Chương 296: Nhớ mong

Mạt Mạt cầm chìa khóa xuống lầu, Vân Kiến đã đi tới cửa lầu. Mạt Mạt đỡ lấy cái giỏ, nặng thật, phải đến hai mươi cân: "Nặng thế này mà em tự xách về à?"

Vân Kiến lau mồ hôi, tay vẫn còn run run: "Không ạ, chú Lý Thông xách giúp em đến cổng đại viện, chú có việc nên đi trước, đoạn còn lại là em tự xách."

Mạt Mạt mở lớp cỏ đậy trên giỏ ra: "Nho à?"

Vân Kiến gật đầu: "Vâng ạ, chú Lý Thông hôm qua đi Dương Thành, anh Thanh Bách nhờ chú ấy mang ít đồ về, cô Điền cũng muốn gửi nho cho chị nên chú ấy mang về luôn."

Mạt Mạt dắt tay Vân Kiến lên lầu: "Nhà anh cả có nho không?"

Vân Kiến gật đầu: "Có ạ, anh Thanh Bách lấy về từ buổi trưa rồi."

Mạt Mạt cười nói: "Vậy thì tốt quá, không cần phải chia nữa."

Vân Kiến hỏi: "Chị ơi, nhà cô có cây nho ạ?"

Mạt Mạt lắc đầu: "Nhà cô không có, cây nho này là của nhà chị đấy."

"Chị còn có nhà ở Dương Thành nữa ạ?"

Mạt Mạt gật đầu: "Tất nhiên là có rồi, nhà của ông ngoại anh rể em đấy. Vì ông ngoại Trang đã mất nên để lại nhà cho anh rể, cho nên chị có nhà ở Dương Thành, nhà riêng biệt lập luôn, trong sân không chỉ có cây nho mà còn có cả giếng nước nữa, nước ngọt lắm."

"Vậy đợi khi nào chúng ta về Dương Thành, em phải qua xem mới được."

"Được chứ!"

Buổi chiều Mạt Mạt phơi hết đậu que thành sợi, dưa muối cũng đã muối xong. Bận rộn xong xuôi cũng đã năm giờ chiều.

Mạt Mạt ngồi trên ghế, nhìn Vân Kiến bên cạnh: "Vân Kiến vất vả rồi, nếu không có em giúp chắc chị phải bận rộn mất hai ngày đấy!"

"Không vất vả đâu ạ, em học được bao nhiêu điều từ chị mà!"

Mạt Mạt chống tay vào ghế đứng dậy: "Chị đi cho Tùng Nhân bú đã, tối nay chúng ta làm bữa thịnh soạn."

Vân Kiến gật đầu: "Vâng ạ."

Mạt Mạt vào phòng, Tùng Nhân và Vân Bình đang chơi đùa với nhau, Mạt Mạt nói: "Vân Bình giỏi quá."

Vân Bình thẹn thùng đáp: "Tùng Nhân thích cháu, cháu cũng thích Tùng Nhân ạ."

Mạt Mạt bế Tùng Nhân lên, thằng bé vẫn cứ vặn vẹo trong lòng mẹ, đòi với lấy Vân Bình cơ! Mạt Mạt vỗ vào mông Tùng Nhân một cái: "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi mới chơi với cậu nhỏ được."

"A a!"

Vân Bình là một đứa trẻ hay thẹn thùng, cậu bé bò xuống giường đi tìm anh trai.

Mạt Mạt cho bú xong liền ra nấu cơm. Bữa tối hôm nay đối với thời đại này quả thực là một bữa thịnh soạn: cá biển kho tộ, cá biển xào cay, canh rong mứt, rau trộn hải sâm, cuối cùng còn rang một đĩa lạc, món chính là cơm trắng.

Miêu Niệm rửa tay xong ngồi vào bàn: "Bữa này thịnh soạn quá rồi."

Miêu Niệm đã lâu không được ăn ngon như thế này. Nhớ năm xưa, ông toàn ăn ở những nhà hàng cao cấp nhất, ăn uống cực kỳ kén chọn, vậy mà giờ đây, được ăn cá đã là một niềm hạnh phúc rồi.

Mạt Mạt xới cơm: "Cá em nhờ người gửi đã tới rồi, coi như ăn mừng một chút."

Miêu Niệm là người thích ăn hải sản, bữa cơm này ông ăn thấy mãn nguyện nhất.

Sau bữa ăn còn được ăn nho đã được ngâm trong nước lạnh, ông cảm thán: "Thế này mới gọi là cuộc sống chứ."

Mạt Mạt vừa trêu Tùng Nhân vừa nói: "Sau này cuộc sống sẽ ngày càng tốt hơn thôi, mức sống cũng sẽ được nâng cao mà."

Miêu Niệm nuốt một quả nho: "Xã hội đang phát triển, điều đó sẽ thành hiện thực thôi."

Miêu Niệm về nhà, mang theo mấy chùm nho.

Trang Triều Dương bế Tùng Nhân: "Báo cho em một tin vui nhé."

Mạt Mạt đang xếp tã lót đã phơi khô: "Anh sắp được nghỉ phép à?"

"Đồng chí Mạt Mạt, em không thể phối hợp với anh một chút được sao?"

Mạt Mạt cúi đầu: "Ồ, vậy anh hỏi lại đi."

"Báo cho em một tin vui nhé."

Mạt Mạt híp mắt cười: "Anh sắp được nghỉ phép à?"

Trang Triều Dương: "......"

Mạt Mạt cười ha hả, hỏi: "Được nghỉ mấy ngày?"

Trang Triều Dương hừ một tiếng, bế Tùng Nhân ra phòng khách.

Mạt Mạt nhìn thấy, ồ, giận rồi kìa. Mạt Mạt gọi: "Tùng Nhân, lại đây với mẹ nào."

Tùng Nhân "a a" hét lên, cứ đòi lao vào phòng, trong lòng Trang Triều Dương thằng bé hết vùng vẫy lại đạp chân, Trang Triều Dương không còn cách nào khác, đành phải bế Tùng Nhân quay lại.

Mạt Mạt đón lấy Tùng Nhân, hôn Trang Triều Dương một cái: "Được rồi chứ, giờ có thể nói được chưa?"

Khóe mày Trang Triều Dương nhếch lên, ý cười không giấu vào đâu được: "Mấy ngày tới sẽ được nghỉ ba ngày. Ý của anh và cậu nhỏ là chúng ta về Dương Thành ở hai ngày, em thấy thế nào?"

Mạt Mạt sướng rơn: "Tất nhiên là tốt quá rồi."

Trang Triều Dương nằm trên giường: "Còn một chuyện nữa muốn nói với em. Có người muốn làm mai cho Thanh Nhân, tìm đến chỗ anh đấy, anh từ chối rồi. Em xem Thanh Nhân và Lưu Miễu đã tìm hiểu nhau được nửa năm rồi, sang năm Lưu Miễu cũng trưởng thành rồi, hay là chúng ta định hôn luôn đi?"

Mạt Mạt nhíu mày: "Ý anh là có rất nhiều người nhắm trúng Thanh Nhân rồi sao?"

Trang Triều Dương bế Tùng Nhân từ trong lòng Mạt Mạt ra, để thằng bé ngồi trên bụng mình, gật đầu nói: "Ừ, Thanh Nhân là cháu ngoại của ông ngoại, lại ở trung đoàn pháo binh, sau này tiền đồ sẽ không tệ đâu. Bây giờ cậu ấy đã trưởng thành rồi, ở trong đoàn cũng là người xuất sắc, nhiều người nghe ngóng lắm đấy! Cựu trung đoàn trưởng của anh, lúc tán gẫu cũng nhắc đến Thanh Nhân đấy! Cậu nhóc đó đang đắt hàng lắm!"

Mạt Mạt hỏi: "Không có ai trực tiếp tìm Thanh Nhân chứ?"

"Thì không có, nhưng trung đoàn của chúng ta cứ như đi thị sát ấy, hôm nay người này đến, mai người kia đến, Đổng Hàng gần đây đang phát điên lên kia kìa, giục anh mau giải quyết chuyện của Thanh Nhân đi."

Mạt Mạt có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nhảy dựng lên của Đổng Hàng: "Em cũng muốn định hôn cho hai đứa, nhưng Lưu Miễu không đồng ý mà!"

Trang Triều Dương khinh bỉ em vợ: "Đúng là đồ vô dụng, có thế mà cũng không giải quyết được. Anh nói cho em biết, hai người chỉ mới đang tìm hiểu nhau, nếu không định hôn thì họ sẽ không bỏ cuộc đâu. Nếu có ai đó tâm địa không tốt, giở chút thủ đoạn thì Lưu Miễu, cái cô nàng ngốc nghếch đó chắc chắn không có cửa đâu."

Trang Triều Dương nói đúng, Mạt Mạt lên giường, nằm bên cạnh Trang Triều Dương: "Xem ra lần này về phải đánh tiếng với người nhà rồi. Lần này về nói chuyện với Thanh Nhân, cố gắng định hôn sớm một chút. Anh không biết đâu, Lưu Miễu còn chẳng dám nhắc chuyện yêu đương với người nhà cô ấy nữa, sầu hết cả người."

Trang Triều Dương nhấc bổng Tùng Nhân lên, thằng bé không chịu, cứ đòi "bay cao cao", đang bay cao vui thế sao lại thôi rồi! "A a!"

Trang Triều Dương nghiến răng: "Con cũng biết chơi quá nhỉ."

Mạt Mạt lườm một cái: "Chẳng phải tại anh chiều hư con sao."

Trang Triều Dương nghiêm mặt, lườm Tùng Nhân, trịnh trọng nói: "Bố là một người cha nghiêm khắc."

Mạt Mạt: "Hì hì!"

Trang Triều Dương: "......"

Tiết trời tháng chín ngày rất dài, chưa đến bốn giờ rưỡi sáng mặt trời đã treo trên cao rồi. Mạt Mạt kéo cao chăn đắp, che đi ánh nắng, trở mình ngủ tiếp.

Trang Triều Dương thức dậy, nhìn vợ đang cuộn mình trong chăn với ánh mắt đầy cưng chiều, anh cẩn thận xuống giường. Sau khi nấu xong bữa sáng, thấy vợ và Tùng Nhân vẫn còn đang ngủ, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, ăn sáng xong rồi đi đến bộ đội.

Hôm qua Tùng Nhân quấy khóc, cứ thế nghịch ngợm mãi đến mười giờ đêm mới chịu ngủ. Lúc Mạt Mạt tỉnh dậy đã là sáu giờ rưỡi rồi. Quay đầu nhìn Tùng Nhân, cô bật cười, Tùng Nhân vậy mà đã biết nằm nghiêng ngủ rồi, cái miệng nhỏ hơi há ra, lồng ngực nhỏ phập phồng, trông cực kỳ đáng yêu.

Đề xuất Cổ Đại: Thê Muội Thế Giá
Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN