Buổi tối, Mạt Mạt nói với Trang Triều Lộ về chuyện điện thoại di động, Trang Triều Lộ cười nhạo, "Nhà họ Kỳ đúng là không yên phận, cứ thành thành thật thật quay về làm ăn đi, cứ phải lăn lộn, em cứ chờ xem, khi chuyện này bắt đầu nhen nhóm, chắc chắn sẽ có người để mắt tới hắn, thật sự tưởng là chuyện tốt gì sao!"
Mạt Mạt nghe ra trong lời của Trang Triều Lộ có ẩn ý, "Chị à, có phải chị biết tin tức gì không ạ?"
Trang Triều Lộ nói: "Cũng có một chút, trước đây hai vợ chồng em không hỏi nên chị cũng chưa từng nói qua, lần này cũng nhắc em một chút, chỉ cần có liên quan tới Hướng Hoa thì cứ tránh thật xa ra là đúng đắn nhất."
Mạt Mạt, "Bọn em chưa từng tham gia vào."
Trang Triều Lộ đương nhiên biết, em trai và em dâu là người có tầm nhìn xa, cuối cùng cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ u u uất uất nói: "Những người này, đều tưởng là giấu kỹ lắm, thực ra họ mới là kẻ ngốc."
Lượng thông tin trong lời này lớn thật, Mạt Mạt trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, bừng tỉnh, cũng phải, sự khác thường của Hướng Hoa lúc đầu không ai chú ý, vì lăn lộn quy mô nhỏ, phần lớn đều là dân sinh, nhưng đến mức khoanh vùng đất đai thì quá đà rồi.
Hơn nữa Hướng Hoa cũng chẳng hề che giấu sự khác lạ của mình, lại còn tụ tập nhiều người có năng lực như vậy, thôi xong, cái bóng đèn nhỏ ban đầu cũng thành đèn pha rồi, sáng thế này thì không bị người ta để mắt tới mới là lạ.
Mạt Mạt rùng mình một cái, những người này hiện giờ đều đang đóng góp cho sự phát triển kinh tế, ngoại trừ Phạm Đông ra thì chưa ai làm chuyện quá đáng, cho nên mọi người đều ổn, nhưng một khi đã làm chuyện quá đáng thì coi như xong đời.
Trang Triều Lộ thấy Mạt Mạt đã nghĩ thông suốt, cười nói: "Được rồi, chuyện này chẳng liên quan gì tới chúng ta cả, chúng ta cứ sống cuộc sống của mình là được rồi."
Mạt Mạt gật đầu, "Bọn em biết ạ."
Mạt Mạt đi làm, Thẩm Triết nói với Mạt Mạt một tiếng, vài ngày nữa mới trả lời Kỳ lão gia tử, trả lời sớm quá Kỳ lão gia tử sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu, trì hoãn khoảng một tuần, làm như đã suy nghĩ kỹ càng rồi, Kỳ lão gia tử cũng sẽ không đeo bám nữa.
Mạt Mạt làm việc cả ngày, sắp đến giờ tan làm rồi thì Phạm Đông lại gây ra chuyện, Phạm Đông cũng thật là ác, hắn cũng sợ lại bị phân chia lợi ích thêm lần nữa, không muốn đem đất dâng không cho người ta, bèn hạ quyết tâm, đổi hết thành tiền mặt, những thứ trong tay đều mất hết, hắn cũng có thể thở phào một hơi, hắn hiện giờ cần chuyên tâm đấu với lão già nhà họ Kỳ, không thể để chịu ảnh hưởng từ bên ngoài nữa, đừng tưởng hắn không biết lão già nhà họ Kỳ đã đi tìm Thẩm Triết.
Phạm Đông bên này vừa tung ra tin tức, các thương nhân ở đặc khu đều vui mừng, hiện giờ Phạm Đông đã không sao rồi, đất trong tay hắn không còn là củ khoai nóng bỏng tay nữa, mọi người đều đang dòm ngó đấy!
Mạt Mạt biết, Thẩm Triết sẽ không ra tay, nhưng Ngụy Vĩ thì đã nhắm trúng rồi.
Ngày hôm sau, buổi trưa Ngụy Vĩ tới tìm Mạt Mạt, "Tôi muốn đấu thầu, trong tay không có tiền mặt, còn đang vay vốn ngân hàng nữa, số tiền cuối cùng cũng đã dùng để mua nguyên vật liệu rồi, tôi muốn hỏi vay tiền hai vợ chồng cô."
Thẩm Triết cũng đi cùng, "Sao không hỏi vay tôi?"
Ngụy Vĩ, "Số tiền nhỏ này chưa cần dùng tới việc hỏi vay anh, hỏi vay anh thì sau này cũng phải vay một khoản lớn."
Thẩm Triết mỉm cười, chẳng tin đâu, Ngụy Vĩ người này là không muốn thấp hơn anh một cái đầu đâu!
Mạt Mạt tính toán số tiền trong tay, những năm nay khoản chi lớn chỉ có một, chính là tiền quyên góp xây đường, nhưng tiền thuê nhà lại thu về được, trong tay Mạt Mạt có hơn một trăm vạn tệ đấy, bèn hỏi Ngụy Vĩ, "Định vay bao nhiêu ạ?"
Ngụy Vĩ nói: "Tôi nhắm trúng mảnh đất ở ngoại vi chân núi trong tay Phạm Đông, không phải ở trong thành phố, không cần bao nhiêu đâu, tôi ước chừng sẽ không quá năm mươi vạn, thế này đi cho tôi vay năm mươi vạn, hai năm sau tôi có thể trả lại cho cô, lãi suất tính theo ngân hàng."
Ngụy Vĩ làm kinh doanh, lại trở thành bạn bè với Trang Triều Dương, tiếp xúc nhiều rồi cũng biết được gia cảnh của hai vợ chồng Mạt Mạt rồi, hai vợ chồng này chính là những đại gia ẩn mình.
Mạt Mạt cười nói, "Lãi suất thì không cần đâu, Triều Dương tuy chưa nói ra, nhưng anh ấy cũng luôn muốn cảm ơn anh đã giúp đỡ những người lính xuất ngũ đấy!"
Ngụy Vĩ, "Đây là hai chuyện khác nhau, chuyện nào ra chuyện đó."
Mạt Mạt lắc đầu, "Là một chuyện đấy ạ, đây là sự kiên trì của bọn tôi."
Mạt Mạt đưa ra quyết định như vậy, Trang Triều Dương chắc chắn sẽ đồng ý thôi.
Ngụy Vĩ cũng không phải người kiểu cách, cười nói: "Nếu đã nói như vậy rồi, tôi mà còn kiên trì thì không đúng nữa, thế này đi sau này khi tôi đã trở thành đại phú hào, tôi nhất định sẽ thành lập một tổ chức chuyên giúp đỡ những người lính xuất ngũ."
Mắt Mạt Mạt sáng rực lên, Ngụy Vĩ đương nhiên có thể trở thành đại phú hào, còn là người giàu nhất nữa, Mạt Mạt kéo Thẩm Triết, "Anh họ, anh nghe thấy rồi chứ, phải làm chứng đấy nhé."
Thẩm Triết, "Anh nghe thấy rồi, anh làm chứng."
Ngụy Vĩ trước đây không tiếp xúc nhiều với quân nhân, nhưng sau khi trở thành bạn bè với Trang Triều Dương, tiếp xúc nhiều rồi cũng hiểu rõ hơn, anh cũng thực lòng muốn giúp đỡ những người đáng yêu nhất, có thể giúp đỡ trong phạm vi khả năng của mình thì anh luôn sẵn lòng.
Mạt Mạt, "Khi nào dùng ạ, để tôi còn đi rút, một khoản tiền lớn thế này là phải hẹn trước đấy."
Mạt Mạt phải tới ngân hàng tổng mới được, thời đại này các chi nhánh ngân hàng không có nhiều tiền như vậy đâu.
Ngụy Vĩ, "Thứ sáu là phải dùng rồi."
Hôm nay đã là thứ tư rồi, Mạt Mạt nói, "Ngày mai tôi đi hẹn trước, sáng ngày kia sẽ đi rút tiền."
Ngụy Vĩ nói: "Cảm ơn nhé."
Mạt Mạt nói: "Khách sáo rồi, đúng rồi, chuyện của Từ Lị thật ngại quá, tôi đã giấu giếm rồi, Triệu Phong thế nào rồi ạ?"
Ngụy Vĩ nói: "Không sao đâu, cậu ấy là đàn ông thì có thể có chuyện gì chứ, tôi còn có việc, tôi về trước đây."
Mạt Mạt, "Được, tôi tiễn anh."
Ngụy Vĩ, "Không cần đâu."
Thẩm Triết đợi Ngụy Vĩ đi rồi mới không nhịn được nói: "Năm mươi vạn mà cho vay trực tiếp luôn, không cần nói với Triều Dương một tiếng sao, dù sao cũng không phải là số tiền nhỏ đâu!"
Mạt Mạt, "Anh họ, em chưa nói với anh nhỉ, di sản của em Triều Dương chưa từng quản qua, em nói với anh ấy, anh ấy cũng sẽ không quản đâu."
Thẩm Triết cười ha hả, "Triều Dương và dượng điểm này đúng là giống nhau thật, nhưng mà đàn ông chân chính thì nên như vậy!"
Mạt Mạt nghĩ tới Trang Triều Dương cứ luôn lải nhải nói rằng, nuôi gia đình đã có anh lo, nụ cười nơi khóe miệng thế nào cũng không giấu được.
Mạt Mạt về nhà gọi điện thoại cho Trang Triều Dương, nói về chuyện cho vay tiền, Trang Triều Dương cũng chỉ nghe qua một câu, căn bản chẳng quan tâm tới chuyện này, ngược lại cứ luôn hỏi han bọn trẻ, cuối cùng chính anh còn tự trêu chọc, "Đúng là già rồi, xa nhà là thấy nhớ nhà."
Thời gian nhanh chóng trôi tới thứ sáu, Ngụy Vĩ và Mạt Mạt cùng đi, lúc đi Ngụy Vĩ còn mang theo cả giấy nợ.
Vì đã có hẹn trước nên việc rút tiền diễn ra rất thuận lợi, Ngụy Vĩ phải vội vàng tới buổi đấu giá nên lái xe đi luôn.
Mạt Mạt xin nghỉ một buổi sáng, không vội quay lại làm việc ngay mà về nhà trước, đợi đến buổi chiều khi Mạt Mạt tới công ty, cô nhân viên lễ tân nói: "Luật sư Liên, sáng nay có một người phụ nữ tới tìm cô, tôi đã nói với cô ấy là chiều cô mới quay lại, cô ấy nói chiều sẽ quay lại."
Mạt Mạt, "Ai vậy? Có để lại tên không?"
"Có để lại ạ, họ Chu, tên là Chu Tiếu."
Mạt Mạt không ngờ Chu Tiếu lại tới thành phố Z.
Mạt Mạt lên lầu chưa được bao lâu thì Chu Tiếu đã tới, từ khi Chu Tiếu nhìn thấu mọi chuyện, cô đúng là kiểu mẫu của một người phụ nữ mạnh mẽ, "Chỗ này của cô không tệ."
Mạt Mạt, "Vệ Nghiên không tới sao?"
Chu Tiếu, "Không có, tôi nhận lời ủy thác của chị dâu, mang tới cho cô ít giày."
Mạt Mạt biết ngay mà, Chu Tiếu sẽ không chủ động tới tìm cô đâu.
Mạt Mạt đặt ly nước trước mặt Chu Tiếu, Chu Tiếu đột nhiên thốt ra một câu, "Tôi đã từng đi gặp Hướng Hoa."
Mạt Mạt, "Hả giận rồi chứ?"