Trong lòng Thành Minh Tâm, nàng cảm thấy mình không hề thuận tình gả cho Dương Vũ Hàng, đây thật chẳng qua là bị ép buộc mà thôi.
Thực tình nàng không phải là kẻ chủ động mà tiến lên, vậy Dương Vũ Hàng lấy tư cách nào mà khinh bỉ nàng chứ?
Khi song thân vừa mới thưa chuyện này với nàng, ban đầu nàng còn chưa đồng ý, nhưng cuối cùng vì thương yêu gia đình, vì trưởng tỷ, vì Dương Vũ Hàng cùng Dương Dương mà tự nguyện hy sinh bản thân, vậy mà Dương Vũ Hàng lại dám dùng ánh mắt đó mà nhìn nàng sao?
Thành Minh Tâm trong lòng đau khổ vô cùng, nếu như Dương Vũ Hàng không chịu đến trước mặt nàng tạ lỗi, tuyệt nhiên nàng nhất định không đồng ý gả cho hắn, hừ!
Đương nhiên, mẹ Thành cũng hiểu được tâm tư tiểu nữ, biết rằng chuyện này với phía họ chẳng còn gì phải lo nữa.
Giờ chỉ cần thông qua phía nhà Dương một tiếng, sự việc này sẽ thành tựu.
Dương Vũ Hàng không bằng lòng, chỉ cần phụ thân mẫu thân hắn ấy đồng ý là được.
Để Dương Vũ Hàng gả cho Thành Minh Tâm mới là cách xử lý tối thắng.
Dù là đối với nhà Thành hay nhà Dương, đây chính là lựa chọn tốt đẹp nhất.
Còn về Thành Lãnh Tuyết, mẹ Thành tuyệt không cho rằng họ làm như thế bỏ rơi nàng.
Rốt cuộc, những kẻ bị bắt đi ấy nào còn trở về, họ đã mặc nhiên Thành Lãnh Tuyết chẳng thể quay về nữa rồi.
Giao người em gái được thương yêu nhất làm mẫu thân của con trai nàng, tin rằng dưới suối vàng, nàng cũng sẽ an tâm.
Nhà Thành ban đầu chưa từng liên lạc với phía nhà Dương, dẫu sao đây cũng là lựa chọn tốt nhất.
Họ tin rằng người thông minh bên nhà Dương sẽ sớm hiểu ra, hạn định do những người đó đặt ra cho Dương Vũ Hàng cũng sắp đến, họ tin phía nhà Dương sẽ chủ động tìm đến.
Ngày qua ngày, nhà Dương không hề có một tin tức gì, nhà Thành cũng không hề nao núng.
Hai ngày trôi qua vẫn không có hồi âm, họ vẫn giữ được bình tĩnh.
Ba ngày, bốn ngày trôi qua, nhìn thời hạn cuối cùng đã cận kề, bên nhà Dương vẫn không có động tĩnh, nhà Thành cuối cùng cũng hoảng hốt.
Phu quân, chàng nói xem, phải chăng ta nên liên lạc với nhà Dương một chút?
Mẹ Thành sốt ruột hỏi cha Thành.
Thành Minh Tâm ngồi bên cạnh cúi đầu, hai ngón tay nhẹ nhàng chạm vào tà áo, đôi tai lắng nghe câu chuyện cha mẹ thầm thì.
Còn Thành Văn Hiên, con trai duy nhất của nhà Thành thì ngồi bên cạnh, lạnh lùng mỉa mai nhìn họ.
Hơn nữa, ánh mắt hướng về đệ nhị muội Thành Minh Tâm đầy việc ghẻ lạnh.
Trước đây, Thành Văn Hiên vẫn nghĩ gia đình mình thật ấm áp, ân cần hiếu thuận, ba anh em tình cảm rất tốt.
Tỷ tỷ lớn sau khi tốt nghiệp đại học luôn chăm lo cho gia đình, lại rất tốt với hắn cùng Thành Minh Tâm.
Nào ngờ, sự việc xảy ra với trưởng tỷ, không ai nghĩ cách cứu nàng mà lại tính kế gả đệ nhị muội cho thê tử của trưởng tỷ, chiếm đoạt mọi thứ thuộc về trưởng tỷ.
Ban đầu, Thành Văn Hiên còn phản đối gay gắt, thế nhưng cả nhà như bị ma quỷ dẫn dụ, chả nghe theo lời hắn chút nào.
Đứng trước sự phản đối của hắn, mẹ Thành lại nói rằng hắn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, lớn lên sẽ hiểu ra.
Bảo rằng để đệ nhị muội gả vào mới là tốt cho trưởng tỷ.
Lời giải thích thật buồn cười, nếu lớn lên mà chỉ hiểu vì đó, thì hắn thà không lớn mãi cũng được.
Lời lẽ lấy cớ vì Dương Dương cũng chỉ là đùa cợt!
Giả như thật lo sợ thê tử mới đối xử không tốt với Dương Dương, thế thì đem Dương Dương đến bên mình, sao lại đỏi hỏi vô lý như thế?
Đó là trưởng tỷ của hắn! Người thật tốt với cả nhà, sao họ có thể nhẫn tâm làm thế với nàng chứ?
Điều khiến Thành Văn Hiên thất vọng nhất vẫn là Thành Minh Tâm. Ban đầu khi minh muội không bằng lòng, hắn còn nghĩ nàng cũng giống mình, thấy chuyện này thật lố bịch.
Thế nhưng chẳng bao lâu hắn phát hiện tất cả biểu hiện của Minh Tâm đều giả tạo.
Miệng thì nói không muốn gả cho thúc phụ trưởng tỷ, nhưng chỉ cần hắn ta đến nhà, nàng lại lén lút nhìn theo.
Ghê tởm nhất là nàng rõ ràng rất muốn gả đi mà, lại còn khóc lóc giả vờ là vì trưởng tỷ mà tự nguyện hy sinh.
Mỗi lần nhìn thấy thái độ đó của nàng, Thành Văn Hiên đều cảm thấy muốn nôn mửa.
Hắn từng nhiều lần công khai bóc trần Minh Tâm trước mặt mọi người, nhưng mỗi lần nàng lại khóc lóc kêu oan, bậc thân phụ mẫu mỗi lần đều tin tưởng nàng.
Hắn đã rất nỗ lực, nhưng phát hiện chẳng ai nghe theo mình.
Từ khi trưởng tỷ xảy ra chuyện, người trong nhà biến đổi gần như không thể nhận ra.
Hắn muốn làm gì đó cho trưởng tỷ, nhưng hiện tại mới mười hai tuổi, chẳng thể làm nên việc gì.
Điều duy nhất có thể làm là khi thúc phụ tới, hắn nhất định nói với hắn rằng đừng tin lời mọi người trong nhà, đừng gả cho Thành Minh Tâm, nàng chính là kẻ độc ác!
Thời gian đến ngày thứ năm, Thành Minh Tâm chờ không nổi, trong phòng nàng đi tới lui, muốn phụ thân mẫu thân gọi điện hỏi xem sao nhà Dương chưa đến.
Nàng chẳng vì chuyện gì khác, chỉ lo thúc phụ có chuyện gì không hay.
Chỉ là lo lắng, chẳng có ý tứ khác.
Bàn tay nàng đặt lên tay cầm cửa rồi lại rút lại, lại đặt lên, lại rút về.
Khuôn mặt hiện rõ vẻ đắn đo.
Sợ rằng phụ thân mẫu thân gọi điện hỏi, lại tưởng nàng sốt ruột muốn gả cho thúc phụ.
Nàng bị ép, nàng chẳng muốn thế.
May thay, phụ thân mẫu thân còn nóng lòng hơn nàng, nhìn thời hạn gần kề mà chưa có tin tức từ nhà Dương, họ cũng không yên lòng, quyết định đến bưu điếm gọi điện hỏi rõ sự tình.
Nghe được động tĩnh của song thân, Thành Minh Tâm vội mở cửa bước ra, giả vờ không để ý mà nói rằng:
– Bố mẹ, hai người đi à? Ta vừa hay muốn đi mua chút mực, đi cùng hai người cho vui!
Phụ thân mẫu thân đang bận rộn đi hỏi han chuyện hôn sự ở nhà Dương, chuyện này lại liên quan đến Thành Minh Tâm, vậy nên mẹ Thành kéo nàng vừa từ phòng bước ra, mỉm cười nói:
– Chúng ta đúng lúc cần gọi điện sang nhà Dương nói chuyện chuyện hôn sự của con và thúc phụ, con vừa hay đi nghe cho rõ, thuận tiện còn bàn thỏa với bên nhà chồng!
Thành Minh Tâm lập tức lộ vẻ không vui trên mặt, khe khẽ lẩm bẩm:
– Ta không muốn gả cho thúc phụ!
Tiếc rằng nàng nói quá nhỏ, phụ thân mẫu thân kia không hề nghe thấy, kéo nàng đi về phía bưu điện.
Khi gọi điện, mặt nàng vẫn biểu lộ rõ sự không bằng lòng.
Như thể tới đây chẳng phải ý muốn của mình, mà là bị ép buộc đến vậy.
Thật ra nàng đã giương tai nghe rõ mẹ Thành nói chuyện qua điện thoại.
Điện thoại vừa kết nối, người bắt máy là người hầu nhà Dương, mẹ Thành ban đầu hỏi về tình hình của Dương Mộc Dương, lấy làm đề tài mở đầu chuyện trò.
Sau sự việc của Thành Lãnh Tuyết, Dương Vũ Hàng chạy vạy khắp nơi cầu cứu, không có thời gian chăm sóc Dương Mộc Dương, đành đưa nhóc để nhờ ông bà nội ngoại.
Ngoại nhạc gọi điện sang hỏi thăm cũng là chuyện bình thường.
Ai ngờ, vừa hỏi đã rước tai họa!
Phía nhà Dương đáp rằng Dương Mộc Dương không có ở nhà, mẹ Thành vẫn tưởng cháu đi chơi, định bảo bà hầu gọi ông bà nội ngoại lên điện thoại, liền nghe người hầu ở đầu dây thông báo Dương Mộc Dương đã được Dương Vũ Hàng đưa đi gặp đối tượng hôn nhân!
– Ngươi nói chi? Dương Vũ Hàng sắp gả cho người khác ư?
Mẹ Thành cầm điện thoại thất thần kêu lớn, khiến những người xung quanh đều ngoái nhìn.
Phụ thân cùng Thành Minh Tâm cũng sửng sốt nhìn bà, có phần nghi ngờ vừa rồi có lẽ mình nghe nhầm.
Thành Minh Tâm càng như kẻ bị phụ bạc, loạng choạng đứng không vững, thân thể mềm nhũn tựa vào bức tường.
Miệng lẩm bẩm:
– Không thể nào, không thể nào, ta vẫn còn ở đây kia mà! Hắn định gả cho ai?
Chuyện đó là giả, đúng vậy, những điều vừa nghe chẳng qua là giả mà thôi.
Đề xuất Cổ Đại: Kinh Hãi Thay! Phụ Thân Của Hài Nhi Ta, Kẻ Ta Mang Bụng Trốn Chạy, Lại Chính Là Bạo Quân Tương Lai!