỗ nhẹ cô một cái: "Đừng nói bậy, không lớn không nhỏ gì cả."
Thẩm Thanh Hòa bĩu môi có chút không vui: "Con nói bậy chỗ nào chứ, rõ ràng là như vậy mà."
Đợi Tần Xuyên và Khương Vũ Miên nói xong, bà mới lên tiếng: "Chúng tôi vừa mới về, trong nhà không biết bị ông Thẩm bày bừa thành cái dạng gì rồi, phải về dọn dẹp một chút, Xuyên tử, hôm nào cháu đưa Miên Miên qua nhà thím ăn cơm nhé!"
Tần Xuyên sảng khoái đáp một tiếng: "Vâng ạ."
Sau khi Thẩm Thanh Hòa đỡ Mạnh Như Ngọc đi về phía trong khu tập thể, hai người họ mới cùng nhau đi về nhà.
An An Ninh Ninh đang lẫn trong đám trẻ con, không biết đang chơi trò gì, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng cười của lũ trẻ.
Sau đó, từng tốp từng tốp chạy vụt qua người họ.
Hiện tại trong khu tập thể, An An Ninh Ninh là nhỏ tuổi nhất, hai đứa chạy theo sau mông một đám trẻ lớn hơn, chạy không nhanh lắm.
Lúc chạy qua trước mặt họ, Ninh Ninh còn dừng lại nhìn họ một hồi.
"Mẹ ơi,"
Khương Vũ Miên lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán con bé: "Chạy chậm thôi con, kẻo ngã đấy."
An An vỗ vỗ lồng ngực nhỏ, dùng giọng sữa bảo đảm: "Con sẽ bảo vệ em gái ạ."
Mạnh Như Ngọc và Thẩm Thanh Hòa đi phía trước nghe thấy cuộc đối thoại của họ, tò mò quay đầu nhìn lại.
Thẩm Thanh Hòa có chút kinh ngạc thốt lên: "A, đây là cặp sinh đôi nhà anh chị sao?"
Lúc cha cô gọi điện thoại nói, cô còn có chút không dám tin, cứ cảm thấy cha mình đang khoác lác.
Không ngờ, đúng là sinh đôi một trai một gái thật nha.
Hai đứa trẻ trông rất giống nhau, tuy nhiên, nhìn qua quần áo vẫn có thể phân biệt được ngay.
Thẩm Thanh Hòa vội vàng sáp lại gần cúi người xuống, nhìn chằm chằm An An Ninh Ninh một hồi: "Đúng là rất giống anh Tần Xuyên nha."
Cô đưa tay nựng nựng má An An Ninh Ninh, lại bắt tay với hai đứa.
"Mềm quá đi, hai đứa đáng yêu quá," nhìn mà cô muốn mau chóng kết hôn, sinh một đứa để chơi rồi.
Mạnh Như Ngọc sợ lát nữa cô lại nói ra lời gì kinh người, vội vàng kéo kéo áo cô.
"Chúng ta về trước đi, đều ở trong khu tập thể cả, sau này thiếu gì cơ hội gặp mặt."
Thẩm Thanh Hòa luyến tiếc vẫy vẫy tay với An An Ninh Ninh: "Vậy chị đi trước đây nhé."
Mạnh Như Ngọc đính chính: "Là cô!"
À à!
Thẩm Thanh Hòa lại cười hi hi nói một câu: "Vậy cô đi trước đây nhé, mai gặp lại."
An An Ninh Ninh tuy mới lần đầu gặp cô, không quen nhưng cũng không phản cảm, vì vừa rồi lúc cô nựng má mình, động tác rất dịu dàng.
Không giống một số người lớn, cố ý nựng rất mạnh tay, má nhỏ sẽ hơi đau đau một chút.
An An Ninh Ninh nghỉ một lát rồi lại dắt tay nhau chạy đi, đuổi theo đại đội quân nhí của chúng.
Tần Xuyên và Khương Vũ Miên sau khi về nhà bắt đầu phân công làm việc, Tần Xuyên vẫn không muốn để cô vất vả, muốn để cô ngồi bên cạnh nghỉ ngơi.
"Xót em thế cơ à? Vậy anh làm nhiều một chút đi."
Khương Vũ Miên cười chỉ huy: "Mau đi bổ củi đi!"
Anh cứ cảm thấy sau đêm qua, sau khi anh làm nũng với vợ, thái độ của Khương Vũ Miên đối với anh dường như đã khác hẳn.
Tần Xuyên đột nhiên biết nên dùng cách gì để chinh phục vợ rồi.
Cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo may ô mỏng, đứng ở giữa sân bắt đầu bổ củi, còn cố ý quay lưng về phía Khương Vũ Miên.
Anh phát hiện ra mấy lần, Khương Vũ Miên đứng sau lưng nhìn anh, có phải đang chiêm ngưỡng thân hình cơ bắp cuồn cuộn này của anh không nhỉ!
Chậc chậc, đúng là khẩu thị tâm phi!
Khương Vũ Miên nhặt rau xong, bưng chậu múc nước, lúc rửa rau, khóe mắt liếc nhìn Tần Xuyên một cái.
Thấy trước ngực sau lưng anh đều rịn ra không ít mồ hôi, chiếc áo may ô mỏng bị mồ hôi thấm ướt, dán chặt vào da thịt.
Cô suy nghĩ một lát, đợi rau rửa xong, cô cầm khăn tay đi về phía Tần Xuyên.
"Lau đi anh."
Tần Xuyên nghe thấy tiếng động, động tác bổ củi khựng lại, ngước mắt nhìn về phía cô.
Trong bàn tay trắng trẻo có thêm một chiếc khăn tay, nhìn chất vải là biết rất mềm mại, sạch sẽ tinh tươm như chưa từng dùng qua.
Tần Xuyên đưa tay ra ra hiệu cho cô xem: "Tay anh thế này, chạm vào một cái là làm bẩn khăn của em ngay."
Trong mắt anh chứa đựng ý cười, như muốn nói: Vợ ơi em lau cho anh đi.
Khương Vũ Miên hiểu ý anh, do dự một lát, vẫn hơi kiễng chân lên, lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt anh.
Tần Xuyên chậm rãi cúi đầu, phối hợp với động tác của cô.
Anh cũng không biết sao mình lại hay ra mồ hôi thế, ngay cả trong tóc cũng giấu những giọt mồ hôi li ti, xuôi theo vành tai chảy xuống dưới.
Động tác của Khương Vũ Miên rất dịu dàng, từng chút một lau sạch cho anh, còn không quên lau cả cổ anh nữa.
"Nếu đủ dùng rồi thì chỗ còn lại để mai bổ cũng được."
Cô không thạo nhóm lửa lắm, không chắc nấu một bữa cơm cần dùng bao nhiêu củi, nhưng cô thấy chỗ này chắc cũng đủ dùng rồi.
Ánh mắt Tần Xuyên không rời khỏi Khương Vũ Miên, đôi lông mày sắc bén thường ngày dường như đều nhuốm chút ý cười.
"Anh không mệt, ngày mai có thể sẽ đi làm nhiệm vụ, không biết lại phải đi mấy ngày, anh bổ thêm cho em một ít."
"Nếu củi dùng hết mà anh chưa về, em đưa con ra nhà ăn mà ăn."
Khương Vũ Miên nắm chiếc khăn tay ướt sũng, gật gật đầu, quay người đi vào bếp.
Đợi cô thái rau xong, chuẩn bị sẵn gia vị thì Tần Xuyên cũng bổ xong củi bước vào.
Khương Vũ Miên nghe thấy tiếng bước chân của anh, nhận ra anh có thể đang ở sau lưng mình, chỉ là lúc quay người va vào lồng ngực anh, vẫn không nhịn được mà tim đập nhanh.
"Anh đi nhóm lửa đi, để em nấu cơm."
"Được."
Tần Xuyên đi ra sau bếp lò, thời tiết này nhóm lửa nấu cơm cũng là một cực hình.
Trong nhà cũng không có ai khác, nếu cứ để Tần Xuyên một mình, vừa nấu cơm vừa nhóm lửa, một hai lần thì không sao, nhưng nhiều lần thì sao?
Khương Vũ Miên cảm thấy, tình cảm là từ hai phía, anh đối tốt với mình, mình cũng không thể cứ mãi lạnh lùng được.
Lâu ngày không sưởi ấm được thì rất dễ đẩy người đối tốt với mình ra xa.
Khương Vũ Miên đưa chiếc khăn tay qua, lần này Tần Xuyên rất tự nhiên đón lấy, khăn tay đã được cô giặt sạch rồi.
Được thấm qua nước lạnh, sau khi vắt khô nước, đắp lên mặt có một tia mát lạnh, có thể xoa dịu phần nào cơn nóng nực trên người anh.
Tần Xuyên thích ăn cay, cô và hai đứa nhỏ khẩu vị hơi thanh đạm một chút, cô thấy Tần Xuyên mua có thịt ba chỉ, đậu phụ, trứng gà, còn có khoai tây.
"Em xào đĩa khoai tây sợi, làm món đậu phụ thịt băm, thêm món thịt kho tàu nữa, lát nữa thịt kho tàu múc một bát mang sang cho chị dâu Lý."
"Tối qua và trưa nay, hai đứa nhỏ đều ăn ở nhà chị ấy, chúng ta ít nhiều cũng phải cảm ơn người ta."
Tần Xuyên không có ý kiến gì, tiền phụ cấp mỗi tháng của anh, ngoại trừ việc cần gửi về nhà mười đồng ra, những thứ khác đều để dành cả.
Khoai tây sợi rất đơn giản, Khương Vũ Miên nhanh chóng xào xong, đem phần thịt băm vừa băm nhỏ xào chín, cho đậu phụ đã trần qua nước vào, đổ nước sốt vừa pha sẵn vào.
Tần Xuyên thích ăn cay, món này làm cay một chút cho đưa cơm.
Cô cho thêm khá nhiều ớt, Tần Xuyên nhìn thấy thì giật mình, định đứng bật dậy ngăn cản.
"Cho nhiều ớt thế này, em và con ăn sao được."
Khương Vũ Miên chỉ chỉ vào bếp lò: "Trông lửa đi, làm cho anh đấy."
Cả nhà ăn cơm, chắc chắn mỗi người mỗi khẩu vị, nếu để Tần Xuyên nấu cơm, chắc chắn chỉ làm món hợp khẩu vị của cô và con.
Thực ra không cần thiết, anh ăn khỏe, làm nhiều thêm một chút là được.
Lúc xào thịt băm đã tỏa ra mùi thơm rồi, hai đứa nhỏ nhà Tô Chẩm Nguyệt ở vách bên cạnh thèm đến chảy nước miếng, mắt thèm thuồng nhìn Tô Chẩm Nguyệt.
"Mẹ ơi, chúng con cũng muốn ăn thịt!"
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Đầu Khai Giảng, Tôi Và Nam Thần Trường Học Trở Thành Oan Gia