Mạt Mạt cầm chăn màn: "Chăn màn đều là đồ mới cả, trước đây bảo mẫu từng ở, đừng chê nhé."
Được rồi, đây là phòng khách duy nhất trong nhà Mạt Mạt, còn phòng của mấy đứa trẻ thì Mạt Mạt không định mở ra.
Lục Linh lắc đầu, sao họ có thể chê được, vả lại phòng ốc cũng rất tốt.
Lục Linh nghĩ đến bảo mẫu mà hận đến nghiến răng, hỏi Mạt Mạt: "Liên tổng, bảo mẫu nhà chị sao lại cho nghỉ vậy?"
Mạt Mạt mỉm cười: "Không phải cho nghỉ đâu, Tôn tẩu tử về quê hưởng phúc rồi, con cái nhà tôi đều đi học xa cả, chỉ còn một đứa nhỏ thôi, cũng không cần bảo mẫu nữa nên từ đó đến nay chưa thuê thêm ai."
Lục Linh giờ đây hận chết bảo mẫu rồi, có ác cảm với tất cả bảo mẫu trên đời: "Liên tổng, tôi nói cho chị biết, bảo mẫu đều không đáng tin đâu, có tiền là có thể bán đứng mình ngay, ngay cả người làm lâu năm cũng thế, hèn chi thời cổ đại người ở đều phải ký khế ước bán thân, quả nhiên đây mới là sự đảm bảo."
Lục Linh hận lắm, Giai Giai là cục cưng của cô mà, con m...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 701 đến hết truyện với 28.000 linh thạch