Chương 466: 466

Cốc Điềm Điềm khóc thật lòng thật dạ, đau buồn khôn xiết, nước mắt hòa lẫn với những vết bẩn loang lổ trên mặt, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã không nhìn rõ diện mạo thật càng thêm bẩn thỉu.Bà nội Cốc run rẩy giơ sợi dây thừng trong tay, cố gắng quăng nó lên cái xà trên cổng viện.Cốc Điềm Điềm chết sống ôm chặt lấy chân bà không chịu buông tay."Bà nội, con chỉ còn mình bà...
BÌNH LUẬN