Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 498: Đây thì không được rồi?

Song phương tấn công quyết liệt, chẳng ai nhường ai, bày tỏ ý chí chủ động hơn người kia.

Cảm xúc của đôi bên đều mỹ mãn, chỉ khổ thân thân thể có phần hơi vất vả.

Chu Linh tay khoanh qua cổ Tạ Vân Khanh, ngẩng đầu nhón chân trao nụ hôn say đắm.

Thì Tạ Vân Khanh gập lưng tìm dáng thế thuận tiện để thuận tay thuận lợi.

Mới vừa thân mật, Chu Linh cảm thấy lòng bàn chân tê nhức vì phải nhón gót lâu.

Hừ, người cao ấy đẹp thật, song khiến thân thể hao tổn chân tay không ít.

Chu Linh chuẩn bị lui thân, thì Tạ Vân Khanh cũng buông ra.

Tuy môi đã rời nhau, song mặt đối mặt thân mật vẫn còn gần sát.

Mắt nhìn đối phương, châu sa chứa chan dục vọng.

Trong hồi mắt gặp nhau, Tạ Vân Khanh bất ngờ quỳ xuống.

Cánh tay vững như núi vòng dưới đầu gối Chu Linh, chỉ bằng một tay nâng bổng nàng lên.

Với trọng lượng Chu Linh, hành tung đó của Tạ Vân Khanh chẳng chút khó nhọc.

Màn động tác ấy hoàn toàn ngoài dự liệu của Chu Linh, tầm nhìn bỗng nhiên tăng cao khiến nàng giật mình.

Người vội giơ hai tay chống lên vai Tạ Vân Khanh.

Sau khi thân hình ổn định, mắt nàng và Tạ Vân Khanh đã đổi chỗ.

Giờ đây, Chu Linh nhìn xuống người chàng, ngồi im trên bả vai rắn chắc tràn đầy sinh lực.

Tạ Vân Khanh còn nhỏ nhảy lấy đà trên cánh tay ấy.

Nét mặt không lộ chút勉强 nào.

Tư thế ấy khiến Chu Linh khẽ ngạc nhiên, sau đó ánh mắt nhuốm nụ cười.

Đôi bàn tay vươn tới ôm lấy cổ Tạ Vân Khanh, cúi xuống gần gũi.

“Ta rất ưa thích tư thế này.”

Lời nói vừa dứt, nàng chủ động đặt môi lên môi chàng.

Tiếng cười trầm ngọt nhẹ nhàng vang lên giữa hai bờ môi khít khao.

“Ta cũng vậy.”

Hương tình cháy bỏng của đôi lứa khiến Cố Giai Dung ẩn mình ven cửa theo dõi rồi tràn ngập hưng phấn.

Sống đúng lúc này mới hay.

Hai người này đúng là trời sinh một đôi.

Ôi thôi, đẹp đôi đến kỳ lạ.

Cố Giai Dung ước ao dọn luôn giường ngủ đến đây cho họ.

Trước khi tới đây ở trên xe, Chu Linh biểu hiện rõ ràng, song xuống xe thì như khác hẳn.

Ngồi ăn cơm chẳng liếc mắt một lần nhìn Tạ tổng.

Nàng quả thực cho rằng sắc đẹp và khí chất như vậy nên gần nhau cho đẹp mắt.

Vì thế, nàng cố tình nói với Tạ Giang Dã cùng bọn khác rằng thần tượng của mình tài năng thế nào, xuất sắc ra sao.

Muốn khiến Tạ tổng hiểu rõ, Chu Linh không phải là người chỉ có nhan sắc nhờn mà dựa sức thực tài mở đường thiên hạ.

Trong lúc Cố Giai Dung ra sức nói chuyện, tưởng rằng Tạ tổng vẫn sắt đá vô tâm chẳng hề nao lòng.

Bỗng Tạ tổng ngắt lời hỏi:

“Nàng nói Chu Linh bao nhiêu tuổi?”

Nghe giọng nói của Tạ tổng, Cố Giai Dung ngơ ngác chưa rõ ý tứ.

Thẫn thờ nhìn người.

Hoàn toàn chẳng hiểu vì sao lại hỏi như vậy.

“Nàng nói Chu Linh bao nhiêu tuổi?”

Tạ Vân Khanh lại hỏi một lần nữa với vẻ bĩnh bao dung.

Cố Giai Dung vẫn không hồi đáp, rồi Cố Gia Minh đứng ra thay trả lời.

“Nữ nhân Chu tỉ năm nay chắc đâu khoảng ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi rồi ạ.”

“Ừm.”

Vừa đáp xong, Cố Gia Minh liền thấy Tạ Vân Khanh mỉm cười nhẹ nhàng cúi đầu.

Kính cận gọng vàng che khuất ánh mắt khiến ai hết sức khó dò vì trạng thái tâm tư chàng.

Rồi chàng đứng dậy rời khỏi ghế, bước ra ngoài phòng riêng.

Anh em Cố Gia đều tá hỏa, không hiểu ý đồ của Tạ Vân Khanh.

Còn Tạ Giang Dã, lúc này cùng lũ hợp tác đầu tư bằng tuổi đang bày sảnh thách rượu say sưa.

Ăn chơi quên trời đất, chẳng hề để ý đến cảnh tượng bên ngoài.

Cũng không nhận thấy Chu Linh đã rời khỏi phòng.

Cố Giai Dung thất vọng nhìn hắn một cái.

Hừ, một kẻ ngu xuẩn như vậy mà còn dám theo đuổi cô Chu.

Chắc nhân gia đã có con rồi, hắn vẫn chỉ món ăn nhậu chơi đây!

Ngu xuẩn đến thế thì đành chịu thua thôi.

Chu Linh và Tạ Vân Khanh không hay biết Cố Giai Dung đang lén trông coi.

Hai người lúc này chỉ thèm ngấu nghiến đối phương.

Cuối cùng, Chu Linh thể lực dỏm vẫn thất thủ trước tiên.

Khi Tạ Vân Khanh lại gần hôn thì nàng tránh đi, để lại chiếc môi cháy bỏng hôn lên khóe miệng.

Lắng tai nghe tiếng thở dốc của Chu Linh, ánh mắt cương nghị của Tạ Vân Khanh lóe lên nụ cười.

“Vậy là chịu không nổi rồi sao?”

“Trước kia trên xe phô bày quá lộ liễu, giờ chỉ còn vậy thôi ư?”

Nghe lời thách thức rõ ràng, Chu Linh khẽ cười trong tai chàng.

Cúi sát gần, giọng đầy mờ ám:

“Đương nhiên không chỉ thế.”

“Kỹ nghệ của ta còn nhiều đây! Tối nay đem về nhà…”

Chu Linh vừa định nói tối nay về nhà ta rồi nghiền nát miếng thịt này.

Vậy mà lời chưa trọn, liếc mắt ngó thấy hai bóng dáng thân quen đứng ở sảnh dưới.

Hình ảnh khiến Chu Linh dừng lời, nét mặt tràn chứa vẻ quyến rũ bỗng chốc mất hết.

Trước hết là ngạc nhiên, kế rồi rất vui mừng.

Nàng biết trong lòng Tạ Vân Khanh rối ren ý tứ chưa nói ra.

Đều là người đã lớn, những chuyện này đương nhiên hòa hợp trong lòng.

Chàng vốn dự định rủ Chu Linh về nơi trọ hiện giờ.

Nhưng nàng đã chủ động đề nghị, chàng thuận ý.

Chỗ đó miễn sao tiện lợi.

Nhưng Chu Linh nói dở, giọng đột nhiên ngừng bặt.

Tạ Vân Khanh với vẻ kinh ngạc ngoảnh mặt nhìn Chu Linh.

Muốn xem nàng ẩn ý điều gì.

Thấy ánh mắt Chu Linh chẳng hướng về mình mà lơ đễnh.

Trong lòng chàng dấy lên bất mãn.

Lại trong lúc như thế, nàng còn có thể phân tâm.

Tạ Vân Khanh biết rõ sức quyến rũ của mình.

Chính vì thấu hiểu mới không thể chịu nổi kẻ khác làm Chu Linh phân tâm lúc này.

Chàng vừa định nhắc nàng chú tâm.

Chưa kịp thốt thì Chu Linh đã nghìn trùng trở về ánh mắt thẳng nhìn mình.

Nhưng khác với lúc trước chứa chan dục vọng, nay ánh mắt nàng lại trong trẻo.

Không còn vương nét mặn nồng.

Tạ Vân Khanh thất thần, chợt linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên, ngay sau đó, Chu Linh đặt tay lên bả ngực mạnh mẽ bọc trong bộ âu phục nghiêm trang của chàng.

“Tạ Vân Khanh, mau đặt ta xuống!”

Chu Linh chẳng khó khăn đẩy chàng ra.

Có người chưa vào được tay trong thì đã bộc phát quá mạnh liệu có khiến người thoái lòng?

Tạ Vân Khanh không thích ép buộc, lễ phép thuận theo đặt nàng xuống đất.

Chu Linh nhìn sảnh dưới một lượt, thấy người vẫn còn đó, mắt nàng ánh lên nụ cười.

Nàng dứt khoát bước xuống tầng dưới.

Nửa đường nghĩ chẳng nên bỏ lại Tạ Vân Khanh không tốt, quay lại ôm chàng hôn một cái.

“Bảo bối, hôm nay ta có chuyện trọng, sẽ đến tìm ngươi vào ngày khác.”

Nàng nói rồi chẳng đoái hoài sắc mặt chàng, không thèm chờ lời đáp lời, vội quay người chạy mất.

Tạ Vân Khanh xoay mình chẳng kịp phản ứng.

Người đã chạy xuống bậc thang rồi.

Không quay đầu lại một lần nào.

“Hừ hừ!”

Tạ Vân Khanh cười bò vì tức.

Lúc gần thành, bị phũ phàng bỏ rơi là lần đầu đời.

Chu Linh quả thật chẳng còn chút lưu luyến nào.

Chàng khó chịu thầm thì, vừa giở cổ áo áo sơ mi ra, thở dài một hơi sâu.

Nay thân tâm không thuận, cả thân thể lẫn tâm hồn đều bị kích thích đến phản nghịch.

Nhưng người gây ra tình cảnh này lại chạy đi nhanh gọn, dứt khoát.

Làm chàng có chút ảo giác rằng tất cả những gì vừa qua, Chu Linh hầu như không hề bị tác động.

Người chịu ảnh hưởng chỉ có một mình ả.

Đề xuất Ngược Tâm: Tình Ái Tan Theo Gió Bụi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện