Tuyết lớn rơi liên tục đến tận trưa ngày hôm sau mới ngừng hẳn. Tuyết vừa ngừng, tiểu Lưu đã tổ chức cho các quân tẩu ra dọn tuyết, tránh để tuyết rơi thêm trận nữa sẽ càng khó xử lý.
Tuyết khá dày, đã ngập đến đầu gối rồi. Các quân tẩu trong đại viện cùng đám trẻ con khá đông, tốc độ dọn dẹp cũng rất nhanh, chỉ hai tiếng đồng hồ là cơ bản đã sạch sẽ.
Tuyết ngừng, không chỉ trong đại viện dọn tuyết mà cả quân khu đều đang dọn dẹp, không khí rất náo nhiệt.
Mạt Mạt làm việc hai tiếng, sau lưng đã toát mồ hôi, cô vội vàng về nhà, cô không muốn bị nhiễm lạnh rồi cảm cúm đâu.
Về nhà thay quần áo xong, cô đứng trước cửa sổ nhìn đám trẻ con chơi đánh trận giả trên đống tuyết, tay bất giác xoa nhẹ lên bụng, tưởng tượng vài năm sau, nhóc con nhà mình cũng chơi tuyết như thế, lòng cô mềm nhũn ra.
Mạt Mạt định nằm xuống ngủ một lát thì Lưu Miểu tới. Mạt Mạt hỏi: "Các em không dọn tuyết à?"
"Dọn xong hết rồi ạ."
Mạt Mạt rót cho Lưu Miểu ly nước, "Cái con bé này không nghỉ ngơi đi, sao lại chạy qua đây?"
Lưu Miểu sốt sắng hỏi: "Chị Mạt Mạt, có thật là các anh chị định đưa ông Hướng về không ạ?"
"Ừ, ông ấy là người bị hạ phóng, cơ thể bình phục rồi thì bắt buộc phải quay về thôi."
"Nhưng cơ thể ông Hướng còn yếu lắm, không chịu nổi vất vả đâu, ngộ nhỡ lại đổ bệnh thì sao ạ?"
"Ông ấy tự chăm sóc mình được, ông ấy cũng là bác sĩ mà."
Lưu Miểu vò góc áo, cô không muốn ông Hướng đi, nhưng cô cũng chẳng có cách nào, "Thật sự không thể ở lại sao ạ?"
Mạt Mạt lắc đầu. Lưu Miểu đứng dậy, "Vậy được rồi, em đi chuẩn bị đồ cho ông Hướng đây, chị Mạt Mạt em về nhé."
Mạt Mạt ngẩn người, đợi cô định thần lại thì Lưu Miểu đã xuống lầu rồi, "Cái con bé này đúng là phong phong hỏa hỏa."
Bộ đội giúp dân làng dọn tuyết liên tục ba ngày mới xong, sau đó khôi phục lại việc huấn luyện bình thường. Trang Triều Dương xin nghỉ một buổi trưa để đưa Hướng Húc Đông về thôn Tiểu Câu.
Buổi trưa Trang Triều Dương về, Mạt Mạt hỏi: "Đưa ông ấy về rồi hả anh?"
Trang Triều Dương vừa rửa tay vừa đáp: "Ừ."
Mạt Mạt hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế?"
Trang Triều Dương nói: "Nghĩ về Hướng Húc Đông, một người tệ bạc như ông ta mà cũng có người quý mến. Cô y tá nhỏ chuẩn bị đồ đạc chu đáo lắm, thuốc men với đồ dùng đều có cả, nếu không phải Hướng Húc Đông sống chết ngăn cản thì cô ấy còn định đưa cả thảm len cho ông ta nữa đấy."
Mạt Mạt cười nói: "Lưu Miểu bướng lắm, đã nhận định ai tốt là hận không thể dốc hết lòng dạ ra đối đãi, Hướng Húc Đông thật lòng dạy bảo cô ấy, trong lòng cô ấy coi ông ấy như sư phụ vậy."
Trang Triều Dương hỏi: "Em ăn cơm chưa?"
"Em ăn rồi, cơm trong nồi ấy, để em bưng cho anh."
"Không cần đâu, anh tự làm được rồi."
Trang Triều Dương nói xong liền đi bưng cơm, ăn uống đơn giản rồi quay lại đơn vị ngay, anh còn rất nhiều việc phải xử lý.
Hai giờ chiều Tiền Y Y tới, đưa gói giấy xi măng cho Mạt Mạt, "Nhà tớ mới hấp bánh bao, mang cho cậu mấy cái nếm thử này."
"Cậu gói à?"
Tiền Y Y lắc đầu, "Mẹ chồng tớ gói đấy."
"Thế thì tớ phải nếm thử mới được, đợi chút tớ lấy bánh kẹo cho cậu."
Tiền Y Y kéo Mạt Mạt lại, "Tớ không ăn đâu, qua nói chuyện với cậu chút thôi."
Mạt Mạt nghe vậy biết ngay là có chuyện, cô rót cho Y Y ly nước, "Uống nước đi."
Tiền Y Y nhấp một ngụm rồi mở lời: "Hà Liễu ấy, cậu còn nhớ chứ?"
Mạt Mạt nhíu mày, "Cô ta quấy rối Đổng Hàng à?"
Tiền Y Y ngẩn ra, "Cái đó thì không có, sao cậu lại nói thế?"
Lần này đến lượt Mạt Mạt ngẩn người, Hà Liễu không quấy rối Đổng Hàng sao? "Lần trước mẹ chồng cậu ở đó tớ không tiện nói, sau đó lại bận quá nên chưa có dịp, tớ bảo cậu này..."
Tiền Y Y giận dữ nói: "Thật quá trơ trẽn, sao lại có người mặt dày thế chứ? Hèn gì Đổng Hàng dặn tớ đừng có lại gần Hà Liễu."
Mạt Mạt tò mò, "Rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Tiền Y Y kể: "Hà Liễu chẳng phải từng cứu mẹ chồng tớ sao? Mẹ chồng tớ chỉ có mỗi Đổng Hàng là con trai, cũng không có con gái, Hà Liễu cứ giả vờ ngoan ngoãn, hôm qua cô ta tới chơi, tán hươu tán vượn một hồi nói là có duyên với mẹ chồng tớ. Mẹ chồng tớ là người khá tin vào duyên phận, nghĩ lại thấy cũng đúng nên nảy ra ý định nhận làm con gái nuôi. Tớ nói cho cậu hay, nếu không phải Đổng Hàng đột nhiên về nhà thì hôm qua chuyện con gái nuôi đã thành rồi đấy!"
Mạt Mạt, "... Cô ta chủ động nhắc tới chuyện duyên phận à?"
Tiền Y Y gật đầu, "Đúng, chính cô ta nhắc đấy. Giờ tớ mới biết cô ta là hạng người gì, tớ cảm giác cô ta cố tình nhắc tới để nhắm vào cái vị trí con gái nuôi nhà họ Đổng đấy."
Mạt Mạt mím môi, Hà Liễu lúc đầu chắc chắn là nhắm vào Đổng Hàng, thấy cô rồi mới đổi ý, nhắm vào vị trí con gái nuôi nhà họ Đổng. Hà Liễu lần này thông minh ra phết, tiếc là gặp phải Đổng Hàng.
"Lời Đổng Hàng nói mẹ chồng cậu có nghe không?"
Tiền Y Y đáp: "Nghe chứ, mẹ chồng tớ nghe lời Đổng Hàng nhất. Tớ bảo này, hôm qua may mà Đổng Hàng về kịp, chậm mười phút nữa thôi là Hà Liễu thành em chồng tớ rồi."
Tiền Y Y khựng lại, bỗng cười nói: "Đổng Hàng bảo rồi, anh ấy không thích có em gái, mặt Hà Liễu lúc đó tái mét luôn, mẹ chồng tớ cũng ngượng ngùng lắm."
Mạt Mạt phì cười, Đổng Hàng đúng là trực tính, nhưng đối phó với hạng người như Hà Liễu thì phải trực diện như thế, "Sau đó thì sao?"
"Sau đó Đổng Hàng ngồi cạnh tớ, cậu biết đấy, lúc Đổng Hàng nghiêm mặt trông đáng sợ lắm, mẹ chồng tớ còn thấy sờ sợ nữa là. Mẹ chồng tớ tưởng làm con trai giận nên chỉ đành tiễn Hà Liễu về. Mẹ chồng tớ định quay lại nói chuyện với Đổng Hàng, nhưng anh ấy kéo tớ lên lầu luôn, thái độ rất kiên quyết là không đồng ý."
Mạt Mạt cười hỏi: "Về phòng rồi Đổng Hàng mới dặn cậu tránh xa Hà Liễu ra hả?"
Y Y gật đầu, "Ừ, Đổng Hàng nhìn người chuẩn lắm."
Mạt Mạt bật cười, "Hà Liễu lần này chắc hộc máu mất, sắp thành công đến nơi rồi thì lại lòi ra một 'Trình Giảo Kim', chỉ cần có Đổng Hàng ở đó, mẹ chồng cậu tuyệt đối không dám đưa Hà Liễu về nhà đâu."
"Đúng vậy, nhưng dù sao Hà Liễu cũng đã cứu mẹ chồng tớ, cái ơn này vẫn phải trả."
Mạt Mạt định nói ra sự nghi ngờ trong lòng, cô nghi cái giá đỡ đó có khi là do Hà Liễu giở trò, nhưng cô không có bằng chứng. Nói với Y Y thì cô ấy lại đâm ra nghi thần nghi quỷ, rồi lỡ để Hà Liễu chớp thời cơ làm ảnh hưởng đến tình cảm mẹ chồng nàng dâu thì khổ, nên Mạt Mạt đành giữ kín trong lòng. Nếu thật sự là Hà Liễu làm thì sớm muộn cũng lộ đuôi cáo thôi.
Mạt Mạt nhìn bụng Y Y, "Cậu kết hôn cũng được hai tháng rồi nhỉ, vẫn chưa có tin gì sao? Nếu cậu mang thai, tâm trí mẹ chồng cậu đều đặt hết lên người cậu, bà ấy cũng chẳng còn tâm hơi đâu mà nghĩ đến Hà Liễu nữa."
Nhắc đến chuyện con cái, Tiền Y Y đỏ bừng mặt, ấp úng mãi không nói nên lời. Mạt Mạt nhìn thấy vậy, vui mừng hỏi: "Có rồi hả?"
Tiền Y Y cắn môi, "Tớ cũng không biết nữa, tháng này tớ vẫn chưa thấy 'đến', chắc là có rồi."
Mạt Mạt nói: "Kỳ của cậu vốn rất chuẩn mà, khả năng cao lắm đấy, đợi thời gian nữa đi khám xem sao."
"Ừ."
Mạt Mạt ghé tai Tiền Y Y nói nhỏ: "Thời gian này không được 'chung phòng' đâu đấy."
Tai Tiền Y Y đỏ ửng lên, "Tớ không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ ra cửa hàng dịch vụ đây."
"Cửa hàng dịch vụ chẳng phải hết đồ rồi sao? Cậu ra đó làm gì?"
Y Y cạn lời, "Tin tức của cậu lạc hậu quá rồi, cửa hàng dịch vụ đã nhập đủ hàng từ trước trận tuyết rồi. Cậu có muốn đi cùng không?"
Mạt Mạt ở nhà cũng chán, đang muốn đi dạo chút, "Được thôi, tớ đi cùng cậu."
Mạt Mạt khoác thêm áo cùng Tiền Y Y xuống lầu, vừa tới cửa hàng dịch vụ đã thấy Hà Liễu cũng ở đó, đang mua rượu.