Chương 393: "Người có chỗ dựa đúng là ngông cuồng thật"

"Cha!" Lý Bảo giậm chân, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.Cố Viễn Sơn nở một nụ cười như ác ma.Cậu bé đảo tròn cái đầu nhỏ, học theo dáng vẻ làm nũng của Hành Bảo, kéo kéo vạt áo của cha mình, kéo dài giọng điệu: "Cha ơi~~"Cố Viễn Sơn vẻ mặt đầy lạ lẫm, từ khi nào cái đứa con chỉ biết ngây ngô đâm chọc người khác của anh lại biết làm nũng rồi?"Về nhà thôi."...
BÌNH LUẬN