Bên tai Mạt Mạt chỉ nghe thấy tiếng la hét, đầu óc trống rỗng, nhắm chặt mắt lại rồi lại mở to mắt, chờ đợi kết quả tồi tệ nhất.
Đau, đặc biệt đau, đó là phản ứng duy nhất của Mạt Mạt, nhưng không phải cái đau bị nghiến lên người, mà là cái đau do chân đập xuống mặt đất, Mạt Mạt nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn dưới thân, vội mở mắt ra, xung quanh đã có người đưa tay kéo Mạt Mạt đứng dậy.
Mễ Mễ và Thất Cân đều sợ phát khóc, hai đứa nhỏ ôm chặt lấy chân Mạt Mạt, tim Mạt Mạt đập thình thịch, xe buýt chỉ cách cô chưa đầy hai mét, chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi.
Mạt Mạt trấn tĩnh lại, an ủi hai đứa trẻ, lúc này mới quay lại nhìn người đã cứu mình, cứu cô là một cậu thiếu niên, tuổi không lớn, khuôn mặt còn non nớt, trông lớn hơn Tùng Nhân một chút.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người cậu thiếu niên lấm lem bùn đất, sắc mặt trắng bệch, cứ xoa xoa lưng, ước chừng bị thương không nhẹ, trên mũi cậu ta đầy mồ hôi, đây là vì đau.
Mạt Mạt không quản được...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 701 đến hết truyện với 28.000 linh thạch