Mạt Mạt khá ngạc nhiên, không ngờ Kì Kì lại tới tìm mình, Mạt Mạt nhíu mày, "Phạm phu nhân, tìm tôi có việc gì sao?"
Kì Kì nụ cười vẫn không đổi, "Quả thực có chút chuyện."
Mạt Mạt định tranh thủ giờ nghỉ trưa đến cơ quan lấy tài liệu, bên đó đang có người đợi cô, "Hôm nay tôi đang vội, có chuyện gì xin cô cứ nói nhanh cho."
Ánh mắt Kì Kì rơi vào túi hồ sơ trong tay Mạt Mạt, biết Liên Mạt Mạt không lừa mình.
Kì Kì điều chỉnh lại cảm xúc, trên đôi lông mày lộ rõ vẻ bi thương khó giấu, "Tôi đến là để nhờ cô giữ bí mật."
Mạt Mạt đã hiểu, "Cô đang nói chuyện hôm qua tôi nhìn thấy cô sao?"
Kì Kì khẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, "Phải, tôi phát hiện ra chuyện khuất tất giữa Phạm Đông và Từ Liên, cho nên mới theo dõi, Phạm Đông vẫn chưa biết, tôi muốn giữ gìn cuộc hôn nhân này, cho nên xin cô giữ bí mật, cứ coi như chưa từng nhìn thấy tôi."
Mạt Mạt vốn dĩ chẳng thèm quản chuyện của Phạm Đông và nhà họ Kì, thản nhiên nói: "Chuyện của mọi người tôi không quản, hôm nay cô tới tôi cũng chỉ coi như không nhìn thấy gì."
Kì Kì nhận được lời hứa của Mạt Mạt thì yên tâm rồi, con người Liên Mạt Mạt này cô cũng đã nghe nói không ít, chỉ cần không liên quan đến mình thì cô ấy sẽ không quản bất cứ chuyện gì.
Kì Kì kéo thấp vành mũ lưới trên đầu, khóe môi không kìm được mà nhếch lên, nhưng nhanh chóng nén lại, sụt sịt mũi, vô cùng cảm kích nói: "Cảm ơn, cảm ơn cô."
Mạt Mạt khẽ gật đầu, mở cửa lên xe, xe chuyển bánh, cô chú ý qua gương chiếu hậu, Kì Kì đang ngẩng mặt lên, không biết đang nghĩ tới điều gì mà khóe môi cứ nhếch lên mãi.
Mạt Mạt thu hồi ánh mắt, cô đã biết ngay mà, người từ các gia tộc lớn đi ra, lại có tới mấy bà mẹ, trong nhà như cái thùng nhuộm, các phòng vì lợi ích mà đấu đá lẫn nhau, làm sao có thể xuất hiện một cô gái "ngốc bạch ngọt" được.
Phạm Đông lần này nếu không phát hiện ra thì coi như là sắp "ngỏm" rồi, Mạt Mạt lần nữa thầm may mắn vì nhà họ Kì không còn quan hệ gì với nhà mình nữa.
Mạt Mạt lấy tài liệu xong, lúc quay về tiện đường ăn qua loa một chút, về văn phòng nghỉ ngơi một lát, nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ làm việc rồi.
Mạt Mạt cầm điện thoại, quay số cơ quan của cha mẹ Từ Lị, số này là do Từ Lị đưa cho để Mạt Mạt có thể liên lạc được với cô, Mạt Mạt đây là lần đầu tiên gọi.
Điện thoại nhanh chóng có người nhấc máy, bảo Mạt Mạt đợi một lát, ba của Từ Lị tới, "Đồng chí chào cô, xin hỏi cô là ai?"
Mạt Mạt nói: "Cháu là bạn học của Từ Lị, Từ Lị nói là sẽ đến thành phố Dương làm việc, cháu muốn hỏi chút, đã tháng tám rồi sao vẫn chưa tới ạ!"
Ba của Từ Lị cười nói, "Nó đã xuất phát được hai ngày rồi, nói là muốn cho bạn học một bất ngờ nên mới không báo trước, làm cháu lo lắng rồi."
Mạt Mạt, "Vậy thì cháu yên tâm rồi."
Ba của Từ Lị, "Cháu chính là người bạn Liên Mạt Mạt mà Lị Lị hay nhắc tới đúng không."
"Vâng, chính là cháu ạ."
Ba của Từ Lị có chút ngại ngùng, nhưng vẫn mở lời, "Hôm nay chú mặt dày cầu xin cháu một chuyện, Lị Lị đi xa như vậy, nơi đất khách quê người, lại là con gái chưa chồng, chú không yên tâm, chú hy vọng nếu Lị Lị có bạn trai thì cháu hãy giúp chú xem xét kỹ lưỡng. Chú cũng chẳng sợ cháu cười, con bé Lị Lị này tính tình đơn thuần lắm, chú sợ nó bị lừa, phụ nữ kết hôn giống như đầu thai lần thứ hai vậy, chú không mong con rể phải ưu tú thế nào, chỉ cần đối xử tốt với Lị Lị là được rồi."
Mạt Mạt nghe những lời này trong lòng thấy rất cảm động, "Chú Từ yên tâm ạ, cháu không chỉ là bạn học của Từ Lị mà còn là bạn thân nữa, chăm sóc tốt cho bạn bè là việc nên làm mà."
Ba của Từ Lị cười nói, "Vậy thì cảm ơn cháu nhiều nhé, khi nào rảnh qua bên này chơi, chỗ chú có nhiều chỗ chơi vui lắm."
Mạt Mạt, "Vâng ạ."
Mạt Mạt cúp điện thoại, biết Từ Lị sắp tới rồi, cô bất giác lắc đầu, con bé Từ Lị này vẫn cứ như đứa trẻ chưa lớn vậy.
Buổi chiều Thẩm Triết quay về, đặc biệt tới xem Mạt Mạt, "Ngày đầu tiên chính thức đi làm, cảm thấy thế nào?"
Mạt Mạt cười nói, "Rất tốt ạ, mọi người đều rất phối hợp, rất thuận lợi."
Thẩm Triết, "Xem ra lo lắng của anh là thừa rồi, còn sợ em sẽ không thích nghi được nữa chứ!"
Mạt Mạt, "Làm sao mà không thích nghi được, em tới đây là làm sếp mà, mọi người đều phải nghe theo em, còn về chuyện gây khó dễ, chỉ cần không phải là kẻ ngốc thì đều biết em là người thân của anh mà, đây tương đương với 'hoàng thân quốc thích' rồi, ai dám để em không thoải mái chứ."
Thẩm Triết giật khóe miệng, "Em đúng là thẳng thắn thật."
Mạt Mạt đôi mắt cong cong, "Con người em vốn sống thẳng thắn mà, thẳng thắn thì tốt, dù sao em cũng không thích cái gì cũng vòng vo, sống như vậy mệt mỏi lắm."
Thẩm Triết cười nói, "Em nói đúng, thấy em ổn là anh yên tâm rồi, anh cũng quay lại làm việc đây."
Mạt Mạt nói: "Vâng ạ."
Mạt Mạt buổi tối tan làm về nhà, Thanh Nghĩa và Khởi Hàng đang bàn bạc chuyện gì đó, nhìn vẻ mặt hớn hở của hai người, "Xem ra đồ ăn vặt của hai người có không ít người quan tâm nhỉ?"
Thanh Nghĩa nói: "Nhờ có chú Khâu giúp đỡ ạ."
Mạt Mạt đặt túi xuống, ngồi xuống, "Cho nên hai người dự định sẽ xây xưởng ở đây sao?"
Khởi Hàng tiếp lời, "Vâng, bọn cháu dự định xây xưởng, cháu sẽ ở lại đây trông coi."
Thanh Nghĩa ngẩn người, xây xưởng là chuyện đã bàn bạc rồi, nhưng người ở lại trông coi thì Thanh Nghĩa đã có ứng cử viên rồi mà, Khởi Hàng có rất nhiều việc phải làm, anh ở lại đây rồi thì công ty tính sao?
Mạt Mạt mặt tối sầm lại, đây đúng là "say rượu không phải do rượu", xây dựng cái gì chứ, chính là vì Ngô Ảnh đây mà!
Thanh Nghĩa trực tiếp từ chối luôn, "Đội vận tải trong tay cháu tính sao? Các cửa hàng ở thủ đô tính sao? Cậu phải quản việc của Lâm Tử rồi việc thu mua nữa, lại còn phải quản xưởng, cậu không gánh vác nổi việc trong tay cháu đâu."
Khởi Hàng nói: "Việc của cháu cậu không cần lo, cháu có ứng cử viên thích hợp rồi, cậu yên tâm đi, không lỡ việc đâu."
Thanh Nghĩa biết năng lực của Khởi Hàng, Khởi Hàng đã nói vậy thì Thanh Nghĩa cũng đồng ý, nhưng vẫn dặn dò: "Cháu ở đây không chỉ trông coi việc xây xưởng mà còn phải khảo sát các cửa hàng tạp hóa và cửa hàng tiện lợi nữa, đừng coi thường các cửa hàng nhỏ, có những cửa hàng nhỏ liên quan mật thiết đến đời sống, tích tiểu thành đại lượng cũng lớn lắm đấy."
Khởi Hàng nói: "Cháu nhớ rồi ạ."
Mạt Mạt đi nấu cơm, không nấu phần của An An và Thất Cân, hai thằng em nhỏ này lại bị mẹ nuôi đón đi rồi.
Lòng người vốn thiên vị, tuy Trương Ngọc Linh cũng thích Tùng Nhâm nhưng trong lòng thích nhất vẫn là An An và Thất Cân, thôi được rồi, vì hai đứa trẻ này có nét giống con gái hơn, đó mới là nguyên nhân chính.
Tùng Nhâm không phải trông em nên chỉ trong một ngày đã trở nên tinh nghịch hẳn, dẫn theo Dương Lâm và Trịnh Khả chạy nhảy khắp nơi mua nước đá, tủ lạnh của Mạt Mạt đã bị mấy đứa nhỏ này vét sạch rồi.
Mạt Mạt đứng trước tủ lạnh, xoa xoa trán, đổ nước vào khay làm đá, lúc này mới nấu cơm.
Tùng Nhâm về đúng giờ cơm, đeo một chiếc ba lô hai quai, chiếc ba lô này là món quà Thẩm Triết tặng, giá bao nhiêu không biết nhưng chắc chắn là khá đắt, giờ thành cái túi đựng tiền của Tùng Nhâm rồi.
Tùng Nhâm vào nhà đặt túi xuống, rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn cơm, đói chết cậu rồi, hôm nay cậu sắp chạy gãy cả chân rồi.
Thanh Nghĩa nhìn đứa cháu ngoại đang lùa cơm, da dẻ đúng là đen thật, "Tùng Nhâm, con cứ thế này thì thành khoai tây đen mất thôi."
Tùng Nhâm nhìn cánh tay mình để lộ ra ngoài, "Con cũng đang sầu đây, nhưng ở đây nắng quá, chẳng có cách nào cả."