Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 371: Tự mình tự dối mình mà mang đến rắc rối

Nhìn thấy người nọ nói nhiều chẳng ngớt mà chẳng hề suy nghĩ, Chu Linh vội vã đưa tay bịt lấy miệng nàng.

Cười nhìn về phía viên quan nhỏ đang đứng bên cạnh, mặt mày rõ vẻ hoang mang ngơ ngác:

- "Quan an đồng chí, bà Sư này là đang thương con trai mình bất tài, nên đau lòng đấy!"

- "Chớ lo lắng, để bà ấy khóc cho khuây khỏa một lúc rồi sẽ bình tâm thôi."

Viên quan nhỏ gật đầu, biểu thị đã hiểu rõ tình hình.

Lúc nãy y đã hỏi han tường tận.

Đứa con trai bà Sư thực chất là hạng vô lễ, phường vô lại.

Bản thân nó vốn làm trong vệ binh xưởng giày da, nửa năm trước vì ham bài bạc bị bắt quả tang, nên bị xưởng cho khai trừ.

Từ đó tới nay, toàn nhờ người mẹ bán sức lao động quét dọn đường phố nuôi dưỡng.

Bao gia sản trong nhà đều đem ra mà đánh bạc.

Chẳng khác nào bùn lầy không thể vực dậy nổi.

"Thôi được! Nhưng trời đã tối rồi, hai vị nữ đồng chí trở về cũng không an toàn, lát nữa để ta bẩm báo lãnh đạo, đưa hai người về nhé!"

Chu Linh lắc đầu từ chối ân cần của y.

- "Quan an đồng chí phiền lắm rồi! Phu quân ta đang đợi tại góc phố ở trước kia kia."

- "Chúng ta cũng sẽ đưa bà Sư về trước, ngươi mau chóng trở lại làm việc đi!"

- "Chớ lo cho chúng ta!"

Nói xong, Chu Linh một tay khoác vai Sư Lâm Lang, tay kia vẫn giữ miệng nàng, rồi cùng nhau quay bước đi.

Ngắm bóng lưng đôi người khuất dần, viên quan nhỏ mới quay về sở.

- "Đồng chí Chu thật tốt bụng, quả không hổ là người có tài sáng tác 'Tinh Ái' và 'Hồi Gia'!"

- "'Hồi Gia' các ngươi xem rồi sao? Hôm qua ta và người yêu đi xem, khóc đến thảm thiết!"

- "Ta cũng từng xem qua..."

Rời xa sở cảnh sát phía sau, Chu Linh luôn dẫn Sư Lâm Lang quẹo qua góc phố, mới tháo tay khỏi miệng nàng.

- "Ồ, nàng đâu bảo phu quân sẽ đến đón sao?"

- "Có bằng nào? Ta sao không thấy?"

Chu Linh suy nghĩ: "Hiện tại là lúc để quan tâm đến chuyện này sao?"

Quả nhiên, tính tình nàng hiện giờ tốt đẹp như vậy tất có nguyên nhân riêng.

Ai mà có thể làm bạn với người kia hàng mấy chục năm, tính tình cũng nên được mềm mỏng như Chu Linh.

- "Chớ tìm nữa! Không có ai đến."

Sư Lâm Lang lập tức trợn tròn mắt:

- "Chu Linh, nàng lại nói dối!"

- "Ta đã nói mấy lần rồi, làm người cần thành thật. Bao năm không gặp, sao ngươi vẫn chẳng đổi thay?"

Cứ nhìn, đúng là đầu óc mê chữ điên đảo.

Chu Linh liếc nàng một cái, lạnh lùng cười mỉa:

- "Ồ, đồng chí Sư Lâm Lang thành thật, chúc mừng ngươi đã chính thức gia nhập đội ngũ kẻ không trung thực rồi!"

- "Ngươi có cần ta - lão nguyên soái tổ chức một lễ chào mừng sự kiện đó không?"

Sư Lâm Lang vội phản bác:

- "Chớ dám bôi nhọ ta! Ta quả thực..."

- "Quả thực gì? Dám kể cho người khác biết ngươi từng xuyên không sao?"

- "Kể cho kẻ khác hay ngươi không phải Sư lão thái sao?"

Đôi mắt ngây ngô đục ngầu của Sư Lâm Lang chằm chằm nhìn Chu Linh, há miệng chẳng thể thốt nên lời.

Hai người cứng đơ đối ẩm chốc lát, kẻ cứng đầu như Sư Lâm Lang đầu tiên cúi mặt.

Chu Linh ngạc nhiên lúc thấy nàng chịu khuất phục.

Biết rõ, cô này là người một lòng một dạ.

Một khi đã tin chuyện gì, không ai có thể khiến nàng thay đổi.

- "Này, sao vậy? Lần này đầu hàng nhanh thế?"

Lời chưa dứt, thân hình tiều tụy của Sư Lâm Lang đã tựa vào lòng Chu Linh.

Sư Lâm Lang thò tay ôm chặt Chu Linh, giấu đầu vào vai nàng khóc thầm.

- "Chu Linh, ta thật sợ hãi!"

Chu Linh dự định đẩy ra thì dừng lại, đổi lấy việc vỗ nhẹ sau lưng nàng.

- "Chẳng sao đâu, ta ở đây mà!"

Duyên phận của Chu Linh và Sư Lâm Lang bắt đầu từ lớp một tiểu học.

Gia cảnh Chu Linh nghèo khó, là con giữa dễ bị quên lãng.

Vậy nên nàng sớm biết, muốn đạt được điều mong ước, phải tự thân đi tranh đấu.

So với Chu Linh, Sư Lâm Lang như tiểu công chúa, thường khoác váy đẹp, được nuông chiều da thịt mịn màng, hoàn toàn trời - vực so với Chu Linh như khỉ da tróc.

Hai người kết giao, toàn nhờ một lời nói từ bà ngoại Sư Lâm Lang.

Dù đến giờ Chu Linh vẫn không quên ánh mắt bà ngoại nàng đấy.

- "Lâm Lang, đừng chơi với loại người đó, bọn họ sẽ làm hư nàng."

Cái ánh mắt khinh khi ấy, đã châm ngòi cho sự nổi loạn trong lòng Chu Linh.

Ngăn không cho chơi với họ? Vậy thì ta sẽ chơi cùng.

Sự thật chứng tỏ, Sư Lâm Lang thật ngốc nghếch.

Chu Linh gần như chẳng tốn chút sức nào, đã trở thành bạn thân của nàng.

Từ ấy, tiền tiêu vặt của Sư Lâm Lang dùng chung cho hai người, mỗi khi nàng có bánh kẹo đều chia cho Chu Linh.

Lớn chút, Sư Lâm Lang còn cúi xuống buộc giày cho Chu Linh.

Câu chuyện càng thêm bi đát, khi lên trung học, cha nàng mất đường danh giá, bị bỏ tù chịu cảnh ngục tối.

Mẹ nàng lấy chồng khác gần nhà Chu Linh.

Thế gian nói, có cha dượng tất có mẹ kế.

Sư Lâm Lang công chúa thuở trước biến thành hầu gái, chịu đủ đày đoạ.

Nàng vô dụng, Chu Linh vốn định bỏ rơi.

Nhưng khi xem nàng bị lão độc thân quyến rũ dùng thủ đoạn lột đồ, Chu Linh không đành lòng.

Có lẽ bị nàng phát sinh tình cảm, cuối cùng cũng không nỡ.

Đó là lần đầu Chu Linh biến món nam nhân ấy thành thứ không ra nam không ra nữ.

Sau đó gia đình kia không động thủ thêm, vì bị đe dọa sẽ báo cảnh sát.

Kết quả Chu Linh bị đánh đập, họ không cho Sư Lâm Lang đến trường nữa.

Phép vua thua lệ làng, Chu Linh đem nàng đến trình báo quan lại.

Dù được đi học, song không được chu cấp tiền nong hay thức ăn.

Chu Linh bắt đầu dùng văn chương kiếm tiền từ đó.

Nàng thiên phú về lĩnh vực này, một năm kiếm đủ nuôi sống qua ngày cho Sư Lâm Lang.

Nàng ấy cũng là người học giỏi, dù thấp hơn Chu Linh một cấp, nhưng nhờ giảng dạy của nàng mới đỗ đại học.

Lúc thi đại học, Sư Lâm Lang đứng đầu huyện.

Chu Linh còn nhớ khi nàng chết vẫn đang ở nước ngoài theo đuổi tiến sĩ, sao tệ hại thế, chết sớm như vậy?

Đến giờ Chu Linh vẫn day dứt, nếu không quá vội vàng, mê muội dụ dỗ nàng ấy, lấy phải lợi ích từ nàng ấy, có lẽ đã tránh khổ sở to.

Đó quả là báo ứng của chính nàng.

Chốc lát sau khi nàng khóc xong, Chu Linh đưa về nhà.

Trước hết tìm hiểu rõ tình trạng rồi tính chuyện kế tiếp.

Về đến nhà Chu Linh, thấy tủ lạnh Sư Lâm Lang reo lên:

- "Wow!"

Thấy máy giặt:

- "Wow!"

Nhìn thấy tivi:

- "Wow!"

Như kẻ quê mùa sống ở thôn quê chưa từng gặp những thứ ấy, khiến người khác khó chịu.

- "Ngươi Wow cái gì? Những thứ này ngươi thừa biết cách làm điêu luyện hơn ai hết."

- "Ở đây chẳng có khách, ngươi giả tạo chi cho phí sức?"

Sư Lâm Lang vẫn hào hứng nhìn những vật dụng:

- "Ngươi không biết, từng phụ tùng tạo nên đồ vật này đều do quốc gia ta tự sản xuất, tượng trưng cho sự tiến bộ của đất nước."

Chu Linh lắc mắt, lười biếng chẳng muốn tranh cãi, lấy chăn mền trải giường cho nàng.

Hừ, ta hồi đó không nên tham ăn vụn bánh kẹo của nàng.

Chu Linh vừa trải giường vừa ngẫm nghĩ hối hận vì hành động nóng vội ngày trước.

Không biết từ bao giờ, Sư Lâm Lang đã đứng ở cửa, nhìn thấy nàng bận rộn, bất ngờ hỏi:

- "Ngươi không muốn biết sau khi ngươi rời đi, gia đình ngươi ra sao chăng?"

Đề xuất Hiện Đại: Lão Đại Ẩn Danh Sắp Rơi Mặt Nạ Rồi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện