Mạt Mạt lạnh mặt, ngồi xuống sofa đối diện Lý Thư, giọng điệu mỉa mai nồng đậm: "Đã lâu không gặp, lần trước là tai nạn xe, lần này là cứu người, Lý tiểu thư thật đúng là có thủ đoạn."
Mặt Lý Thư trắng bệch, đôi mắt to nhanh chóng ngập tràn nước mắt: "Cô Liên, có phải cô có hiểu lầm gì với em không, lần tai nạn xe trước, em thực sự không cố ý."
Miêu Tình vốn yêu quý con gái, trong nhà ít con gái, toàn là lũ con trai thối, nên đặc biệt thích những cô bé mềm mỏng, Miêu Tình thấy cô bé khóc, vội đưa khăn giấy qua: "Mạt Mạt, sao con lại hung dữ với con bé như vậy, nói năng cho hẳn hoi, con bé là ân nhân cứu mạng của mẹ đấy!"
Mạt Mạt nghe đến bốn chữ "ân nhân cứu mạng" là thấy đau dạ dày: "Mẹ, mẹ không hiểu đâu, mẹ đừng quản nữa."
Miêu Tình nhíu mày: "Sao mẹ lại không quản được, con bé vốn dĩ không muốn đến, là mẹ ép con bé đến, bây giờ hay rồi, không nhận được lời cảm ơn lại còn bị con làm cho khóc."
Mạt Mạt đau đầu rồi, đừng nhìn mẹ bình thường đặc biệt...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 701 đến hết truyện với 28.000 linh thạch