Mạt Mạt định thần lại, đứng vững vàng, vội vàng cúi xuống đỡ, lại gần Mạt Mạt mới phát hiện, không phải là cậu bé, mà là một thanh niên trẻ tuổi, chỉ vì dáng người gầy gò nên mới nhìn nhầm.
Chiếc quần dài vá víu của thanh niên đã bị mài rách, đầu gối bị trầy da, cũng may không chảy quá nhiều máu, Mạt Mạt nhìn mà thấy đau thay: "Tôi đưa cậu đi bệnh viện."
Trên chóp mũi thanh niên đã lấm tấm mồ hôi vì đau, cắn chặt môi, đột nhiên đồng tử co rụt lại, không màng đến đau đớn, vùng vẫy dựng xe đạp lên, bánh xe đạp đã bị méo, thanh niên hít một hơi sâu, luôn cúi đầu.
Mạt Mạt nhìn thanh niên đang kiềm chế cảm xúc, cảm xúc được khống chế rất nhanh, không mất bao lâu thanh niên đã vịn tay lái: "Là tôi không nhìn người, không phải lỗi của cô."
Thanh niên nói xong đẩy xe khó khăn đi về phía trước, Mạt Mạt ngạc nhiên, quần áo thanh niên toàn là miếng vá, giày cũng không vừa chân, rộng thêm một số, có thể thấy gia cảnh khó khăn.
Xe đạp hỏng rồi, vẻ mặt cứng đờ, có...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 701 đến hết truyện với 28.000 linh thạch