Tim Mạt Mạt thắt lại: "Không có ạ, từ sáng đến giờ cháu chưa gặp Hướng Tịch, Hướng Tịch đến đại viện sao ạ?"
Hướng Húc Đông tuy lo lắng nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, ông biết tự mình đi tìm chắc chắn không thấy, chuyện này phải nhờ vào con trai lớn của ông, ông cố nén sự nôn nóng: "Ừ, Hướng Tịch sắp đi học, bảo là đến cửa hàng dịch vụ mua giấy bút, đi từ sớm rồi, trưa không thấy về, chú cứ tưởng Hướng Tịch ở lại nhà cháu ăn cơm nên không để ý, nhưng hơn một giờ vẫn chưa thấy về là có chuyện rồi, Hướng Tịch tuyệt đối sẽ không ngủ trưa ở đây đâu."
Đúng là vậy, Mạt Mạt từng cố giữ Hướng Tịch lại ăn cơm nhưng Hướng Tịch giúp dọn dẹp nhà cửa xong là nhất định sẽ rời đi.
Mạt Mạt đứng dậy, trong lòng đã có suy đoán, chắc chắn là Liên Thu Hoa dùng biện pháp mềm mỏng không được nên chơi bài cứng rồi: "Chú đừng vội, cháu đoán là Liên Thu Hoa, để cháu đi tìm Triều Dương, chúng ta cùng đi, chú cứ ở đây đợi cháu, cháu quay lại ngay."
Hướng Húc Đông gật đầu: "Được, được."
Mạt Mạt chạy xuống lầu, Hướng Húc Đông lo lắng đi đi lại lại trong phòng, Tùng Nhân nhảy xuống ghế, kéo tay Hướng Húc Đông: "Ông đừng đi vòng vòng nữa, ba dạy Tùng Nhân gặp chuyện không được vội, ông ngồi xuống trước đi ạ."
Hướng Húc Đông mấy năm nay sống khá tốt, lương thực đủ ăn, lại có cháu nội bên cạnh, cuộc sống có động lực hơn, tuy các cơ quan trong cơ thể đang lão hóa nhưng tinh thần rất vui vẻ, tóc cũng từ bạc trắng chuyển sang hoa râm, trông trẻ ra nhiều.
Hướng Húc Đông cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ mập mạp trong lòng bàn tay mình, đây cũng là cháu nội của ông, nhưng năm đó là do ông không nhận đứa con trai lớn, giờ nó đã mang họ Trang, bao nhiêu hối hận cũng đã muộn màng.
Tùng Nhân: "Ông ơi sao ông lại khóc rồi, để cháu đi lấy khăn tay cho ông, ông lớn thế này rồi không nên khóc đâu, Tùng Nhân tự ngã cũng không khóc mà, ông cũng đừng khóc nữa, ba bảo rồi, đàn ông mà khóc là bị người ta cười cho đấy."
Ngón tay khô gầy của Hướng Húc Đông lau nước mắt, dở khóc dở cười nhìn Tùng Nhân, hèn chi Hướng Tịch lần nào về cũng nhắc đến Tùng Nhân, cái nhóc tì này đúng là khiến người ta yêu quý.
Vân Kiến bưng nước ra đưa cho Hướng Húc Đông: "Ông chắc là khát rồi, ông uống chút nước đi ạ."
Hướng Húc Đông nhận lấy ly nước: "Cảm ơn cháu."
Vân Kiến ngồi sang một bên như một người lớn, ngồi đó trò chuyện với ông, hỏi thăm tình hình gần đây, sức khỏe thế nào, dạo này có bận không?
Hướng Húc Đông ngẩn người, đây đâu giống một đứa trẻ mười một tuổi, rõ ràng là một người lớn, nói chuyện trò chuyện kín kẽ không kẽ hở, nếu không phải ông có đủ vốn sống thì đã không nhận ra mình đang bị dò hỏi nãy giờ.
Hướng Húc Đông nhìn ba đứa trẻ trong phòng, vừa vui mừng vừa cay đắng, vui mừng vì con trai và con dâu biết dạy bảo con cái, cay đắng vì ông chỉ là một người ngoài.
Mạt Mạt và Trang Triều Dương cùng về, Trang Triều Dương còn mượn được xe, đứng ở cửa nói: "Vân Kiến, ở nhà trông các em, chú dì đi một lát sẽ về."
Vân Kiến gật đầu: "Vâng ạ."
Trang Triều Dương quay người xuống lầu, Hướng Húc Đông vội vàng đi theo, Trang Triều Dương liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Mạt Mạt ngồi vào ghế phụ, Trang Triều Dương đợi Hướng Húc Đông lên xe rồi đạp ga phóng đi.
Vì có xe nên nhanh chóng đến trấn, đi thẳng đến đại viện chính phủ, nhà Liên Thu Hoa Mạt Mạt biết, tuy cô chưa từng đến nhưng có nghe Vệ Nghiên kể qua.
Nhà Liên Thu Hoa ở nhà cấp bốn, là kiểu nhà liền kề, một dãy nhà có nhiều hộ ở, nhà cô ta rất dễ nhận ra, ở ngay đầu dãy, căn nhà không lớn, chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông.
Mạt Mạt và mọi người đi xe Jeep đến, cực kỳ thu hút sự chú ý, những người ở nhà đều chạy ra xem.
Xe dừng lại, Mạt Mạt nhìn về phía cửa, trên cửa có khóa, trong nhà không có người.
Mạt Mạt xuống xe hỏi thăm: "Bà ơi, người nhà này đâu rồi ạ?"
Bà lão hàng xóm đánh giá Mạt Mạt: "Cô quen nhà này sao?"
"Vâng, nữ chủ nhân nhà này đi đâu rồi ạ? Cô ta có dắt theo một đứa trẻ về không?"
Bà lão: "Đứa trẻ, đứa trẻ nào?"
Mạt Mạt: "..."
Cô hỏi nhầm người rồi.
Cũng may có người thím bên cạnh nhìn không nổi nữa, lên tiếng nói: "Sáng sớm Liên Thu Hoa đã đi rồi, đến giờ vẫn chưa thấy về."
Mạt Mạt nhíu mày: "Đứa trẻ, đứa trẻ nhà cô ta đâu ạ?"
Người thím nói: "Mẹ của Liên Thu Hoa hôm qua đã bế đi rồi, bảo là về Dương Thành."
Mạt Mạt: "Cảm ơn thím ạ."
Trang Triều Dương đợi Mạt Mạt lên xe rồi nói: "Liên Thu Hoa có chuẩn bị mà đến, cô ta chắc chắn đã dắt Hướng Tịch về Dương Thành rồi."
Hướng Húc Đông cuống quýt: "Thế này thì biết làm sao?"
Mạt Mạt nói: "Gọi điện thoại cho ba cháu, bảo ba cháu qua xem một chuyến, nếu Hướng Tịch ở đó thì dắt về, chú thấy thế nào?"
Hướng Húc Đông: "Được, được."
Mạt Mạt và mọi người nhanh chóng quay lại đại viện, gọi điện thoại xong ba người mới về nhà.
Tim Hướng Húc Đông cứ treo lơ lửng, không sao hạ xuống được, mí mắt ông cứ giật liên hồi, tâm thần bất an, nhịn nửa ngày mới nói: "Hướng Tịch không gặp chuyện gì chứ!"
Mạt Mạt nhìn đồng hồ, mới qua nửa tiếng, ba cô nhanh nhất cũng phải một tiếng nữa mới gọi lại được: "Hướng Tịch không sao đâu, Liên Thu Hoa có táng tận lương tâm đến mấy cũng không làm gì Hướng Tịch đâu."
Hướng Húc Đông nghĩ cũng đúng, cùng lắm là Hướng Tịch không nghe lời thì bị đánh vài cái chứ không đến nỗi hại Hướng Tịch, nhưng lòng ông cứ không yên được.
Tùng Nhân ngồi trong lòng ba, ngẩng đầu hỏi: "Ba ơi, bao giờ anh Hướng Tịch mới về ạ?"
Trang Triều Dương nghịch bàn tay mập của con trai: "Ngày mai, ngày mai chắc chắn sẽ gặp được."
Tùng Nhân vui mừng: "Thật ạ?"
Trang Triều Dương gật đầu: "Ừ."
Mạt Mạt nhìn đồng hồ thấy không còn sớm liền đứng dậy đi nấu cơm, Hướng Tịch mất tích nên cô cũng chẳng có tâm trạng làm gì, cán ít mì miếng ăn đại cho xong bữa.
Mạt Mạt nấu xong mì miếng đã năm giờ, cách lúc gọi điện thoại đã được một tiếng, nhưng vẫn chưa thấy điện thoại gọi lại.
Hướng Húc Đông đã trở nên lo âu, Miêu Niệm cũng đã về, vào nhà thấy vậy liền hỏi Trang Triều Dương: "Vẫn chưa tìm thấy thằng bé sao?"
Trang Triều Dương: "Chắc là ở Dương Thành, đang đợi điện thoại của ba ạ!"
"Gọi điện từ lúc nào?"
"Một tiếng trước ạ."
Miêu Niệm nhìn Hướng Húc Đông đang ngồi xổm dưới đất, định nói gì đó lại thôi.
Mạt Mạt ngồi sang một bên, cô biết cậu út định nói gì, một tiếng rồi chưa có điện thoại, chỉ có hai khả năng, một là không tìm thấy đứa trẻ, hai là đứa trẻ gặp chuyện rồi, khả năng nào cũng khiến người ta thắt lòng.
Bọn trẻ đã đói rồi, trừ Tùng Nhân chẳng hiểu gì ra, Vân Kiến và Vân Bình đều không ăn nổi bao nhiêu, mấy năm chung sống Vân Kiến và Vân Bình đã coi Hướng Tịch như bạn thân.
Hướng Húc Đông thì một miếng cũng nuốt không trôi, giờ cháu nội chính là mạng sống của ông, Trang Triều Dương nhìn qua, bưng một bát mì miếng đặt cạnh Hướng Húc Đông rồi cúi đầu ăn mì.
Mạt Mạt nhìn chồng rồi mở lời: "Chú cũng ăn chút đi, sức khỏe chú mà sụp đổ thì ai chăm sóc Hướng Tịch?"
Cảm xúc của Hướng Húc Đông vốn không ổn định, nuốt một ngụm mì miếng rồi đột nhiên ngồi thụp xuống ôm đầu khóc nức nở.
Phòng khách im lặng, chỉ còn tiếng khóc đầy hối hận của Hướng Húc Đông.
Tiếng gõ cửa thình thịch vang lên, Trang Triều Dương nhìn Hướng Húc Đông một cái rồi quay ra mở cửa, Tiểu Lưu nói: "Có điện thoại."
Trang Triều Dương: "Cảm ơn cậu."