Phạm Đông hận không thể bóp chết Tôn Nhụy cho xong. Năm đó hắn đã quá nương tay, lẽ ra phải để người đàn bà này giống như nhà họ Ngô mới đúng.
Phạm Đông hít sâu mấy hơi. Đây là tiệc rượu, hắn phải kiềm chế ý muốn giết chết Tôn Nhụy. Phạm Đông cười lạnh một tiếng: "Đã lâu không gặp, vợ cũ. Người ngay không sợ chết đứng, cô vì muốn nổi tiếng mà thật đúng là không từ thủ đoạn."
Tôn Nhụy vân vê chiếc túi trong tay: "Câu này, tôi cũng xin gửi trả nguyên văn cho anh. Ồ, đúng rồi, còn một câu nữa cũng tặng anh: thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, tôi sẽ đợi xem cái kết của anh."
Ánh mắt Phạm Đông càng thêm lạnh lẽo, nắm đấm siết chặt, nheo mắt nói: "Vậy thì phải xem cô có đợi được đến ngày đó không đã."
Mạt Mạt nhìn Tôn Nhụy. Tôn Nhụy chẳng hề sợ hãi, còn khẽ cười mấy tiếng rồi đi vào đại sảnh trước.
Mạt Mạt liếc nhìn Phạm Đông. Phạm Đông đã nảy sinh ý định giết Tôn Nhụy rồi.
Phạm Đông nhẫn nhịn, đi theo vào trong. Phạm Đông không còn được săn đón như trước nữa. Nơi nào Phạm Đông đi qua, mọi người đều có ý tránh né, khá là ngượng ngùng.
Ngược lại, Tôn Nhụy lại rất được chào đón. Những người phụ nữ tới đây hôm nay đều đến hỏi han kinh nghiệm. Hơn nữa Tôn Nhụy là diễn viên, được gặp người thật nên số người vây quanh xem cũng không ít.
Cuối cùng tới là Kỳ gia. Kỳ Kỳ và Kỳ Dung đi cùng nhau, đúng là chuyện lạ.
Kỳ Kỳ liếc nhìn Phạm Đông, rồi xoay người đi về phía Mạt Mạt. Mạt Mạt: "......."
Kỳ Kỳ đi tới: "Trang phu nhân, đã lâu không gặp."
Mạt Mạt: "....... Đã lâu không gặp, Phạm phu nhân."
Kỳ Kỳ vuốt lại mái tóc: "Không, bây giờ tôi không còn là Phạm phu nhân nữa rồi, nên gọi tôi là Kỳ tiểu thư mới đúng."
Mạt Mạt khựng lại một chút. Phạm Đông lại ly hôn rồi, nếu kết hôn nữa chắc là lần thứ ba. Thời đại này kết hôn lần hai đã bị người ta xì xào bàn tán rồi, huống chi là lần thứ ba.
Kỳ Kỳ rời khỏi Phạm Đông rất vui vẻ. Điều bực bội duy nhất là cô ta không nhận được tài sản như lão gia tử đã hứa ban đầu. Ông ta còn trách cô ta để lộ sơ hở khiến Phạm Đông đề phòng, nên không lấy được lợi ích lớn nhất, cũng không lấy được tin tức mà Phạm Đông biết.
Kỳ Kỳ thuận thế ngồi xuống bên cạnh Mạt Mạt: "Trang phu nhân, tôi rất ngưỡng mộ cô. Thế nào, chúng ta kết bạn nhé?"
Mạt Mạt không dám làm bạn với Kỳ Kỳ. Có một người bạn lúc nào cũng muốn tính kế mình thì chắc chắn sẽ giảm thọ mười năm mất. Mạt Mạt xa cách nói: "Kỳ tiểu thư nói đùa rồi."
Kỳ Kỳ nghẹn lời: "Sao lại là nói đùa chứ? Tôi thật lòng thật dạ muốn kết bạn với cô mà. Hơn nữa hai chúng ta rất hợp nhau, không chỉ về học thức mà còn cả về gia thế nữa."
Mạt Mạt không có tâm trí chơi trò mèo vờn chuột với Kỳ Kỳ: "Bạn bè của tôi chỉ nhìn vào con người thôi, những thứ khác không quan trọng. Kỳ tiểu thư, cô tìm nhầm người rồi."
Kỳ Kỳ nắm chặt chiếc túi. Cô ta không cam tâm! Nếu cô ta trở thành bạn của Liên Mạt Mạt, cô ta có thể lợi dụng Liên Mạt Mạt, giống như Từ Lị vậy.
Cô ta về nói với lão gia tử lời của Liên Mạt Mạt, lão gia tử vốn định ra tay nhưng đã phải kiêng dè mà bỏ qua cho Từ Lị.
Nếu cô ta trở thành bạn của Liên Mạt Mạt, cô ta cũng có thể nhận được nhiều sự coi trọng hơn từ lão gia tử. Cô ta chẳng cam tâm chỉ làm một quản lý bộ phận đâu, cô ta muốn nhiều hơn thế.
Kỳ Kỳ không chịu đi, Mạt Mạt thấy khá phiền lòng. Thà rằng Kỳ Kỳ cứ đi theo Phạm Đông còn hơn, cô được yên tĩnh.
Đây còn có kiểu ép buộc làm bạn nữa sao? Mạt Mạt cũng hết cách rồi, trong hoàn cảnh hôm nay, cô muốn đánh người cũng không được. Hôm nay cô cũng đã được chứng kiến da mặt dày của Kỳ Kỳ rồi.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Triết tới giải cứu cho Mạt Mạt. Mạt Mạt thở hắt ra: "Bấy nhiêu năm rồi, coi như tôi đã gặp được đối thủ."
Thẩm Triết: "Trước lợi ích, mọi thứ đều có thể vứt bỏ."
Thẩm Triết mới là người cảm thán nhất. Anh đã chứng kiến nhiều hơn Mạt Mạt nhiều. Năm xưa lúc đi học, bạn học sẽ dựa vào cách anh ăn mặc, đồ anh dùng để kết bạn. Từ khi biết anh là ai, đột nhiên xuất hiện rất nhiều bạn bè, có người anh còn chẳng nhớ tên, nực cười nhất là những bạn học chưa bao giờ nói chuyện với nhau cũng trở thành bạn bè.
Thẩm Triết kể lại chuyện năm xưa cho Mạt Mạt nghe. Mạt Mạt cuối cùng cũng được chứng kiến cảnh "bị làm bạn".
Mạt Mạt tự thương hại mình ba giây. Cô có thể dự đoán được sau này nhất định sẽ gặp Kỳ Kỳ mọi lúc mọi nơi cho xem.
Mạt Mạt thấy buồn bực, chi bằng Kỳ Dung hành động nhanh lên, Kỳ gia sụp đổ thì bên này chắc cũng sẽ yên ổn thôi.
Lúc này khách khứa đã tới đông đủ, Thẩm Triết bước lên bục đã dựng sẵn. Tiệc rượu lúc này không có người dẫn chương trình, cũng không mời diễn viên hay tiết mục tấu hài nào, Thẩm Triết tự mình đi lên.
Cũng may đại sảnh không lớn lắm, mọi người thấy Thẩm Triết lên bục đều giữ im lặng. Thẩm Triết cười nói: "Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian tới tham gia tiệc rượu của trang sức Thẩm thị. Tôi xin gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người."
Phía dưới vang lên tiếng vỗ tay. Thẩm Triết tiếp tục: "Trang sức Thẩm thị......."
Lời của Thẩm Triết không dài, nói về ngày khai trương tiệm trang sức, ý tưởng của trang sức, ý tưởng thiết kế, cuối cùng hy vọng mọi người sẽ tới ủng hộ, rồi kết thúc.
Thẩm Triết vẫn có uy tín của mình. Hôm nay mượn danh Thẩm Triết để tổ chức tiệc rượu trang sức Thẩm thị chính là muốn mượn tiếng tăm của anh.
Trang sức Thẩm thị ở nước ngoài thì khá tốt, nhưng ở trong nước thì chưa có nhiều danh tiếng. Hiện tại lợi dụng Thẩm Triết vừa hay có thể mở ra danh tiếng ở thành phố Z.
Thẩm Triết đã mời thì mọi người dù không mua cũng sẽ tới xem thử.
Mục đích của buổi tiệc rượu này đã đạt được, bộ trang sức trên người Mạt Mạt cũng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Tiệc rượu kéo dài tới tận tối muộn. Mạt Mạt tới nhà họ Khâu, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi.
Trương Ngọc Linh: "Hiệu quả tiệc rượu hôm nay thế nào?"
Mạt Mạt: "Rất tốt ạ."
Trương Ngọc Linh: "Đợi khai trương, mẹ cũng sẽ tới xem thử."
Mạt Mạt: "Vâng, mẹ nuôi thích cái nào, con tặng mẹ."
Trương Ngọc Linh nghe thấy thật ấm lòng, nhưng vẫn lắc đầu: "Mẹ tự mua, mẹ nuôi của con ấy mà, thứ không thiếu nhất chính là tiền rồi."
Mạt Mạt cười, tán thành lời của mẹ nuôi. Mấy năm nay ba nuôi làm ngoại thương rất phát đạt, kiếm được bộn tiền, số tiền đầu tư năm xưa đã sớm thu hồi lại được rồi.
Khâu Văn Trạch nói: "Mạt Mạt, lát nữa mang tiền về đi!"
Mạt Mạt ngẩn ra: "Tiền gì ạ?"
Khâu Văn Trạch cười: "Ba biết ngay là con bận rộn nên quên mất mà. Con quên là ba đang thuê cửa hàng của con sao? Tiền thuê nhà năm nay lại tăng thêm mười phần trăm rồi, tiền ba đã chuyển cho con rồi, lát nữa mang phiếu chuyển tiền về, hôm nào rảnh thì chuyển vào tài khoản."
Mạt Mạt: "Tiền thuê nhà năm nay tăng mười phần trăm ạ?"
Khâu Văn Trạch nói: "Ừm, hiện tại giá thuê nhà ở nước ngoài tăng vùn vụt, mười phần trăm vẫn còn ít đấy. Ba đoán năm sau vẫn sẽ tăng thêm mười phần trăm nữa."
Mạt Mạt nhẩm tính sổ sách. Như vậy một năm riêng tiền thuê nhà ở nước ngoài đã tăng thêm hơn bốn nghìn đồng rồi!
Ba nuôi đã nói về tiền thuê nhà, tiền thuê cửa hàng ở thủ đô cũng sắp tới hạn rồi. Trong nước hai năm nay tiền thuê nhà cũng tăng không ít, năm nay chắc chắn nhiều hơn năm ngoái ít nhất cũng phải một vạn.
Mạt Mạt cuối cùng cũng hiểu vì sao đọc tiểu thuyết ai cũng đòi mua nhà rồi. Thu tiền thuê nhà đúng là có thể làm "mọt gạo" được thật! Mạt Mạt không nhịn được muốn mua thêm vài căn nhà hoặc cửa hàng nữa, cuối cùng vẫn kiềm chế lại. Hiện tại thu nhập từ tiền thuê nhà của cô đã rất khả quan rồi, nên khiêm tốn một chút thì hơn.