Chương 656: Trùng sinh

Kỳ Dung người này đúng là thật sự kiên trì, chủ nhật không gặp được Trang Triều Dương, lúc đi làm hắn chặn Mạt Mạt, Mạt Mạt không thèm để ý, hắn cũng không bỏ cuộc.

Nhưng Kỳ Dung tìm Mạt Mạt nhiều lần quá, chuyện trong công ty liền lan truyền ra, ai cũng biết Mạt Mạt có một kẻ theo đuổi điên cuồng, đến tội phá hoại hôn nhân quân đội cũng không sợ.

Phạm Đông theo dõi Kỳ Dung một thời gian, Phạm Đông cũng tin là Kỳ Dung có ý với Liên Mạt Mạt rồi.

Phạm Đông cảnh cáo Kỳ Dung, Kỳ Dung nói: "Tôi không có ý với Liên Mạt Mạt, tôi có ý với Trang Triều Dương, tôi chỉ muốn gặp Trang Triều Dương thôi, đáng tiếc người ta không chịu gặp tôi, tôi cũng đang khổ sở lắm đây."

Phạm Đông nghĩ đến những lời đồn thổi về Kỳ Dung, nhìn hắn bằng ánh mắt khác lạ: "Khẩu vị của anh đúng là độc lạ thật."

Kỳ Dung cũng không giận, cười hì hì: "Em rể à, cậu có thời gian quản tôi thì thà chú ý nhiều hơn đến những người xung quanh đi, biết đâu lại có phát hiện bất ngờ đấy!"

Phạm Đông luôn cảm thấy mỗi lần nói chuyện với Kỳ Dung, hắn đều nói bóng gió điều gì đó, nhưng khi gã định hỏi thì Kỳ Dung lại coi như chưa từng nói gì, khiến Phạm Đông rất bực mình.

Mạt Mạt bị làm phiền cũng rất bực hỏa: "Kỳ Dung, chúng tôi không hứng thú với những gì anh nói, Hướng Hoa thế nào đều không liên quan đến chúng tôi, anh dùng não chút đi, chúng tôi và Hướng Hoa không có quan hệ gì, cũng không muốn có bất kỳ dây dưa nào, trước kia không muốn, bây giờ cũng không muốn, nghe rõ chưa?"

Kỳ Dung tất nhiên biết, hắn đã điều tra qua quan hệ giữa Hướng Hoa và Trang Triều Dương, hắn vốn nghĩ chỉ cần hắn nói ra điểm khác biệt của Hướng Hoa thì Trang Triều Dương sẽ có hứng thú, nhưng không ngờ người ta thực sự không quan tâm đến Hướng Hoa.

Thời gian qua hắn đã tiết lộ không ít thông tin, chỉ thiếu nước nói Hướng Hoa là người trùng sinh thôi.

Nhưng Liên Mạt Mạt thì hay rồi, lúc nào cũng nhìn hắn như nhìn kẻ tâm thần, Kỳ Dung rất nản lòng, điểm khác biệt của Hướng Hoa mà đổi lại là người khác thì ai cũng sẽ thấy hứng thú, nhưng hai vợ chồng này đúng là một chút hứng thú cũng không có nhỉ!

Kỳ Dung nhắm vào vợ chồng Trang Triều Dương cũng có nguyên nhân, vì Trang Triều Dương là người nhà họ Trang, đến ông nội hắn cũng phải nể ba phần, Phạm Đông lại càng có chút kiêng dè Trang Triều Dương, Trang Triều Dương là thanh kiếm sắc bén nhất.

Còn về Liên Mạt Mạt, hắn hy vọng nhà họ Thẩm có thể nhúng tay vào vũng nước đục này, nước càng đục hắn mới có được thứ hắn muốn.

Hắn đã tính toán hết mọi khả năng, nhưng chỉ tính sai một điều, đó là vợ chồng Trang Triều Dương không muốn rước lấy phiền phức, cũng đã nhìn thấu dụng ý của hắn.

Kỳ Dung xòe tay ra: "Xem ra chúng ta không thể hợp tác rồi, các người thật sự muốn từ bỏ cơ hội biết trước tương lai sao?"

Mạt Mạt cảm thấy thời gian qua bị Kỳ Dung mài giũa, cô cũng thành diễn viên rồi, diễn xuất rất đạt: "Tôi thấy anh càng nên đi khám bác sĩ đi, bệnh về não phải được điều trị cho tốt mới được, đừng để nặng thêm nữa, đã bắt đầu nói năng lảm nhảm rồi đấy."

Kỳ Dung: "........"

Kỳ Dung không nói gì nữa mà bỏ đi, Mạt Mạt quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Triết, giật cả mình: "Biểu ca, anh đến từ lúc nào thế?"

Thẩm Triết từ sau cây cột bước ra: "Lúc Kỳ Dung đến là anh đã ở đó rồi."

Mạt Mạt hỏi: "Anh đều nghe thấy hết rồi à."

Thẩm Triết gật đầu: "Ừ, nghe hết rồi, Mạt Mạt, em tin con người có thể trùng sinh không?"

Tim Mạt Mạt đập thình thịch, nói quá lên: "Làm sao có thể chứ, hoàn toàn là chuyện vô căn cứ."

Thẩm Triết khẽ nói: "Có lẽ là thật đấy?"

Mạt Mạt vểnh tai lên nghe nhưng không nghe rõ lắm, Thẩm Triết nhận ra mình lỡ lời, vội nói: "Ngày mai anh phải về thủ đô thăm con, em có gì cần gửi không?"

Mạt Mạt lắc đầu: "Dạ không."

Thẩm Triết: "Vậy được, chúng ta lên lầu thôi!"

Mạt Mạt: "Dạ."

Mạt Mạt quay về văn phòng, vỗ vỗ ngực, lời của Kỳ Dung đã để Thẩm Triết nghe thấy, nhà họ Thẩm ngay từ đầu đã có nghi ngờ về Hướng Hoa, lần này là được xác thực rồi.

Thẩm Triết lần này căn bản không phải về thăm con, mà là vì chuyện của Hướng Hoa nên mới về tìm ông ngoại nuôi.

Mạt Mạt chống cằm, cô không biết tổ tiên nhà họ Thẩm biết bao nhiêu về tương lai, là biết nhiều hơn cô hay là không nhiều bằng cô?

Mạt Mạt có chút sợ, sợ nhà họ Thẩm xác định được Hướng Hoa là người trùng sinh thì liệu có muốn nhúng tay vào vũng nước đục này không?

Mạt Mạt lắc lắc đầu, thấy mình lo xa quá rồi, nhà họ Thẩm khiêm tốn như vậy, sẽ không đi bận tâm đến Hướng Hoa đâu, nếu thật sự dòm ngó tương lai mà Hướng Hoa biết thì ngay từ đầu ông ngoại nuôi đã không bảo Thẩm Triết tránh xa Hướng Hoa ra.

Nghĩ như vậy, Mạt Mạt yên tâm rồi, cũng xác thực được một điểm, tổ tiên nhà họ Thẩm biết nhiều tương lai hơn.

Mạt Mạt không lo lắng nhà họ Thẩm nhúng tay vào vũng nước đục nữa, nhẹ nhõm tan làm, quay về đến cổng đại viện thì lại thấy Từ Liên.

Từ Liên so với lần trước đã có sự thay đổi long trời lở đất, lần trước Từ Liên đến tìm Mạt Mạt, quần áo trên người vẫn còn đẹp, dù yếu ớt nhưng trong tay vẫn cầm túi xách.

Nhưng lần này, Từ Liên mặc quần áo bình thường, tóc tai cũng hơi rối, đang trao đổi gì đó với chiến sĩ ở cổng.

Xe của Mạt Mạt đi qua, chiến sĩ trẻ nói: "Chị dâu, đồng chí này muốn gặp chị, đã cầu xin suốt cả ngày rồi ạ."

Từ Liên nhìn thấy Mạt Mạt liền "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt cô, hai tay chống đất, dập đầu với Mạt Mạt: "Liên Mạt Mạt, tôi không còn nơi nào để đi nữa, trên người tôi không có lấy một xu, nể mặt anh trai tôi, hãy thu nhận tôi, tôi xin lỗi cô, tôi không nên nhắm vào cô, tôi biết lỗi rồi, thấy tôi đáng thương thế này hãy giúp tôi với."

Mạt Mạt xoa trán, đau đầu, bảo chiến sĩ trẻ đỡ Từ Liên dậy, một người sống sờ sờ dập đầu với cô thì ra cái thể thống gì.

Mạt Mạt chán nản vô cùng, lần trước gặp mặt Từ Liên còn hận không thể giết chết cô, giờ lại tìm cô cầu cứu.

Mạt Mạt xuống xe, lúc Từ Liên tưởng Mạt Mạt sẽ đồng ý giúp mình thì Mạt Mạt đi vào phòng bảo vệ, nhấc điện thoại gọi cho anh cả, nói qua tình hình của Từ Liên, cuối cùng bảo: "Anh cả, anh có thể tìm được Từ Binh không? Tìm được thì bảo nhà họ Từ đến đón Từ Liên đi nhé!"

Liên Thanh Bách nói: "Anh biết rồi, em đừng có dại mà giữ cô ta lại đấy."

Mạt Mạt đáp: "Em gái anh mà anh còn không hiểu sao, em biết phải làm gì, em gọi điện không phải để giúp cô ta, mà là muốn người nhà họ Từ đưa cô ta rời khỏi thành phố Z hoàn toàn."

Từ Liên đợi Mạt Mạt đi ra, Mạt Mạt nói: "Tôi đã liên lạc với anh cả của cô, anh ấy sẽ qua đón cô, thời gian này cô hãy đến nhà khách bộ đội đi!"

Từ Liên trợn tròn mắt, cô ta không ngờ Liên Mạt Mạt lại xử lý như vậy, nếu thật sự làm thế thì kế hoạch của cô ta chẳng phải đổ sông đổ biển sao.

Từ Liên lại định quỳ, Mạt Mạt vội tránh ra, Từ Liên cắn môi: "Trên người tôi không có tiền, hu hu, xin cô hãy thu nhận tôi, tôi có thể giúp cô làm việc nhà, tôi có thể giúp cô trông con."

Mạt Mạt nghe mấy câu này liền ngẫm ra được: "Cô muốn ở lại nhà tôi? Cô không muốn về nhà?"

Từ Liên cúi đầu nức nở: "Tôi không còn mặt mũi nào về nhà nữa."

Mạt Mạt cạn lời rồi, không còn mặt mũi về nhà nhưng lại có mặt mũi đến tìm cô, Mạt Mạt cũng chẳng ngốc, Từ Liên rõ ràng là có mưu đồ gì đó!

Mặt Mạt Mạt lại lạnh thêm vài phần: "Nếu cô thật sự muốn làm bảo mẫu, bây giờ có rất nhiều gia đình đang thuê, lương bổng đãi ngộ đều tốt, có thể tùy ý tìm, nhà chúng tôi thì thôi đi, không cần."

Trong lòng Từ Liên kìm nén cơn giận, Liên Mạt Mạt lại ví cô ta như bảo mẫu, đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, khuôn mặt cũng đang co giật.

Mạt Mạt cười lạnh: "Từ Liên, tôi không quan tâm cô có ý đồ gì, hãy tránh xa tôi ra."

Từ Liên tự véo mình một cái, cô ta phải nhẫn nhịn, cúi đầu lau nước mắt: "Chị Mạt Mạt, em không hiểu chị đang nói gì, em bây giờ không nơi nương tựa, đến chỗ ở cũng không có, em có thể có ý đồ gì chứ."

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN