Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 9: Cản trở nhân duyên

Ngày hôm sau, khi Mạt Mạt tỉnh dậy đã là bảy giờ, tối qua cô ngủ sớm, anh cả và những người khác rời đi lúc nào cô cũng không biết, chắc là phòng khách đã bừa bộn lắm rồi.

Mạt Mạt mặc quần áo xong mở cửa ra xem, phòng khách sạch sẽ gọn gàng, tối qua anh cả đã dọn dẹp rồi sao?

Mạt Mạt cầm tờ giấy trên bàn lên, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, không phải chữ của anh cả: "Bữa sáng tôi lấy ở nhà ăn, để trong nồi."

Phần ký tên viết là Trang Triêu Dương.

Mạt Mạt không ngờ người mang bữa sáng tới lại là Trang Triêu Dương, anh cả thật chẳng coi Trang Triêu Dương là người ngoài chút nào!

Mạt Mạt buồn bực đặt tờ giấy xuống, bưng bữa sáng ra, cháo ngô và một cái bánh bao ngũ cốc, lại gắp thêm ít kim chi cay, dù sao cũng không tốn tiền của anh cả, bữa cơm ăn sạch sành sanh, cuối cùng hơi no quá mức.

Mạt Mạt rửa bát xong, cô muốn đi xem xung quanh một chút. Trên đường tới cô đã chú ý thấy gần đây có làng mạc, lại không xa đơn vị, cô muốn đi thăm dò xem có thể kiếm được món gì không.

Tám giờ, Mạt Mạt vừa ra khỏi cửa, chẳng biết Vương tẩu tử đã đứng đợi bao lâu mà mặt mũi đỏ bừng vì lạnh.

Vương tẩu tử thấy Mạt Mạt thì nhiệt tình lạ thường: "Em gái đại đội trưởng Liên, em định ra ngoài à?"

Lòng Mạt Mạt đánh trống ngực, ngoài mặt vẫn mỉm cười nhạt: "Vâng ạ, lần đầu tới đơn vị nên em muốn đi loanh quanh xem sao."

Mắt Vương tẩu tử sáng lên: "Thế thì khéo quá, chị cũng chẳng có việc gì, để chị đi cùng em."

Mạt Mạt thầm than thở, khéo gì mà khéo, rõ ràng là đang đợi cô mà!

Mạt Mạt vẫn còn vương vấn chuyện đi về phía làng: "Dạ thôi không cần đâu", Vương tẩu tử đã đi tới cạnh Mạt Mạt, thúc giục: "Ở đây chị rành lắm, chúng ta đi lối này."

Mạt Mạt thấy Vương tẩu tử không đạt được mục đích thì sẽ không để cô đi, xem ra chuyện đi về phía làng là hỏng bét rồi.

Vương tẩu tử giới thiệu cực kỳ tận tình: "Hướng đông là trạm xá, hướng tây là nhà ăn, đi tiếp nữa thì không vào được, đó là nơi huấn luyện."

Mạt Mạt rất thích bầu không khí trong quân đội, nghiêm cẩn, kỷ luật. Bố vẫn thường lẩm bẩm: "Mạt Mạt nhà mình thông minh, nhất định có thể thi đại học, sau này làm bác sĩ quân y."

Dù sao tư tưởng của bố là hận không thể tống hết con cái vào quân đội.

Tiếc là tâm nguyện của bố định sẵn là không thành hiện thực, năm sau sẽ không có đại học để thi, mà cô cũng không thích làm bác sĩ, càng chưa từng nghĩ tới chuyện đi lính.

Vương tẩu tử khẽ đẩy Mạt Mạt một cái: "Nghĩ gì thế, gọi mãi chẳng thấy thưa, nhìn cậu lính gác kìa, mặt đỏ như gấc rồi."

Mạt Mạt "ơ" một tiếng, ái ngại mỉm cười với cậu lính trẻ: "Em thất thần quá, tẩu tử chúng ta đi chỗ khác đi!"

Vương tẩu tử thấy cậu lính mặt càng đỏ hơn thì cười thầm: "Được, chúng ta đi lối này."

Mạt Mạt đi được vài bước, Vương tẩu tử cuối cùng cũng nhịn không được: "Mạt Mạt, thực ra chị có chuyện muốn hỏi em."

Dù Vương tẩu tử dẫn cô đi tham quan là có mục đích, nhưng suốt quãng đường này bà đều tận tâm tận lực, tính tình lại sảng khoái, Mạt Mạt không hề ghét bà.

"Chị cứ hỏi đi ạ, nếu biết em nhất định sẽ nói."

Vương tẩu tử khoảng ngoài ba mươi tuổi, luôn ở quê, mới tới đơn vị chưa lâu nên đối diện với cô gái thành phố như Mạt Mạt thì có chút căng thẳng, hai tay vô thức xoa xoa, cười gượng một tiếng: "Thực ra cũng chẳng có gì, chị có đứa em gái, năm nay mười tám, đến tuổi gả chồng rồi. Nhà chị có ông xã đi lính nên gia đình cũng mong em gái tìm được một anh bộ đội."

Mạt Mạt nghe xong, Vương tẩu tử đây là nhắm trúng anh cả cô sao? Nghĩ vậy cô mới nhận ra mình đã bỏ sót điều gì, cô chỉ mải nghĩ đến chuyện thay đổi vận mệnh của anh cả, kiếp trước anh cả đến lúc mất vẫn lẻ bóng một mình.

Mạt Mạt vừa nãy còn không mấy để tâm tới Vương tẩu tử, giờ thì chú ý hẳn, đằng gái mười tám kém anh trai bốn tuổi là vừa đẹp, nhìn nhân phẩm Vương tẩu tử thì chắc em gái cũng không tệ.

Vương tẩu tử để Mạt Mạt có thời gian tiếp nhận, thấy cô không hề phản cảm thì yên tâm, tiếp tục nói: "Là thế này, đại đội trưởng Liên với tiểu đoàn trưởng Trang quan hệ sắt son, lại cùng quê, chị nghĩ chắc em cũng hiểu rõ tình hình nhà tiểu đoàn trưởng Trang, đã đính hôn chưa?"

Mạt Mạt: "......"

Hóa ra cô nghĩ sai rồi, người ta nhắm trúng là Trang Triêu Dương, may mà vừa nãy chưa mở miệng, nếu không mặt mũi anh cả mất sạch.

Mạt Mạt nghẹn một lúc lâu: "Sao tẩu tử không trực tiếp hỏi Trang Triêu Dương, như thế chẳng phải chi tiết hơn sao."

Vương tẩu tử ra vẻ em còn nhỏ chưa hiểu chuyện: "Con gái phải giữ giá, đi hỏi thẳng thế không hay, vạn nhất người ta đính hôn rồi chẳng phải thành trò cười sao, phải đi nghe ngóng trước mới được."

Mạt Mạt cười khô khốc một tiếng: "Chuyện nhà Trang Triêu Dương em cũng không biết, hôm qua em cũng mới gặp anh ta lần đầu, tẩu tử em không giúp được chị rồi."

Vương tẩu tử tính tình tốt, không có được tin tức cũng không thay đổi sắc mặt, sảng khoái cười nói: "Vậy à, thế để chị nghĩ cách khác vậy."

Trên đường về, Vương tẩu tử trong lòng không còn vướng bận chuyện kia nữa nên cũng cởi mở hơn nhiều: "Chị nghe ông nhà chị nói, anh cả em nhắc về em suốt, ông nhà chị cứ bảo anh cả em bốc phét, bảo cái mặt chữ điền của đại đội trưởng Liên thì em gái cũng chẳng đẹp được đâu. Hôm qua chị đặc biệt quan sát kỹ em, anh cả em không bốc phét đâu, Mạt Mạt đúng là xinh thật."

Mạt Mạt đầy vạch đen trên trán: "Anh cả em nhắc về em với nhiều người lắm ạ?"

Vương tẩu tử gật đầu: "Ai tiếp xúc với đại đội trưởng Liên mà chẳng biết."

Mạt Mạt mới phát hiện ra, anh cả vậy mà lại là kẻ cuồng khoe em gái, cô đã bảo sao nãy giờ đi đường ai cũng nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt không thể tin nổi, hóa ra nguồn cơn là ở đây.

Về tới chỗ ở đã gần trưa, Mạt Mạt đoán anh trai buổi trưa sẽ qua ăn cơm nên thổi cơm gạo trắng, thái cải thảo làm món nộm, lại thái một nửa miếng thịt Trang Triêu Dương mang tới làm món thịt kho tàu.

Mạt Mạt đang thái cải thảo, tiếng mở cửa vang lên, tưởng anh trai về nên cô cũng không quay đầu lại: "Anh, giúp em bưng cơm ra phòng khách với."

Trang Triêu Dương vừa bước chân vào phòng khách thì khựng lại, quay người vào bếp bưng cơm.

"Anh giúp em khơi lò một chút."

Mạt Mạt thắc mắc sao hôm nay anh trai không lên tiếng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, có chút oán trách nói: "Anh, sao sáng nay anh lại để Trang Triêu Dương mang bữa sáng tới, em gái anh xinh đẹp thế này mà anh cũng yên tâm được. Anh không nghe qua một câu là 'hại người không nên có, phòng người không nên thiếu' sao."

Trang Triêu Dương ngẩn người, sau đó nhướng mày, cô bé này cũng tự luyến thật.

Mạt Mạt tiếp tục nói: "Đúng rồi anh, rốt cuộc anh đã nhắc về em với bao nhiêu người thế, hôm nay đi đâu cũng bị người ta nhìn chằm chằm."

Mạt Mạt khựng lại, nghĩ tới chuyện của Vương tẩu tử: "Anh này, em nói anh nghe, anh trông không đẹp trai bằng Trang Triêu Dương, chiều cao không bằng người ta, gia thế thì không biết, nhưng mới hai mươi bốn đã lên tiểu đoàn trưởng thì chắc cũng không kém, em thấy anh thật sự nên tránh xa Trang Triêu Dương ra một chút, có anh ta ở đó cản trở nhân duyên của anh quá."

Liên Thanh Bách vừa vào cửa, thấy phòng khách không có ai liền chạy thẳng vào bếp, nghe thấy lời em gái thì có chút mơ hồ: "Mạt Mạt, em nói cái gì cản trở nhân duyên của anh?"

Mạt Mạt quay người lườm một cái, định nói "Anh không nghe em..." nhưng hai chữ "nói chuyện" bị nghẹn cứng ở cổ họng, cuối cùng bị sặc.

"Khụ khụ, khụ khụ"

Mạt Mạt sặc đến chảy cả nước mắt, nhớ lại mình vừa nói cái gì, Mạt Mạt hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống cho xong.

Liên Thanh Bách vội vàng vỗ lưng cho Mạt Mạt: "Cái con bé này, nói chuyện thôi mà cũng sặc được, em bao nhiêu tuổi rồi chứ."

Liên Thanh Bách lại hỏi Trang Triêu Dương: "Vừa nãy hai người rốt cuộc đang nói gì thế? Sao Mạt Mạt vừa thấy tôi là giật mình sặc luôn vậy."

Trang Triêu Dương vừa định mở lời, Mạt Mạt mạnh bạo: "Khụ khụ khụ."

Đề xuất Xuyên Không: Tuyệt Sắc Vô Biên: Thánh Đế Âm Sủng
Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện