Liên Thu Hoa tay xách một cái giỏ, thấy Mạt Mạt liền cười lấy lòng, "Thật sự không có nhà à, chị cứ tưởng hàng xóm nhà em lừa chị chứ!"
Mạt Mạt nhíu mày, "Chị đến đây làm gì?"
Liên Thu Hoa cúi đầu bảo cậu bé trong lòng, "Đừng có ngẩn ra đó, mau gọi dì đi."
Cậu bé rụt rè nhìn Mạt Mạt, lúc ngẩng đầu lên, chỗ cổ có vết bầm tím, Mạt Mạt sững người, cậu bé rụt cổ lại, không dám cử động trong lòng Liên Thu Hoa, tức mình Liên Thu Hoa tát cậu bé một cái, cậu bé không dám khóc, dùng tay lau nước mắt, cánh tay lộ ra toàn những vết bầm tím do bị nhéo.
Đứa trẻ này ở nhà thường xuyên bị đánh, Mạt Mạt vì sắp làm mẹ nên thấy trẻ con bị ngược đãi lòng dạ đặc biệt khó chịu, lông mày nhíu chặt lại, lạnh lùng nói, "Chị đến đây có việc gì?"
Liên Thu Hoa xách cái giỏ trống không, "Chẳng phải là trong nhà hết lương thực rồi sao, chị thật sự hết cách rồi nên mới đến tìm em mượn ít lương thực."
Mạt Mạt tính toán ngày tháng, "Liên Thu Hoa, chị đừng có bắt nạt tôi chưa từng ở nông thôn nên không biết khi nào thì chia lương thực, các chị sắp chia lương thực rồi, thật sự coi tôi không biết sao?"
Liên Thu Hoa cười bồi, "Chẳng phải là vẫn chưa chia sao, trong nhà hết lương thực rồi, em cho chị mượn một ít, chị nhất định sẽ trả."
Mạt Mạt đời nào cho mượn, mượn lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, Liên Thu Hoa cũng sẽ không trả lương thực đâu.
"Lương thực không có, chị đi mượn người khác đi!"
Liên Thu Hoa đời nào tin, "Chị nghe nói hết rồi, em là cháu ngoại của một vị quan lớn, em mà lại không có lương thực sao? Mạt Mạt, chị đảm bảo, sau này sẽ cải tà quy chính, nhất định không đối đầu với em nữa, em cứ cho chị mượn ít lương thực đi."
Mạt Mạt mỉa mai, "Vừa hay, tôi cũng không tin trong tay chị không có tiền, Liên Thu Hoa, số tiền chị nợ có phải đến lúc nên trả rồi không?"
Liên Thu Hoa theo bản năng bịt lấy cái túi trước ngực, tiền đều được khâu trong lớp áo này rồi, chỉ sợ Ngô Mẫn lục thấy, đây là toàn bộ số tiền riêng của chị ta.
Ánh mắt Mạt Mạt dừng lại ở trước ngực Liên Thu Hoa, Liên Thu Hoa sợ Mạt Mạt lại nhắc đến chuyện tiền nong, bế con cười gượng, "Chị nhớ ra rồi, chị còn có việc, đi trước đây nhé."
Liên Thu Hoa đi cũng nhanh, cứ như sợ Mạt Mạt đuổi theo vậy, một lát sau đã chạy xuống lầu, Mạt Mạt xoay người mở cửa vào nhà, nghĩ một lát rồi vào phòng ngủ, đứng bên cửa sổ xem Liên Thu Hoa đã đi chưa.
Liên Thu Hoa chưa đi, bế con sang tòa nhà số 5, đi tìm Ngô Giai Giai rồi, Mạt Mạt đóng cửa sổ lại, đi vào bếp.
Mạt Mạt cho đường đỏ vào hũ đựng đường riêng, thịt xông khói treo lên giá để dành sau này ăn, đồ hộp thì cất vào tủ ở phòng khách.
Khởi Hàng dùng chìa khóa mở cửa, "Mợ nhỏ, hôm nay không có nội tạng lợn, nhưng có hai khúc xương ống, người ta bán cho cháu một hào đấy."
Mạt Mạt đón lấy cái giỏ, "Hôm nay sao về nhanh thế?"
"Hôm nay không có mấy người lên trấn, mua đồ cũng nhanh nên về sớm ạ, cháu thấy có bán miến nên mua một ít."
Mạt Mạt ừ một tiếng, lấy xương ống ra, thật là sạch sẽ, lóc không còn một tí thịt nào, "Lại đây, giúp mợ dùng rìu chặt làm đôi, trưa nay hầm canh xương, nấu mì lá ăn."
Thằng nhóc này khẩu vị rất giống Mạt Mạt, đều thích ăn đồ bột, "Cháu đi chặt ngay đây."
Mạt Mạt đợi chặt xong xương mới xách giỏ vào bếp, miến chưa ăn ngay nên cất đi, hai mươi quả trứng gà lần này phải ăn tiết kiệm thôi, trong nhà không còn phiếu trứng gà nữa.
Mạt Mạt nhìn đống xương, để lại một phần bữa sau hầm, lấy chậu ra chuẩn bị nhào bột, bột mì trắng và bột ngô, bột mì trắng nhiều hơn, bột ngô ít, pha bột ngô thì chỉ cán được mì lá thôi, nếu nấu mì sợi thì rất dễ đứt.
Nhào bột xong, Mạt Mạt để trong chậu cho bột nghỉ một lát, xem giờ rồi bắt đầu hầm canh xương trước, đợi canh xương xong rồi mới cán mì là vừa kịp.
Canh xương đang hầm, Mạt Mạt về phòng ngủ, đứng trước cửa sổ, vừa vặn thấy Ngô Giai Giai tiễn Liên Thu Hoa ra ngoài, bộ dạng Liên Thu Hoa đắc chí, trong giỏ đựng đầy ắp, đây là kiếm được lương thực rồi.
Còn Ngô Giai Giai thì sắc mặt hơi tái đi, nhưng nhìn Liên Thu Hoa với vẻ đầy hằn học, ánh mắt Mạt Mạt dừng lại trên người Ngô Giai Giai, Liên Thu Hoa là do cô ta đưa vào, Ngô Giai Giai không gây phiền phức cho cô thì cô ta thấy khó chịu trong người mà!
Mạt Mạt thu hồi ánh mắt, mở tủ quần áo sắp xếp lại đồ đạc, lấy quần áo mùa thu gấp gọn cất xuống ngăn dưới, tìm áo len và áo bông mùa đông để lên ngăn trên, như vậy lấy ra cho tiện, sắp xếp xong tủ quần áo thì canh xương cũng đã xong.
Thấy Mạt Mạt định cán mì, Khởi Hàng nói: "Mợ nhỏ để cháu làm cho."
Mạt Mạt cười nói: "Được thôi, vừa hay cháu sức dài vai rộng, cán thêm một lát nhé."
"Vâng ạ."
Trang Triều Dương về, "Hôm nay anh gặp ngoại công, ngoại công bảo tối nay sang nhà ông ăn."
Mạt Mạt đưa đũa cho Trang Triều Dương, "Em biết rồi, ăn cơm xong anh sang giúp nhà Tề Hồng thu hoạch bắp cải nhé, lần trước nhà mình thu hoạch vợ chồng Tề Hồng đều sang giúp mà."
"Được, anh và Khởi Hàng sẽ qua giúp, than quả bàng hôm nay chưa lấy được, để ngày mai mới lấy."
"Vâng, Khởi Hàng hôm nay đi trấn, em muốn mua ít đồ."
Trang Triều Dương húp mấy ngụm mì lá, "Vợ của Vương Thiết Trụ sắp đến thăm thân đấy."
"Triệu Đại Mỹ sắp đến sao? Em cũng hơn hai năm chưa gặp chị ấy rồi, đợi chị ấy đến, mời hai vợ chồng họ ăn cơm nhé, để cảm ơn chị Đại Mỹ đã gửi hải sản cho mình."
"Được, nghe theo em hết."
Trang Triều Dương ăn mì lá rất nhanh, bát đũa để Mạt Mạt rửa, Trang Triều Dương đưa Khởi Hàng sang giúp việc, đợi Mạt Mạt dọn dẹp xong bếp núc, nằm nghỉ một lát thì Khởi Hàng về.
Mạt Mạt khoác áo bước ra, "Thu hoạch xong hết rồi à?"
Khởi Hàng vừa rửa tay vừa đáp: "Xong rồi ạ."
Mạt Mạt nằm một lát cũng không ngủ được, khoác áo vào, "Thế thì được, mợ sang nhà Tề Hồng, cháu ở nhà trông nhà nhé."
Khởi Hàng đúng lúc đang muốn ngủ, gật đầu, "Vâng ạ."
Mạt Mạt đến nhà Tề Hồng, Tề Hồng đang ngồi ở phòng khách bóc tỏi, "Tớ biết ngay là cậu sẽ đến mà."
Mạt Mạt ngồi xuống bên cạnh Tề Hồng, lấy một củ tỏi bóc, "Cậu định muối bao nhiêu dưa chua?"
"Tớ định để lại mấy cây để muối kim chi cải thảo, còn lại đều muối thành dưa chua, ăn tiết kiệm một chút thì có thể ăn đến tận tháng năm năm sau đấy!"
"Cậu không để lại mấy cây bắp cải để ăn tươi à?"
"Có chứ, lần trước chúng mình cùng mua đấy, tớ vẫn chưa ăn."
Mạt Mạt và Tề Hồng bóc tỏi một lát, chị dâu Vương đến, ba người làm việc rất nhanh, buổi chiều đã muối xong dưa chua, bắp cải dùng để muối kim chi cũng đã được rắc muối để ép nước, đợi ép hết nước thừa rồi phết gia vị ớt đã pha lên là xong.
Mạt Mạt về nhà xách theo thịt xông khói và hai miếng thịt lợn, cùng Khởi Hàng sang nhà ngoại công.
Mạt Mạt không ngờ ngoại công lại ở nhà, "Ngoại công, hôm nay ông không bận ạ!"
Miêu Chí chào Mạt Mạt lại gần ngồi, "Không bận, ngoại công sắp về Dương Thành rồi, đang chuẩn bị bàn giao, bây giờ ông không cần tham gia thị sát nữa nên thời gian rảnh ra rồi."
"Nhanh vậy sao ạ?"
"Ông cũng không ngờ lại nhanh như vậy, nhưng nhanh một chút cũng tốt, Sư trưởng mới sẽ cùng tân binh đến đây, còn mang theo một trung đoàn nữa."
Mạt Mạt hỏi, "Ngoại công, Thanh Nhân chính là nằm trong đợt tân binh này phải không ạ?"
Miêu Chí, "Ừ, nó được điều động qua đây là do ông đích thân chỉ định, ông nghĩ rồi, nó vẫn nên ở bên cạnh ông thì tốt hơn, đúng rồi, nó được phân vào trung đoàn pháo binh."
"Lần này điều động đến là trung đoàn pháo binh sao?"