Tùng Nhân xách vali về phòng, đồng đội trong đội đang đợi cậu đấy!
Tùng Nhân vừa vào phòng đã bị cả bọn đè xuống: "Tùng Nhân, mẹ cậu trẻ thật đấy, lại còn tốt với cậu như thế, bọn tôi ghen tị quá."
Tùng Nhân cũng không phải dạng vừa, làm một cái hít đất rồi xoay người nhanh nhẹn thoát ra, còn múa vài đường quyền, quật ngã vài cái đầu sỏ rồi mới phủi tay: "Ghen tị đi, tiếc là đó là mẹ tôi."
Tùng Nhân hếch cái cằm đầy tự hào lên, mở vali ra: "Xét thấy biểu hiện vừa rồi của các cậu, đồ ăn hôm nay hết rồi."
Một đám thanh niên đều gào lên: "Tùng Nhân, cậu không thể thế được, chúng ta là anh em mà."
Tùng Nhân hừ một tiếng, lúc nãy ghen tị với cậu cậu chẳng thấy anh em chỗ nào cả.
Mạt Mạt cũng không thay quần áo, rửa mặt xong xuôi theo Tùng Nhân đến căng tin, giờ cơm chưa đến nên Mạt Mạt và Tùng Nhân ăn trước.
Mạt Mạt nhìn thấy con trai là thấy mãn nguyện rồi, những gì cần dặn dò con trai cô cũng đã nói hết rồi, lúc Mạt Mạt quay về cũng nhìn thấy...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 701 đến hết truyện với 28.000 linh thạch