"Cha!" Lý Bảo giậm chân, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Cố Viễn Sơn nở một nụ cười như ác ma.
Cậu bé đảo tròn cái đầu nhỏ, học theo dáng vẻ làm nũng của Hành Bảo, kéo kéo vạt áo của cha mình, kéo dài giọng điệu: "Cha ơi~~"
Cố Viễn Sơn vẻ mặt đầy lạ lẫm, từ khi nào cái đứa con chỉ biết ngây ngô đâm chọc người khác của anh lại biết làm nũng rồi?
"Về nhà thôi." Anh vỗ vỗ vào sau gáy con trai.
Lý Bảo tiếp tục kéo vạt áo anh: "Cha còn đi mách mẹ nữa không?"
"Không mách nữa, không mách nữa, đừng kéo nữa, bông sắp bị con kéo ra ngoài rồi đây này." Cố Viễn Sơn gạt tay con trai ra.
Anh đưa tay sờ chiếc áo bông mới Lý Bảo đang mặc.
"Thím ba may cho con à?"
Lý Bảo hếch cằm: "Thím ba nhờ thợ may may cho con đấy, giống hệt của Duật Bảo và Hành Bảo."
Cậu bé vén áo bông lên, để lộ chiếc áo len dày mặc bên trong, tiếp tục đắc ý: "Thím ba đan cho con đấy, ấm lắm...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 8.500 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: [Xuyên Nhanh] Chỉ Nam Thăng Cấp Của Pháo Hôi