Chương 270: Những người đáng yêu nhất

Mạt Mạt ngày hôm sau mới đến nhà họ Khâu, không dám lấy đồ từ trong không gian ra, giờ ông nội Khâu thỉnh thoảng lại gặp ông ngoại, lỡ miệng nói hớ là hỏng bét.

May mà nhà ông ngoại không thiếu thỏ rừng, đây là do Trang Triêu Lộ gửi tới, vì trời cứ mưa to suốt, thỏ không chịu ở trong hang nên rất dễ săn.

Mạt Mạt mang hai con thỏ đi, cũng không dám ở lại lâu, nói chuyện một lát rồi về ngay, sợ con thức giấc lại tìm mẹ.

Sáng sớm ngày tiếp theo, Lâm Sâm đưa Mạt Mạt về đại viện, trên đường về chỗ nào cũng có vũng nước, mương rãnh hai bên đường đầy ắp nước, đường xá hơi khó đi, mãi đến trưa mới về tới đại viện.

Trong đại viện cũng có nước đọng, Mạt Mạt cẩn thận xuống xe, đón lấy đứa bé, Lâm Sâm nói: "Cô cứ lên lầu trước đi, đồ đạc trên xe để tôi mang lên cho."

Mạt Mạt cảm ơn: "Anh Lâm, vất vả cho anh rồi."

"Khách sáo với tôi làm gì, mau lên đi, bên ngoài vẫn còn đang mưa đấy!"

"Vâng!"

Mạt Mạt về nhà, trong nhà sạch bong kin kít, Trang Triêu Dương người này có chút bệnh sạch sẽ nhẹ, dù mệt đến đâu anh cũng sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng.

Mạt Mạt vốn tưởng nhà sẽ hơi ẩm, không ngờ lại rất khô ráo, liếc nhìn gian bếp, lò vẫn còn đang ủ nhiệt!

Mạt Mạt mang về không ít đồ, chẳng khác gì chuyển nhà, Lâm Sâm phải đi ba chuyến mới mang hết lên được, "Cô đã về đến nhà an toàn, tôi cũng phải về đây."

"Ở lại ăn cơm rồi hẵng đi anh."

Lâm Sâm chỉ lên bầu trời ngoài cửa sổ, "Trông chừng sắp có mưa lớn rồi, tôi phải vội đi đường, bữa cơm này nợ lại đã, đợi hai vợ chồng cô về thành phố thì mời tôi một bữa ở quán cơm quốc doanh nhé."

Mạt Mạt hớn hở đáp: "Được, khi nào về nhất định sẽ mời anh."

Trên xe Lâm Sâm có lương khô, là do Điền Tình chuẩn bị vì sợ đường khó đi buổi trưa không về kịp, Lâm Sâm lấy thêm bình nước rồi đi.

Mạt Mạt dùng một tay đóng cửa, Tùng Nhân trong lòng đã thức giấc, "Tùng Nhân, về đến nhà rồi, chúng ta về nhà rồi đây."

"A a."

Mạt Mạt cười nói: "Chắc chắn là đói rồi, đợi mẹ cho con bú, con ngoan ngoãn ngủ thêm một lát nữa để mẹ còn dọn dẹp nhà cửa."

"A a!"

Mạt Mạt hôn Tùng Nhân một cái, bế con cho bú, đứa trẻ mới đầy tháng ăn no là buồn ngủ ngay, Mạt Mạt ngân nga hát, chẳng mấy chốc bé đã ngủ say, Mạt Mạt cẩn thận đặt con xuống giường, xác nhận bé đã ngủ say mới đi dọn dẹp đồ đạc.

Mạt Mạt xách lương thực vào bếp, hũ lớn trong bếp toàn là lương thực, có khẩu phần ăn hai tháng của cô và lương thực dự trữ lúc trước, lượng lương thực thật đáng kể.

Lương thực trong tay Mạt Mạt không còn chỗ để nữa, lại xách ra ngoài, cất vào tủ ở phòng khách.

Mạt Mạt kiểm kê thực phẩm phụ, năm cân bánh kẹo, hai hũ đồ hộp, năm thước vải, năm mươi quả trứng gà, khoảng hai cân thịt, một con gà rừng, hai con thỏ, một bó miến, còn có mấy quả táo.

Mạt Mạt biết Trang Triêu Dương sẽ không đi kiểm tra đâu, cơ hội quá hiếm có, cô lấy từ trong không gian ra mười cân thịt hun khói, năm cân thịt mỡ, năm cân thịt nạc, sáu quả táo, hai cân nho khô, lại lén lấy thêm ít gạo và bột mì.

Mạt Mạt dọn dẹp xong cũng thấy mệt, buổi trưa gặm một quả táo rồi quay về giường ôm Tùng Nhân đi ngủ.

Buổi chiều mưa rơi xối xả, "cộc cộc" có người gõ cửa, Mạt Mạt nhẹ nhàng xuống giường, mở cửa ra, ngạc nhiên vui mừng nói: "Đại Mỹ, chị đến khi nào vậy?"

Triệu Đại Mỹ xách trứng gà đi vào, "Chị đến từ tháng năm rồi, cho em trứng gà này."

Mạt Mạt: "Mau vào đi chị."

Triệu Đại Mỹ hỏi: "Đứa bé đâu? Sao không thấy?"

"Tùng Nhân đang ngủ ạ, Đại Hải đâu rồi chị?"

Triệu Đại Mỹ nói: "Cũng đang ngủ ở nhà rồi!"

Mạt Mạt mời Triệu Đại Mỹ ngồi xuống, nhìn giỏ trứng gà, "Em có trứng gà rồi, chị mang về cho Đại Hải ăn đi!"

Triệu Đại Mỹ nói: "Đây là trứng gà để bồi bổ sau sinh, không có chuyện mang về đâu, cũng không nhiều, chỉ hai mươi quả thôi, chị đổi cá biển với người dân quanh đây đấy, đúng rồi, Tề Hồng cũng sinh rồi."

"A, thật sao ạ, sinh khi nào thế chị?"

"Mới vài ngày trước thôi, sinh một bé gái."

"Đúng là con gái thật à, hai vợ chồng ấy chắc chắn là mừng húm rồi."

Triệu Đại Mỹ cười nói: "Đúng là mừng húm thật, lúc chị đến thăm, Tề Hồng cứ một mực khen con gái nó xinh đẹp thế nào cơ!"

"Trông giống ai ạ!"

"Giống Triệu Hiên nhiều hơn."

Triệu Đại Mỹ vào phòng nhìn đứa bé một cái, cô sợ Đại Hải tỉnh dậy nên vội vàng xuống lầu.

Mạt Mạt nhìn Tùng Nhân đang ngủ như heo con, vào bếp nấu cháo trước.

Buổi tối Mạt Mạt làm món thịt kho tàu, thịt hun khói xào, còn có trứng hấp, Mạt Mạt dỗ con ngủ xong thì Trang Triêu Dương mới về.

Trang Triêu Dương cả người lấm lem, trên tóc đầy bùn đất, vừa về đã lao thẳng vào nhà vệ sinh, "Vợ ơi, lấy giúp anh hai bộ quần áo."

"Vâng ạ."

Trang Triêu Dương tắm rửa sạch sẽ xong bước ra, ngồi vào bàn ăn, "Vẫn là em về thì tốt hơn, thế này mới giống một mái ấm."

Mạt Mạt nhìn Trang Triêu Dương gầy sọm đi, "Anh không ăn uống tử tế phải không?"

Trang Triêu Dương đói ngấu nghiến, lùa vội mấy miếng cơm lót dạ rồi nói: "Sáng và tối mới có thời gian ăn, buổi trưa thật sự không có lúc nào ngơi tay, nước sông sắp tràn qua đập rồi."

Mạt Mạt xót xa gắp thịt cho Trang Triêu Dương, "Anh ăn nhiều vào."

Trang Triêu Dương gắp thịt nạc cho Mạt Mạt, "Em cũng ăn nhiều vào."

Sau bữa ăn, Trang Triêu Dương nói: "Tề Hồng sinh rồi."

"Em nghe rồi ạ, sinh một bé gái, cô ấy toại nguyện rồi, em đang định nói với anh đây, anh trông con một lát nhé, em sang thăm Tề Hồng, một lát em về ngay."

Trang Triêu Dương nói: "Mặc thêm áo vào, bên ngoài đang mưa đấy, đừng để bị lạnh."

"Em biết rồi."

Mạt Mạt xách giỏ đi, Trang Triêu Dương và Tùng Nhân nhìn nhau trân trân, Tùng Nhân không sợ Trang Triêu Dương, đôi tay nhỏ bé khua khoắng, còn "a, a" gọi to từng tiếng một, Trang Triêu Dương cười ha hả, Tùng Nhân vẫn chưa biết cười, ngơ ngác nhìn Trang Triêu Dương, bĩu môi một cái rồi "òa" lên khóc, tiếng khóc nghe thật thảm thiết.

Trang Triêu Dương ngớ người, học theo Mạt Mạt "ồ ồ" dỗ dành, bận đến toát mồ hôi hột Tùng Nhân mới nín khóc, chỉ cần Trang Triêu Dương dừng lại là cái miệng nhỏ lại bĩu ra, Trang Triêu Dương nhíu mày, "Con đúng là tổ tông của cha, đừng khóc nữa, cha đung đưa đây."

Tùng Nhân "a" một tiếng, không khóc nữa.

Trang Triêu Dương: "......"

Cái thằng ranh này, đúng là sinh ra để trị anh mà.

Mạt Mạt xách giỏ bước vào nhà Tề Hồng, Triệu Hiên trên tay vẫn còn đang cầm tã lót!

Tề Hồng nghe thấy tiếng Mạt Mạt thì gọi vọng ra: "Mau vào đây."

Mạt Mạt cởi chiếc áo khoác ướt sũng, sưởi ấm một lát mới vào phòng ngủ.

Tề Hồng ngồi trên giường, "Gần hai tháng không gặp cậu rồi, nhớ quá đi mất, mau lại đây xem con gái tớ này."

Mạt Mạt nhìn nhóc con đang ngủ, "Trông bụ bẫm quá."

"Sáu cân tám lạng đấy."

Mạt Mạt nói: "Mang cho cậu hai mươi quả trứng gà, hai cân thịt hun khói, một cân thịt mỡ này."

Tề Hồng nắm lấy tay Mạt Mạt, "Cậu đúng là cứu tinh của tớ, tớ bây giờ đang thiếu thịt trầm trọng."

Mạt Mạt nói: "Có cần phải nói quá lên thế không?"

Tề Hồng gật đầu, "Triệu Hiên đi mua suốt hai tháng nay mà không mua được đấy."

Mạt Mạt "à" một tiếng, chuyển chủ đề: "Chỉ có mình cậu chăm sóc thôi à?"

Tề Hồng ỉu xìu, "Ừ, mẹ tớ và mẹ chồng tớ đều đang đi cứu trợ, không có thời gian qua đây, trước mặt nhân dân chỉ có thể hy sinh gia đình nhỏ vì đại gia đình thôi, nhưng mà cũng có gửi không ít đồ đạc qua, vừa hay cậu đến rồi, tớ đỡ phải mang qua cho cậu."

Truyện được dịch tại BanHa.

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN