Chương 312: Thật biết chơi

Vân Kiến cười trộm: "Thằng bé này sợ rồi."

Mạt Mạt đã hiểu, thằng ranh con trời không sợ đất không sợ này đã biết sợ cô rồi, vừa nãy cô đánh Liên Thu Hoa đã dọa được Tùng Nhân, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn này.

Mạt Mạt vốn còn đang lo lắng, Tùng Nhân chẳng sợ ai, ngay cả ông ngoại cũng không sợ, trong nhà chỉ có nó dám trừng mắt với ông ngoại, ông ngoại còn lẩm bẩm: "Nhà mình sắp có một tên hỗn thế ma vương rồi, thằng bé này sau này chắc chắn sẽ vô pháp vô thiên cho xem."

Bây giờ thì tốt rồi, Tùng Nhân cuối cùng cũng có người để sợ, Mạt Mạt cúi đầu nhìn Tùng Nhân đang ngoan ngoãn: "Hừ hừ, lần này biết sợ rồi chứ, lần sau còn không nghe lời, mẹ sẽ đánh con đấy."

Tùng Nhân vội vàng ôm lấy mặt: "Không được đánh vào mặt."

Vân Kiến tò mò hỏi: "Tại sao?"

Tùng Nhân sờ vào khuôn mặt bầu bĩnh của mình, buồn bã nói: "Thịt đã nhiều lắm rồi."

Mọi người im lặng vài giây rồi phá lên cười, Tùng Nhân quá hài hước, Mạt Mạt trong lòng thở dài, đứa con trai đáng yêu thế này cô làm sao nỡ ra tay đánh cho được.

Hướng Tịch thu cần câu, hâm mộ nhìn Tùng Nhân, nghĩ đến ước mơ thứ hai, khóe miệng nhếch lên, tâm trạng tốt hơn hẳn.

Mạt Mạt đưa bọn trẻ ở lại đến chín giờ rưỡi, Hướng Tịch đúng là cao thủ câu cá, năm con cá lớn làm đầy cả giỏ.

Hướng Tịch muốn tặng cá cho Mạt Mạt, Mạt Mạt không nhận, lấy tiền ra bảo: "Hướng Tịch đi học cần đóng học phí, bây giờ không cho mua bán, chúng ta lén lút thôi, dì mua cá của Hướng Tịch."

Hướng Tịch không chịu nhận, Mạt Mạt kiên trì, Hướng Tịch đành phải nhận tiền, cậu và ông nội quả thực rất thiếu tiền, ông nội hái được không ít trung dược nhưng chỉ có thể tự dùng chứ không bán được, khám bệnh cho người trong thôn cũng chỉ được tặng ít lương thực, cậu muốn đi học, đi học phải đóng học phí, còn phải mua giấy bút, "Cảm ơn dì ạ."

Mạt Mạt xoa mái tóc mềm mại của Hướng Tịch, đau lòng, đứa trẻ này gầy gò, thiếu dinh dưỡng, tóc rất mảnh: "Không có gì, sau này Hướng Tịch câu được cá đều có thể bán cho dì."

Hướng Tịch mím môi không đồng ý, Mạt Mạt cười nói: "Thế này đi, Hướng Tịch câu được cá, dì giúp con bán, bán cho bạn bè của dì, họ đều là người quen biết rõ gốc gác, sẽ không nói ra ngoài đâu."

Hướng Tịch hơi ngại ngùng: "Làm phiền dì quá ạ."

"Không phiền, Hướng Tịch đang dựa vào sức lao động của mình để kiếm tiền, dì ủng hộ con, nhưng bán cá chỉ được bán cho dì thôi, đừng bán cho người khác, bây giờ không được phép mua bán đâu."

Hướng Tịch gật đầu: "Con biết mức độ nghiêm trọng mà."

Mạt Mạt mua bốn con cá, Hướng Tịch giữ lại một con, buổi tối cậu muốn hầm cá tẩm bổ cho mấy ông nội.

Mạt Mạt nhìn Hướng Tịch cầm cần câu đi xa dần mới đưa bọn trẻ rời đi.

Tùng Nhân ngồi phía sau, Vân Kiến bế, bàn tay mập mạp của Tùng Nhân ôm lấy eo mẹ, lẩm bẩm: "Mẹ ơi, Tùng Nhân là đứa trẻ có phúc nhất."

Mạt Mạt đạp xe: "Sao tự nhiên con lại nói thế?"

Tùng Nhân túm áo Mạt Mạt: "Cụ ngoại nói đấy ạ, nói Tùng Nhân biết cách đầu thai, tuy Tùng Nhân không hiểu đầu thai là gì nhưng cảm thấy cụ ngoại nói rất có lý, Tùng Nhân đúng là đứa trẻ có phúc."

Mạt Mạt khẽ cười, Tùng Nhân còn quá nhỏ, tuy không hiểu hết nhưng có thể cảm nhận được hạnh phúc của mình, xem ra chuyện của Hướng Tịch hôm nay đã tác động rất lớn đến Tùng Nhân!

Mạt Mạt về đến nhà đã gần mười giờ, bảo bọn trẻ xách cá về nhà trước, cô đi trả xe, còn mang cho Tề Hồng một con cá.

Mạt Mạt về đến nhà, ba đứa trẻ đang vây quanh chậu nước nhìn mấy con cá đang quẫy, Mạt Mạt đi tới: "Mẹ cứ tưởng chết hết rồi chứ, không ngờ vẫn còn hai con sống."

Vân Kiến nói: "Cháu cũng không ngờ, là Tùng Nhân thấy đuôi cá động đậy, thả vào nước vài phút là nó tỉnh lại ngay."

Mạt Mạt nhìn đồng hồ, đã mười giờ rồi, Thanh Nghĩa hôm nay không về, xem ra phải đợi đến mai, Mạt Mạt lấy mấy con cá đã chết ra: "Trưa nay hầm cá nhé?"

Tùng Nhân thích ăn cá, nhảy cẫng lên: "Dạ, dạ."

Mạt Mạt đuổi Tùng Nhân ra ngoài chơi để cô nấu cơm trưa.

Buổi trưa Trang Triều Dương về, ngồi vào bàn, lần đầu tiên được hưởng thụ sự phục vụ của con trai, nhìn đôi đũa Tùng Nhân đưa tới, anh không nhận: "Nói đi, con lại gây ra họa gì rồi?"

Tùng Nhân nhìn ba một cái, lặng lẽ thu đũa lại đặt xuống, bưng bát nhỏ của mình lên: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi."

Trang Triều Dương: "..."

Hình như anh hơi nhạy cảm quá rồi.

Mạt Mạt kể lại chuyện buổi sáng, Trang Triều Dương ngồi trên ghế, kéo tay vợ: "Tay em có đau không?"

Mạt Mạt xòe lòng bàn tay ra: "Lúc đầu hơi đau, giờ hết rồi, anh không thấy đâu, hôm nay em đè Liên Thu Hoa ra đánh, sướng cực kỳ."

Trang Triều Dương thu tay lại, ánh mắt nhìn về phía Tùng Nhân đang ngoan ngoãn, hóa ra đánh người có thể tạo uy thế, Trang Triều Dương suy nghĩ, lần sau tìm Liên Thanh Bách so tài có nên dắt Tùng Nhân theo không? Càng nghĩ Trang Triều Dương càng thấy khả thi.

Mạt Mạt thấy mắt Trang Triều Dương lấp lánh là biết ngay anh chẳng có ý đồ gì tốt.

Buổi trưa dọn bàn, Tùng Nhân vốn chẳng bao giờ động tay nay lại chủ động giúp dọn dẹp, Trang Triều Dương nhận lấy cái bát trong tay Tùng Nhân, Tùng Nhân ngoan thế này anh thật sự không quen chút nào, giờ anh lại thấy nhớ Tùng Nhân nghịch ngợm rồi.

Trang Triều Dương về bộ đội, Mạt Mạt buổi sáng chở bọn trẻ cũng khá mệt, buổi trưa lại nóng, mí mắt cứ díp lại, Mạt Mạt bế Tùng Nhân lên: "Mẹ muốn ngủ một lát, con ngủ với mẹ nhé."

Mắt Tùng Nhân nhìn chằm chằm vào tay Mạt Mạt, vốn định lắc đầu nhưng cuối cùng lại gật đầu: "Dạ."

Mạt Mạt nằm xuống ôm Tùng Nhân, Tùng Nhân giống như một chiếc gối ôm mập mạp, cực kỳ thoải mái, Tùng Nhân sợ nóng, vặn vẹo mông, Mạt Mạt đành phải buông ra.

Mạt Mạt thực sự quá buồn ngủ, nằm xuống một lát là ngủ thiếp đi, Tùng Nhân thì không nằm yên được, lật người xuống đất, thở dài như ông cụ non, rón rén đi ra phòng khách, mẹ ngủ rồi, nhà không có khán giả nên bé cũng không quậy được.

Mắt Tùng Nhân nhìn về phía cửa, chạy huỳnh huỵch tới, cửa đã khóa, chỉ sợ bé lén chạy xuống lầu.

Hồi Tùng Nhân mới hai tuổi, Mạt Mạt dọn dẹp nhà cửa, từ phòng ngủ đi ra không thấy con đâu, cửa có cái ghế đẩu nhỏ, cửa lớn đang mở, Tùng Nhân bê ghế học theo người lớn mở cửa, dọa Mạt Mạt hồn siêu phách lạc, chạy ra ngoài thì Tùng Nhân đã xuống được hai bậc cầu thang rồi.

Từ đó Mạt Mạt rút kinh nghiệm, khóa cửa, mà còn là khóa lớn.

Tùng Nhân đưa ngón tay định với tới ổ khóa, nhìn bàn tay mập mạp của mình, lại nghĩ đến tay mẹ, nuốt nước miếng một cái, rụt tay lại, ngoan ngoãn quay vào phòng, kiễng chân trèo lên giường, thở ngắn than dài, bao giờ mẹ mới dậy nhỉ?

Hơn một giờ chiều, Mạt Mạt vẫn chưa tỉnh, Tùng Nhân đã nghịch làm tuột hết chỉ trên chăn, ngồi trên chăn tiếp tục chuyên tâm tháo chỉ, tháo của ba xong, mắt lại nhìn sang cái chăn mẹ đang đắp, bò tới phía chân tiếp tục tháo.

Mạt Mạt bị tiếng gõ cửa đánh thức, xoa trán ngồi dậy, ngẩn người, vỏ chăn đã bị tháo tung, Tùng Nhân đang quấn vỏ chăn trên người vung vẩy chơi đùa.

Mạt Mạt phải hít thở mấy lần mới nén được cơn giận muốn đánh Tùng Nhân một trận, Tùng Nhân vung vẩy cực kỳ vui vẻ: "Mẹ ơi, mẹ ơi nhìn này, vui quá."

Gân xanh trên trán Mạt Mạt nổi lên, cô nghiến răng: "Mẹ thấy đánh con còn vui hơn đấy."

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN