Tôn Tiểu Mai đúng như lời Mạt Mạt nói, cô ấy chỉ bảo là hiểu lầm, còn kéo cả Hà Liễu tới, Hà Liễu bị đánh cũng chỉ có thể nói là do chọc giận Tôn Tiểu Mai, không hề trách móc gì Tôn Tiểu Mai, cuối cùng mọi chuyện cũng trôi qua êm đẹp.
Từ xưa đến nay chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm, chuyện của Hứa Thành và Hà Liễu đã truyền khắp đại viện.
Hà Liễu suýt chút nữa thì bị hủy dung, mặc dù giữ được khuôn mặt nhưng vai chính đã định trước lại bị người khác thay thế vì chuyện này, cô ta ở trong đoàn cũng không dễ chịu gì, đi đến đâu cũng có người bàn tán xôn xao.
Hà Liễu lần này đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo, cô ta chưa bao giờ thảm hại như vậy, cô ta đã đánh giá thấp Tôn Tiểu Mai vốn dĩ vẫn luôn không lộ diện, cứ ngỡ là hạng người không có não, thật là tính sai rồi, nếu cô ta không có hành động gì thì chắc chắn sẽ trắng tay mất thôi.
Hứa Thành thì biến thành người đàn ông chuẩn mực mười mươi, ngày nào cũng về nhà đúng giờ, bị Tôn Tiểu Mai nắm thóp rồi.
Chuyện của Hứa Thành đã trôi qua được một tuần mà độ nóng vẫn chưa hề giảm xuống.
Dạo gần đây không có tuyết rơi, Mạt Mạt muốn ăn bánh bao, nên đã hấp hai nồi bánh bao, Mạt Mạt làm bánh bao súp, đặc biệt nấu thịt đông, Mạt Mạt nấu khá nhiều thịt đông, không chỉ để làm bánh bao súp mà thái ra chấm mắm tỏi ăn cũng rất ngon, thịt đông của cô hơi đậm đà nên có thể ăn trực tiếp được.
Mạt Mạt mang cho chị dâu Vương và Tề Hồng mỗi người mấy cái, chị dâu Vương ngại vì cứ nhận đồ của Mạt Mạt mãi nên đưa cho Mạt Mạt một lọ tương nhà làm.
Tề Hồng thì nhận một cách tự nhiên, vì cô ấy cũng thường xuyên mang đồ ngon sang cho Mạt Mạt, Mạt Mạt còn thái cho Tề Hồng một miếng thịt đông để ăn thử.
Mạt Mạt về đến nhà, đóng gói hai miếng thịt đông, lại thêm hai phần bánh bao súp, xách giỏ sang nhà chị dâu.
Triệu Tuệ đón Mạt Mạt vào nhà, cười nói: "Chị đang định tối nay sang tìm em đây, không ngờ em lại tới trước rồi."
"Tìm em có việc gì thế chị?"
Triệu Tuệ vào bếp lấy ra một con gà mái và mười quả trứng gà đưa cho Mạt Mạt: "Mẹ chị hôm qua sang chơi, bà sợ phong đường nên không dám ở lại qua đêm, ngồi chơi một lát là về ngay, nếu không bà đã sang thăm em rồi."
Mạt Mạt không nhận gà và trứng: "Đây là bác gái Triệu cho chị mà, sao em lấy được?"
Triệu Tuệ nói: "Bà cho em đấy, dặn kỹ chị phải mang sang cho em, em cứ cầm lấy đi."
"Thế này thì quý giá quá."
"Em nói thế là chị giận đấy nhé, em bảo thời gian qua chị đã ăn bao nhiêu đồ ngon của em rồi? Giờ em còn khách sáo với chị sao?"
Mạt Mạt cười nói: "Đừng giận mà, em nhận là được chứ gì."
"Thế mới đúng chứ, bụng em chắc được gần bốn tháng rồi nhỉ, để chị sờ thử xem."
Mạt Mạt đi tới, cười ngọt ngào: "Nhóc con dạo này lớn nhanh lắm, chị nhìn eo em xem, có phải hơi lùm lùm lên rồi không."
Triệu Tuệ sờ một cái: "Đúng là lùm lên thật rồi, chị nhìn bụng em chắc là một đứa thôi, vốn dĩ chị còn lo mang thai đôi cơ, mẹ chị bảo, thai đầu lòng vẫn là một đứa thì tốt hơn."
Mạt Mạt cười nói: "Chắc là một đứa thôi ạ."
Mạt Mạt trò chuyện thêm một lát rồi nói: "Gà mái và trứng gà cứ để đây đã, em còn phải sang đưa bánh bao cho Yiyi nữa, lần trước Yiyi cũng mang đồ sang cho em."
Triệu Tuệ nói: "Vậy em đi đi, nhìn đường cẩn thận đấy."
"Em biết rồi ạ."
Mạt Mạt không ngờ mình lại đi đúng lúc thế, Hà Liễu vậy mà cũng ở đó, khóc đến hoa cả mặt, đôi vai cứ run bần bật, thút thít không ngừng.
Hà Liễu thấy Mạt Mạt thì quên cả khóc, giật mình một cái rồi bắt đầu nấc cụt.
Tiền Yiyi từ khi mang thai thì hay thèm ăn, cô kéo tay Mạt Mạt: "Em mang món gì ngon sang cho chị thế?"
Mạt Mạt đưa giỏ qua: "Bánh bao súp và thịt đông ạ, thịt đông này không cần chấm mắm tỏi ăn cũng ngon lắm."
Dương Diệp nghe Hà Liễu khóc mà đau cả đầu, giờ thấy cô ta không khóc nữa thì thở phào nhẹ nhõm, mời Mạt Mạt ngồi xuống: "Cháu này, đang mang thai thì cứ để mà ăn, chỗ bác cái gì cũng có cả."
Mạt Mạt cười nói: "Bác ơi, bánh bao súp cháu làm cũng được lắm, bác có muốn nếm thử không ạ?"
Dương Diệp từng ăn bánh bao súp rồi, đúng là cũng hơi nhớ hương vị đó: "Được thôi, để bác nếm thử tay nghề của cháu."
Tiền Yiyi mở tấm vải đậy trên giỏ ra, Mạt Mạt sợ nguội nên đã bọc thêm một lớp đệm bông, Yiyi tháo đệm bông lấy ra gói giấy dầu, bánh bao súp vẫn còn hơi ấm, Yiyi tìm đĩa và đũa, gắp bánh bao ra.
Dương Diệp gắp một cái trước, cắn một miếng nước súp tràn ra, không còn nóng nữa, hương vị vừa vặn: "Ngon thật đấy, tay nghề của cháu khá đấy chứ!"
Mạt Mạt cười nói: "Cháu chỉ là thích nấu nướng, hay mày mò thôi ạ."
Dương Diệp ăn một cái, không nhịn được lại ăn thêm cái nữa, thấy con dâu cũng thích ăn nên bà đặt đũa xuống, thấy còn lại sáu cái, để phần cho con trai hai cái, ông nhà một cái, con dâu ba cái.
Yiyi cũng ăn hai cái, mẹ chồng đặt đũa xuống thì cô cũng đặt xuống theo.
Dương Diệp đẩy đĩa về phía Yiyi: "Ăn đi con, còn lại ba cái để cho Đổng Hàng với bố con là được rồi."
Yiyi lắc đầu: "Mẹ ơi, tối nay cả nhà cùng ăn ạ."
Dương Diệp nghe mà thấy mát lòng mát dạ, vỗ nhẹ vào tay Yiyi: "Vậy bưng vào bếp trước đi con."
"Vâng ạ!"
Nhà Dương Diệp không thiếu thịt và bột mì trắng, nên bà hỏi kinh nghiệm của Mạt Mạt: "Cháu gái, nói cho bác biết cháu làm thế nào vậy?"
Mạt Mạt cũng không giấu giếm, đem cách làm kể lại hết, còn dặn đi dặn lại những chỗ cần lưu ý hai lần, Dương Diệp gói bánh bao cũng giỏi nên rất nhanh đã nắm được bí quyết: "Hóa ra mấu chốt nằm ở vỏ bánh và thịt đông, bác nhớ rồi."
Hà Liễu ghen tị đến phát điên, cô ta đến đây được một lúc rồi, Dương Diệp từ khi biết chuyện của cô ta thì không còn nhiệt tình nữa, nếu không phải còn có ơn cứu mạng thì Dương Diệp đã chẳng cho cô ta bước chân vào cửa.
Hà Liễu ho một tiếng, Dương Diệp nhíu mày: "Tiểu Hà, yêu cầu của cháu bác biết rồi, bác sẽ lo cho cháu, cháu về đợi tin đi! Sau này không cần đến đây nữa đâu."
Hà Liễu biết, sau khi cô ta đưa ra yêu cầu này thì ơn nghĩa coi như đã trả xong, nhưng cô ta thực sự không còn cách nào khác: "Cảm ơn Dương đoàn trưởng, làm phiền bác quá ạ."
Hà Liễu nhận được lời hứa chắc chắn liền đứng dậy cáo từ.
Dương Diệp thở dài: "Cô bé tốt thế này, sao lại cứ nghĩ quẩn thế không biết? Đàn ông trên đời có thiếu đâu, sao cứ phải là của người khác mới tốt?"
Bản tính chung của phụ nữ là ác cảm với kẻ thứ ba xen vào hôn nhân, Hà Liễu trong mắt Dương Diệp giờ đã chẳng còn chút ấn tượng tốt đẹp nào nữa rồi.
Mạt Mạt khá tò mò Hà Liễu đã cầu xin chuyện gì? Yiyi nháy mắt một cái, ý là lát nữa sẽ kể cho cô nghe.
Dương Diệp kéo tay Mạt Mạt: "Sau này rảnh rỗi thì cứ sang đây chơi, xem bác nói kìa, cháu còn đang mang thai, đường xá toàn tuyết là tuyết, cháu vẫn nên ở nhà cho lành, nếu có sang thì bảo Triêu Dương đưa đi, như thế bác mới yên tâm."
Mạt Mạt cười nói: "Cháu nghe lời bác ạ."
Mạt Mạt trò chuyện thêm một lát, Yiyi tiễn Mạt Mạt ra về, ra khỏi cửa, Yiyi nhỏ giọng nói: "Hà Liễu không ở lại Văn công đoàn được nữa rồi, mọi người trong đoàn cô lập cô ta, Tôn Tiểu Mai còn không buông tha cho cô ta, cứ cách mấy ngày lại sang đánh cô ta một trận, hôm nay tát mấy cái, ngày mai đá mấy phát, Hà Liễu có mồm năm miệng mười cũng chẳng giải thích nổi nữa rồi, trong đoàn đang tìm cô ta nói chuyện đấy, ý là khuyên nên giải ngũ."
Mạt Mạt hơi há hốc mồm, Tôn Tiểu Mai ra tay nhanh thật.
Yiyi nói: "Tôn Tiểu Mai không ngờ lại lợi hại đến thế, Hà Liễu sợ cô ấy lắm rồi, nhưng lại không muốn giải ngũ, nên chỉ còn cách cầu cứu mẹ chồng chị, cô ta muốn chuyển sang hậu cần làm chiến sĩ cần vụ."
Mạt Mạt cạn lời: "Cô ta đúng là biết chọn chỗ thật đấy."
Yiyi sau khi gả cho Đổng Hàng cũng hiểu biết thêm về quân đội: "Chứ còn gì nữa, cô ta đúng là biết chọn, nữ chiến sĩ cần vụ phụ cấp cao, đãi ngộ cũng tốt."
Mạt Mạt nói: "Em về trước đây."
Yiyi không yên tâm dặn: "Ừ, em đi chậm thôi đấy."
"Em biết rồi ạ."