Từ Liên ngã không nhẹ, hơn nữa thai kỳ cũng không còn nhỏ, cú ngã này khiến vạt váy trắng muốt nhuốm đỏ, đau đến mức trán lấm tấm mồ hôi, "Cứu tôi với, cứu lấy con tôi."
Tên tội phạm thấy hỏng việc, đồng loạt vứt dao trong tay, miệng hét lớn: "Không liên quan gì đến chúng tôi, đều là cô ta tự ngã cả."
Công an xông tới khống chế tên tội phạm, Kỳ Kỳ cũng chạy đến bên cạnh Từ Liên, Mạt Mạt nhìn thấy rất rõ, tay Kỳ Kỳ đang nhấn vào bụng Từ Liên.
Mạt Mạt trợn tròn mắt, cú nhấn này có lẽ đứa trẻ dù có giữ được cũng chẳng cầm cự nổi đến bệnh viện.
Từ Liên còn chưa kịp hét lên thì đã đau đến ngất lịm, Trang Triêu Dương bước vào chắn tầm mắt Mạt Mạt, "Không sao chứ!"
Mạt Mạt nói: "Mẹ con em không sao, anh yên tâm đi, anh đi bận việc đi, mẹ con em về nhà đây."
Trang Triêu Dương thấy lũ trẻ cũng không bị dọa sợ, trong lòng đầy tự hào, quả nhiên là con trai anh, có gan dạ, liền gật đầu, "Vậy được, anh đi bận việc trước."
Mạt Mạt, "Vâng."
Tên tội phạm đã bị bắt, công an đều rút đi, người trong bếp đều đi ra, lúc Mạt Mạt ra đến cửa, nơi đó chỉ còn lại một vũng máu, Từ Liên và Kỳ Kỳ đã không thấy đâu, chắc là đã đưa đi bệnh viện rồi.
Nhà hàng tan hoang, bàn ghế đổ ngả nghiêng, dưới đất đầy thức ăn, chủ quán suýt khóc, cũng may thực khách đều đã thanh toán, nếu không hôm nay lỗ vốn to.
Nhà hàng không kinh doanh nữa, Mạt Mạt cũng không gọi món, đưa lũ trẻ ra chợ mua ít rau về nhà nấu cơm ăn.
Mạt Mạt về nhà làm một bữa thật ngon để trấn an lũ trẻ, ăn xong lũ trẻ đều lên lầu nghỉ ngơi.
Mạt Mạt vừa nằm xuống giường, điện thoại dưới lầu reo lên, Mạt Mạt xuống lầu, lạnh mặt nói: "Không gặp, không quen biết."
Mạt Mạt nói xong liền cúp điện thoại, điện thoại là từ bảo vệ gọi tới, Phạm Đông và Kỳ Kỳ đến xin lỗi.
Phạm Đông bỏ mặc Từ Liên đang ở bệnh viện, có thể thấy trong lòng Phạm Đông, tình cảm dành cho Từ Liên cũng chẳng sâu đậm gì, cũng phải, hạng người như Phạm Đông sao có thể thật lòng yêu một người chứ.
Điều Mạt Mạt giờ không hiểu là sao Kỳ Kỳ lại ra tay đối phó với Từ Liên, hành động Kỳ Kỳ nhấn vào bụng Từ Liên để lại ấn tượng quá sâu trong lòng Mạt Mạt, đúng là lòng dạ đàn bà độc ác nhất, quả không sai.
Buổi tối Trang Triêu Dương không về ăn cơm, lúc ăn cơm Tùng Nhân kể về những chuyện thấy trên đường: "Mẹ, hôm nay bắt được không ít tên tội phạm đâu ạ, cũng có người khác bị bắt làm con tin nữa đấy!"
Mạt Mạt, "Cho nên mấy ngày này các con đều đừng ra đường nữa, nghe rõ chưa?"
Tùng Nhân nói: "Con biết rồi ạ."
Chín giờ tối Trang Triêu Dương mới về, anh chưa ăn tối, Mạt Mạt nấu mỳ cho anh, Trang Triêu Dương xì xụp ba bát lớn mới no.
"No rồi, lũ trẻ không gặp ác mộng chứ!"
Mạt Mạt, "Không đâu, mấy đứa nhỏ này gan to lắm, ngủ ngon lành cả rồi!"
Trang Triêu Dương cười, "Vậy thì tốt, con trai thì phải gan dạ như vậy."
Mạt Mạt, "Mấy ngày tới anh đều ở nhà chứ!"
Trang Triêu Dương, "Ừ, có chuyện gì sao?"
Mạt Mạt, "Anh xem hôm nào rút ra chút thời gian lo chuyện nhập học cho lũ trẻ đi, sắp khai giảng đến nơi rồi, đã có học sinh nội trú quay lại trường rồi đấy."
Trang Triêu Dương, "Hai ngày này bận một chút, qua hai ngày nữa sẽ có thời gian, anh sẽ rút thời gian đi làm."
"Vâng, đúng rồi, tình hình Từ Liên thế nào rồi, anh có biết không?"
Trang Triêu Dương nghe thấy tên Từ Liên thì sắc mặt khó coi, giọng điệu cũng cứng nhắc, "Không biết."
Mạt Mạt cảm thấy mình thật ngốc, Trang Triêu Dương có bao nhiêu việc phải lo, sao có thể chú ý đến tình hình Từ Liên chứ, "Được rồi, không còn sớm nữa, lên lầu ngủ thôi!"
Trang Triêu Dương, "Được."
Trang Triêu Dương hôm nay thực sự mệt rồi, Mạt Mạt tắm xong đi ra, Trang Triêu Dương đã cởi quần áo nằm trên giường ngủ thiếp đi rồi, trên mặt Mạt Mạt tràn đầy nụ cười dịu dàng, cô quay lại nhà vệ sinh chuẩn bị ít nước ấm để lau người cho Trang Triêu Dương.
Trang Triêu Dương tuy gầy hơn trước nhưng Mạt Mạt vẫn không bê nổi, cơ bụng ở thắt lưng vô cùng rõ rệt, Mạt Mạt nhanh chóng lau xong, vỗ vỗ má, không thể nhìn thêm được, nhìn là lại muốn làm chuyện xấu hổ.
Sáng hôm sau Mạt Mạt đi làm, người trên đường đều vội vã, phố xá náo nhiệt thường ngày giờ chẳng có mấy người.
Đến khu đặc khu cũng vậy, trên đường toàn là người đi làm.
Mạt Mạt dừng xe, ở cổng Kỳ Kỳ đang đợi sẵn, Mạt Mạt bày ra vẻ mặt lạnh lùng, Kỳ Kỳ không chỉ có tâm cơ mà còn thủ đoạn độc ác, Mạt Mạt cảm thấy mình trước đây so với Kỳ Kỳ căn bản không cùng một đẳng cấp.
Kỳ Kỳ thấy Mạt Mạt định đi qua liền vội vàng chặn lại, "Trang phu nhân."
Mạt Mạt dừng bước, "Nếu cô định xin lỗi chuyện lần trước thì không cần đâu."
Kỳ Kỳ không nhìn ra được gì trên mặt Mạt Mạt, trong lòng không có chút tự tin nào, cô ta giờ muốn hất cẳng Từ Liên thì phải thể hiện thái độ trước mặt Phạm Đông.
Kỳ Kỳ thực tâm chán ghét Phạm Đông, cô ta vốn chẳng muốn chiều lòng hắn, vốn dĩ đã tìm được một tấm bình phong là Từ Liên, đáng tiếc Từ Liên lại muốn hất cẳng cô ta, mấy lần ngáng chân cô ta, tuy cô ta không mắc bẫy nhưng số lần nhiều lên, Từ Liên cậy có đứa con trong bụng nên nói không ít lời xấu về cô ta, Phạm Đông đã có ý kiến với cô ta rồi, nếu không phải sau lưng cô ta có nhà họ Kỳ, cô ta đã sớm bị con tiện nhân đó hất cẳng rồi.
Trong mắt Kỳ Kỳ hiện lên vẻ âm hiểm, thứ cô ta nâng lên được thì cô ta cũng có cách đạp xuống được.
Kỳ Kỳ hạ thấp tư thế, hơi cúi người, "Lời xin lỗi vẫn là cần thiết, rất xin lỗi vì đã khiến cô phải kinh sợ."
Trong lòng Mạt Mạt hiểu rõ, tư thế của Kỳ Kỳ không phải dành cho cô mà là cho Phạm Đông xem.
Thẩm Triết lúc này đến công ty, bước tới kéo tay Mạt Mạt, "Sắp muộn rồi, đi thôi."
Mạt Mạt tự nhiên đi theo Thẩm Triết, Kỳ Kỳ há miệng định nói gì đó, nhìn thấy xe của Phạm Đông qua cửa sổ kính lớn, bước chân định đuổi theo bỗng dừng lại, vẻ mặt đầy chán nản quay người.
Đi tới ven đường, giả vờ như vừa mới thấy Phạm Đông, "Anh đến rồi à, xin lỗi vì không giúp được gì cho anh."
Phạm Đông nắm tay Kỳ Kỳ, "Vất vả cho em rồi, chúng ta về thôi."
Kỳ Kỳ "vâng" một tiếng, che giấu nụ cười nơi khóe miệng.
Mạt Mạt quay đầu nhìn thấy rất rõ, cô rùng mình một cái, Mạt Mạt mất cả buổi sáng mới quên được nụ cười của Kỳ Kỳ, buổi chiều về đến nhà, phòng khách chất đầy quà cáp, Mạt Mạt hỏi Tùng Nhân, "Ở đâu ra thế?"