Lão Lục nghe nói tiền trong nhà mất sạch, vội vàng chạy về.
Việc đầu tiên khi về đến nhà là xem hộp đựng tiền.
Thấy vậy, mặt bà Lục trắng bệch, gượng hỏi: "Ông không động vào tiền sao?"
"Tôi có động thì cũng không lấy hết." Lão Lục cọc cằn nói.
Lão điên cuồng tìm tiền, nhưng đến cái lông cũng chẳng thấy.
Lão Lục tức giận ném hộp tiền xuống đất, vẻ mặt hung tợn.
"Tiền đâu, rốt cuộc là đứa nào lấy tiền đi rồi!"
Ánh mắt u ám của lão quét qua từng người một.
Tô Ngọc Hiền da đầu tê rần, vội nói: "Không phải con, chân con bị thương, đi đâu cũng không tiện, con chưa từng vào phòng chính."
Lão Lục thấy cô nói có lý, dời mắt nhìn sang Lục Tiểu Muội.
"Cũng không phải con, nếu là con lấy thì con tự khai ra làm gì." Lục Tiểu Muội không vui.
Lão Lục lạnh lùng nói: "Bao nhiêu tiền như vậy chẳng lẽ tự nhiên biến mất được sao?"
Cả nhà lại lật tung mọi ngóc ngách trong nhà lên, ngay cả hang chuột cũng chọc vào, nhưng vẫn không tìm thấy nửa tờ tiền giấy nào.
Bà Lục ngồi bệt xuống đất khóc rống lên, khóc cho số tiền của bà.
"Cái quân trộm cắp chết tiệt, cái thứ sinh con không có lỗ đít, bao nhiêu tiền như vậy mà cũng nỡ cuỗm sạch, ôi trời ơi đau lòng chết tôi rồi, mẹ ơi là mẹ ơi."
"Đợi bắt được cái quân chó má này tôi nhất định phải chặt đứt tay nó, để cha mẹ nó xem nhà mình nuôi người hay nuôi súc vật."
Bà thì tức giận, còn Lục Tiểu Muội thì chỉ muốn khóc.
Trong số tiền đó có cả tiền hồi môn của cô ta nữa.
Mẹ cô ta nói, đợi cô ta lấy chồng sẽ cho hai trăm đồng tiền riêng, giờ tiền mất rồi, còn có được nữa không?!
Lão Lục giận dữ quát: "Khóc khóc khóc, khóc thì có ích gì, báo công an đi, không thì đi tìm ban trị an, toàn một lũ vô dụng."
Mắng xong, lão lao ra khỏi nhà đi tìm đội trưởng ban trị an.
Lão vừa đi tìm, chuyện nhà họ Lục mất tiền không giấu được nữa, cả đại đội Phong Thu đều biết chuyện nhà họ Lục bị trộm.
Dưới gốc cây đa lớn trong thôn, một nhóm phụ nữ vì hóng hớt mà chẳng còn tâm trí ngủ trưa đang vây quanh một vòng, chia sẻ chuyện bát quái của nhà họ Lục.
"Này, nghe gì chưa, nhà họ Lục hình như bị trộm rồi."
"Nghe rồi chứ, tin tức truyền khắp nơi rồi!"
"Có ai biết nhà họ bị trộm bao nhiêu tiền không?"
Tất cả mọi người đều lắc đầu.
Mẹ Nguyên Bảo nhìn sang vợ đại đội trưởng đang im lặng, hỏi: "Chị dâu biết không?"
"Mấy thím giờ mới nhớ đến tôi à." Vợ đại đội trưởng trợn trắng mắt, thong thả đứng dậy, bê ghế ngồi vào giữa đám đông.
Bị mấy đôi mắt chằm chằm nhìn vào, bà ta cảm thấy rất thỏa mãn.
"Cụ thể bao nhiêu thì không rõ."
Nghe thấy lời này, sự hưng phấn trong mắt đám người hóng hớt nhạt đi, chẳng lẽ bà ta lừa họ sao?
Nếu người nói không phải vợ đại đội trưởng, họ thế nào cũng phải mắng vài câu.
"Ấy, mọi người đừng vội mà." Vợ đại đội trưởng nói.
Mọi người tưởng bà ta có tin tức nội bộ, lại kích động nhìn sang.
"Tôi tuy không biết con số cụ thể, nhưng biết khoảng chừng mà."
Một câu nói khiến sự tò mò của tất cả mọi người có mặt đều lên đến đỉnh điểm.
"Bao nhiêu vậy?"
"Bao nhiêu? Ít nhất cũng ba năm trăm chứ?"
"Nhất Chu có phụ cấp, ba năm trăm chắc là có."
...
Mọi người mỗi người một câu nói.
Vợ đại đội trưởng nghĩ đến số tiền nhà họ Lục mất, trong lòng không khỏi thấy chua xót, trên mặt cũng lộ ra vài phần.
"Nghe nói hơn một ngàn đồng đấy."
Nói thật, lúc mới nghe con số này, bà ta cũng bị chấn động không nhẹ.
Hơn một ngàn đấy, cả đời này bà ta chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!
Lời vợ đại đội trưởng vừa dứt, những tiếng hít hà vang lên liên tiếp.
Mọi người đều kinh hãi.
"Hít!! Hơn một ngàn đồng?!" Mẹ Nguyên Bảo hít hà to nhất, môi cũng run bần bật.
Nhà bà ta ngay cả một trăm đồng cũng không đào đâu ra nổi.
"Đi lính kiếm tiền vậy sao?" Mắt bà ta sáng rực, trong lòng bắt đầu tính toán để Nguyên Bảo nhà mình lớn lên đi lính.
Vợ đại đội trưởng bị hỏi khó, ậm ừ nói: "Chắc chắn là kiếm được nhiều hơn đi làm ruộng kiếm công phân rồi."
Mỗi ngày làm đủ công phân, cả năm không ốm đau, không nghỉ làm, đến cuối năm cũng chỉ được chưa đầy hai trăm đồng, trừ đi chi tiêu trong nhà, cả năm chẳng để dành được bao nhiêu.
Chẳng trách tài sản vượt quá một trăm đồng đều được coi là người có tiền.
"Không biết Nguyên Bảo nhà tôi có phúc đi lính không."
Vợ đại đội trưởng không nghĩ đi lính là có phúc, có phụ cấp là thật, nhưng nghe nói đi lính phải ra chiến trường, còn phải bắt gián điệp, rất nguy hiểm, số phụ cấp đó là đổi bằng mạng sống, phúc đức gì chứ.
"Hơn một ngàn đồng..." Có người lẩm bẩm, vẻ mặt hơi nghi ngờ, "Thằng nhóc nhà họ Lục gửi hết phụ cấp về nhà à?"
"Ai mà biết được." Vương Xuân Hoa nói.
Dưới gốc cây đa giống như có loa phóng thanh, chỉ cần lời nói ra khỏi miệng là có thể nhanh chóng truyền khắp thôn.
Có mấy bà lão chuyên môn chạy đến nhà họ Cố.
Vừa đến đã dành cho Cố mẫu một ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Chưa đợi Cố mẫu hỏi mục đích họ đến, bà lão họ Lý đã chua chát nói: "Mẹ Thừa Hoài này, bà có một đứa con như Thừa Hoài, bằng nhà người ta mấy đứa cộng lại rồi."
Cố mẫu: "...?"
Cố mẫu ngơ ngác nhìn bà ta, "Sao tự nhiên lại nói câu này?"
"Uống nhầm thuốc rồi à?"
Bà lão họ Lý cảm thấy nghẹn lòng.
"Bà còn chưa biết à." Bà lão họ Tiền cùng thôn với nhà ngoại Cố mẫu cười nói: "Nhà họ Lục mất tiền rồi, bà chưa nghe nói sao?"
"Mất tiền rồi?" Giọng Cố mẫu hơi cao lên.
"Đúng vậy, nói là mất hơn một ngàn đồng." Nhắc đến hơn một ngàn đồng, giọng điệu của mỗi người đều là chấn động, tiếc nuối, ngưỡng mộ, phức tạp không thể diễn tả.
"Hơn một ngàn đồng?!" Cố mẫu cũng kinh ngạc không kém.
Nhà họ Lục giàu thế sao?
Nhưng mà...
"Nhà họ Lục mất tiền, liên quan gì đến thằng ba nhà tôi?"
Bà lão họ Tiền tặc lưỡi, "Mọi người đều đang đoán phụ cấp của thằng nhóc nhà họ Lục không thấp."
"Nói nó chỉ là phó tiểu đoàn trưởng mà trong nhà đã để dành được nhiều tiền như vậy, thằng ba nhà bà là tiểu đoàn trưởng, cao hơn nó một cấp, phụ cấp chắc chắn còn cao hơn."
Để dành được cũng nhiều hơn.
Điều bà ta không nói là, có không ít người đã nhắm vào nhà họ Cố, định sau này thiếu tiền sẽ đến cửa vay.
Cố mẫu hiểu đạo lý tài bất lộ tướng, lập tức nói: "Cái này tôi không rõ, phân gia sớm rồi, phụ cấp của Thừa Hoài tôi chưa bao giờ hỏi đến. Tiền bán mạng của con cái, tôi đâu dám mở miệng đòi."
"Phụ cấp nó cao như vậy, không đưa tiền dưỡng lão cho bà à?" Bà lão họ Lý đầy vẻ không tin.
Cố mẫu không khách khí nói: "Tôi với ông nhà tôi cũng đâu phải không làm được việc, lấy tiền của con cái làm gì, trong nhà có ăn có mặc cả."
"Không lẽ là... con dâu ba nhà bà không nỡ đưa chứ?" Giống như điều này có thể khiến bà ta vui vẻ, bà lão họ Lý cười nhăn nhúm cả mặt.
"..."
Cố mẫu dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra lời khoe khoang nhất, "Chiêu Chiêu nói tôi chăm sóc bốn đứa nhỏ vất vả, sau này mỗi tháng cho tôi hai đồng tiền tiêu vặt."
Số tiền này sẽ trực tiếp đổi thành đồ ăn, bà không nhắc tới.
Hai đồng đấy, quả thực không ít.
Lập tức, mấy bà mẹ chồng thở dài, khó chịu đến mức không nói nên lời.
Ngay cả bà lão họ Tiền thân thiết nhất với Cố mẫu cũng liếc nhìn bà một cái đầy chua xót.
"Thôi đi, biết con dâu ba nhà bà hiếu thảo rồi, cười thành cái dạng đó trông sợ chết đi được, còn tưởng mình là cô nương trẻ tuổi chắc."
"Đều hiếu thảo, ba đứa con dâu của tôi đều hiếu thảo." Trên mặt Cố mẫu tràn đầy nụ cười, sự tự hào len lỏi ra từ khóe mắt, "Con dâu ba nói già rồi cũng có thể làm điệu, cũng có thể bôi kem dưỡng da, nó bảo hôm nào mua được sẽ tặng tôi."
Không chịu nổi bộ dạng đắc ý của bà, mấy bà lão thu dọn đồ đạc, bỏ về.
Về đến nhà, nhìn thấy con trai mình thì mũi không phải mũi, mắt không phải mắt.
Con trai các nhà đầy bụng thắc mắc.
Lại uống nhầm thuốc gì rồi?
Cũng không dám hỏi, vội vàng tìm việc gì đó để làm, chỉ sợ bị mắng.
-
Nhà họ Lục mất hơn một ngàn đồng, số tiền quá lớn.
Các đồng chí trong ban trị an đương nhiên dùng hết những gì đã học, chỗ cần tra thì tra, người cần hỏi thì hỏi, dùng hết mọi cách nhưng vẫn không có kết quả.
Chỉ có thể kết thúc như một "vụ án treo".
Nghe kết quả điều tra, bà Lục không cam tâm, tiến lên nắm lấy chiếc áo thun vá chằng vá đụp của đội trưởng ban trị an.
Xoẹt một tiếng, là tiếng vải rách.
Các thành viên khác của ban trị an ngẩn người.
Không biết là ai bỗng nhiên phì cười một tiếng.
Tiếp đó, những tiếng cười nén vang lên liên tiếp.
Chú nhỏ Trường Sính cũng là một thành viên của ban trị an, thấy cảnh này không nhịn được cười nói: "Bà già này, bà cũng quá coi chúng tôi không phải người ngoài rồi. Còn đang trước mặt chúng tôi đấy, bà đã lột áo đội trưởng của chúng tôi rồi, thế này không hay lắm đâu?"
Đội trưởng ban trị an Trương Vĩnh Cường lườm anh một cái cảnh cáo, ra hiệu cho anh thu liễm lại.
Bà Lục đỏ bừng mặt, hằn học lườm chú nhỏ Trường Sính, "Tôi đền, được chưa?"
Chú nhỏ Trường Sính là một kẻ bất cần đời, bà nói chuyện tử tế thì anh còn nể mặt bà một chút, bà không nói chuyện tử tế với anh thì xin lỗi nhé, đừng hòng anh nói câu nào lọt tai.
"Xem bà nói kìa, bà xé rách thì bà đền là đúng rồi, to tiếng thế làm gì."
Bà Lục tức đến mức ngửa người ra sau, không thèm để ý đến anh nữa, đuổi theo Trương Vĩnh Cường hỏi: "Đội trưởng Trương, lời anh vừa nói là ý gì?"
"Nhà tôi mất bao nhiêu tiền như vậy, anh nói đã cố gắng hết sức, là ý gì, thế là không tìm nữa à? Vậy nhà tôi tính sao?"
Bà kích động lại muốn động tay động chân.
Trương Vĩnh Cường nhíu mày, lùi lại hai bước.
"Vậy bà muốn tính sao! Chỗ cần tìm đã tìm rồi, người cần hỏi cũng hỏi rồi, không có manh mối, bà muốn chúng tôi phải làm sao?"
Bà Lục gào lên: "Tiếp tục tìm đi! Tìm cho đến khi thấy thì thôi!"
Chú nhỏ Trường Sính cười nhạo, "Yêu cầu này đúng là thô thiển."
Các thành viên khác của ban trị an dành cho anh một ánh mắt khích lệ, biết nói thì nói nhiều thêm chút đi.
Chàng thanh niên được khích lệ, ưỡn ngực ngẩng đầu tiến lên, tiếp tục nói: "Ban trị an chúng tôi cũng đâu phải của riêng nhà họ Lục các người, cả ngày xoay quanh nhà bà chắc."
"Chỗ cần tra cũng tra rồi, không tra ra được mà, bà có ép chết chúng tôi thì cũng không tra ra được đâu."
"Có những chuyện không phải cứ nỗ lực là có kết quả." Anh dùng câu này làm câu kết thúc.
Bà Lục nhận ra tiền nhà mình e là mất thật rồi, đau lòng đến mức trước mắt tối sầm lại, ngồi bệt xuống đất, tuyệt vọng khóc rống: "Tiền của nhà tôi ơi."
Bà vốn dĩ khó nhằn, người của ban trị an sợ nảy sinh thêm chuyện nên lần lượt rời đi.
Người nhà họ Lục chết lặng mỗi người ngồi một góc, trên đầu mây đen bao phủ, không khí lạnh lẽo.
Lục Bảo Trân ôm cái bụng đang kêu rột rột, bước ra khỏi phòng, vừa ra đến sân đã vấp ngã một cái.
Đối với ngôi sao may mắn được cả đại đội công nhận mà nói, đây là lần đầu tiên.
Cô bé ngơ ngác, hồi lâu không phản ứng lại được.
Mắt bà Lục sáng rực lên, tiến lên bế cháu gái, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già giãn ra, "Có Bảo Trân đây, có Bảo Trân thì chút tiền đó có là gì."
Bà nhìn lão Lục, "Ngày mai tôi xin nghỉ, đưa Bảo Trân lên huyện dạo một vòng."
Túi vải xanh đựng tiền, còn có nhẫn vàng, là Bảo Trân "nhặt" được ở trên huyện, bà đưa Bảo Trân lên huyện, tiền và nhẫn nhất định sẽ quay lại.
Lão Lục dừng động tác hút thuốc lào, "Đi đi."
Ánh mắt Tô Ngọc Hiền như có như không lướt qua người Lục Bảo Trân, trong mắt nhanh chóng xẹt qua điều gì đó.
-
Trên huyện.
Lâm Chiêu tan làm, chở Lý Phấn đến xưởng diêm, lấy 500 bộ nguyên liệu dán bao diêm, tìm hiểu kỹ cách làm, cảm ơn chị Lý Phấn nhiệt tình rồi chào tạm biệt ra về.
Rời khỏi xưởng diêm, cô lại đến tiệm ảnh, lấy cuộn phim ra, trả tiền nhờ thợ ảnh già của tiệm rửa ảnh, hẹn rõ thời gian lấy ảnh.
Sau đó đạp xe về nhà.
Vừa đến đầu thôn, hai đứa nhỏ và một lớn một nhỏ hai con chó đã chạy ra đón.
Nhị Tể ôm chầm lấy eo Lâm Chiêu, "Mẹ, con muốn ngồi xe đạp."
Đại Tể kéo em trai lại, "Nhị Tể, mẹ đi làm mệt rồi."
"... Dạ được." Ánh mắt Nhị Tể thất vọng, thở dài: "Chừng nào con mới tự đạp xe được nhỉ."
"Chắc ba năm năm nữa." Lâm Chiêu trả lời.
Cô cúi người bế Nhị Tể lên, đặt cậu bé vào ghế sau, nhìn Đại Tể: "Mẹ dắt hai đứa về nhà, Nhị Tể ngồi trước, sau đó đến con ngồi, được không?"
Đại Tể nói: "Dạ được, con giúp mẹ đẩy xe."
Nói xong, cậu nắm lấy yên sau xe đạp.
Nhị Tể ngồi trên xe đạp vui sướng phát điên, đung đưa hai cái chân, giọng nói oang oang đầy niềm vui, "Mẹ, cao quá, con thích xe đạp."
Người trong thôn thầm nghĩ, chẳng ai là không thích xe đạp cả.
Bà lão họ Tiền cười nói: "Nhị Tể, đợi cha cháu về, bảo cha cháu cõng cháu trên cổ còn cao hơn nữa."
Nhị Tể nhìn Lâm Chiêu, "Mẹ, cha con cao bao nhiêu, có cao bằng cậu hai không mẹ?"
"Tất nhiên rồi, cha con là người cao lớn có tiếng trong vùng này đấy. Cao hơn ông nội, bác cả của các con, cũng cao hơn các cậu của con nữa." Lâm Chiêu ôn tồn giải thích.
Hồi đó cô và đồng chí Cố Thừa Hoài tìm hiểu nhau, chiều cao của anh cũng giống như khuôn mặt vậy, đều là những điểm cộng quan trọng.
"Oa!" Nhị Tể kinh ngạc, nhìn mẹ chằm chằm, "Mẹ, con cũng có thể cao như vậy không?"
"Được chứ, các con là con trai của cha các con mà, chỉ cần ăn uống đầy đủ, tất nhiên là sẽ cao như vậy thôi." Mắt Lâm Chiêu chứa nụ cười, bỗng nhiên nhớ đến cha của lũ trẻ, không biết anh thế nào rồi.
Đang đi, Nhị Tể bỗng lên tiếng, "Mẹ, dừng dừng, đến lượt anh con ngồi rồi."
"Nhị Tể làm đúng lắm, không tham lam, trong lòng cũng biết nghĩ cho anh trai." Lâm Chiêu khen ngợi.
Nhị Tể ưỡn ngực ngẩng đầu, cả người lâng lâng.
Lại được mẹ khen rồi hi hi hi.
Đại Tể ngồi lên ghế sau xe đạp, tư thế ngoan ngoãn hơn em trai nhiều, vẻ mặt bình thản, ngoại trừ khóe miệng nhếch lên cao hơn ngày thường một chút, niềm vui không hề lộ ra ngoài.
"Hôm nay trong thôn có chuyện gì xảy ra không?" Lâm Chiêu tùy ý hỏi.
Nhị Tể chạy lên phía trước, đi song song với mẹ, mắt sáng rực, "Có! Hôm nay trong thôn có siêu nhiều chuyện luôn."
Cậu cẩn thận nhìn quanh một lượt, thần thần bí bí nói: "Mẹ, Lục Bảo Trân lạ lắm."
Lâm Chiêu nhịn cười không được, nghi hoặc "ồ" một tiếng, "Lạ chỗ nào?"
"Nó cứ hét vào tay mình... Lê Lê!" Cậu bé chưa học hết mẫu giáo không biết là chữ "Lê" nào, chỉ có thể nghĩ đến quả lê để ăn.
Lâm Chiêu dừng lại, kinh ngạc hỏi: "Con nói Bảo Trân nói chuyện với tay mình?"
"Đúng vậy ạ." Nhị Tể gật đầu cái rụp, "Con với anh đều thấy hết, đúng không anh?"
Lâm Chiêu thuận theo ánh mắt của cậu, quay đầu nhìn Đại Tể trầm ổn.
"Dạ, con cũng thấy rồi. Nó đang gọi Lê Lê." Đại Tể nói chuyện mạch lạc, lại mang theo vẻ lịch thiệp của một quý ông nhỏ tuổi giống như Lâm phụ, "Mẹ, Lục Bảo Trân còn muốn cướp cái hộp con với Nhị Tể đào được nữa."
Cậu nghiêm mặt, "Nó còn đe dọa con với Nhị Tể, bắt tụi con đưa hộp cho nó, nếu không nó sẽ báo cho đại đội."
Nhị Tể nhảy đến trước mặt Lâm Chiêu, nói liến thoắng bổ sung: "Nó còn cắn con nữa! Mẹ nhìn vết cắn nó để lại trên tay con nè." Cậu giơ tay mình lên.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Giả Nhà Tư Bản: Vét Sạch Gia Sản Gả Tháo Hán