Mạt Mạt nhíu mày, tính toán ngày tháng, Hướng Húc Đông đã nằm viện được năm ngày rồi, Ngô Mẫn lúc này hỏi thăm Hướng Húc Đông để làm gì?
Tề Hồng đoán, "Không phải là hỏi thăm xem Hướng Húc Đông chết chưa đấy chứ!"
Mạt Mạt, "Không đâu, Triều Dương đã đến thôn Tiểu Câu làm giấy nghỉ bệnh cho Hướng Húc Đông rồi, bà ta biết ông ấy còn sống."
Tề Hồng suy nghĩ một lát, linh quang lóe lên, "Bà ta chắc không phải tưởng là các cậu quản Hướng Húc Đông rồi, nên muốn quay lại với ông ấy chứ?"
Mạt Mạt lấy ra xấp vải bông có thể làm quần áo cho trẻ con, khẽ cười một tiếng, "Lần này não cậu nhảy số nhanh đấy, tớ đoán chính là ý đó."
Tề Hồng trợn mắt há mồm, "Bà ta bức hại Hướng Húc Đông như vậy, sao còn mặt mũi đòi quay lại?"
Mạt Mạt lấy kéo và kim chỉ ra nói: "Bởi vì bà ta hiện tại đang ở nhà Liên Thu Hoa, bà ta dù sao cũng già rồi, không đấu lại được Liên Thu Hoa đâu, chắc chắn bị Liên Thu Hoa nắm thóp, bắt làm người ở, đây chắc chắn không phải điều bà ta muốn. Tôn Hoa thì không trông cậy được rồi, bà ta phải tính toán cho sau này, nên chỉ có thể vứt bỏ liêm sỉ, bám lấy Hướng Húc Đông thôi."
"Không phải còn có Tôn Nhụy sao?"
"Tôn Nhụy hận mẹ mình, bấy lâu nay đều không về nhà, cô ta sẽ không phụng dưỡng Ngô Mẫn đâu?"
"Cho nên bà ta chỉ có thể bám cứng lấy Hướng Húc Đông, Hướng Húc Đông chắc không thật sự quay lại với bà ta chứ!"
Mạt Mạt bật cười, khẳng định nói: "Không đâu."
Tề Hồng thế là yên tâm rồi, "Tớ thật sự sợ đấy, quay lại rồi Ngô Mẫn lại bám lấy nhà các cậu."
"Bà ta không dám đâu, thôi, không nói bà ta nữa, vải tớ chọn ra đây là có thể làm quần áo được."
Tề Hồng đếm, "Mới có ba miếng thôi à, thế này làm được mấy bộ?"
Mạt Mạt dùng tay đo, "Bốn bộ."
Tề Hồng hỏi, "Vải khác không được sao?"
"Không được, da trẻ con rất non nớt, tốt nhất là vải bông trắng nguyên chất chưa qua nhuộm hồ."
"Vậy để tớ gọi điện cho mẹ tớ, bảo bà gửi cho tớ vải bông nguyên chất."
"Mẹ cậu thật sự không đến sao?"
Tề Hồng thất vọng lắc đầu, "Không đến được, bà bận lắm, bảo là gửi đồ cho tớ rồi, mấy ngày nữa chắc là tới, đúng rồi, Thanh Nghĩa sắp về rồi nhỉ!"
Mạt Mạt tính ngày, "Ngày mai sẽ về, hôm qua tớ đã thắng mỡ lợn mới mua thành dầu rồi, lát nữa cậu mang về một ít, lúc nấu cơm cho thêm một thìa vào cho có chút mỡ màng."
"Mạt Mạt, cậu tốt quá, hi hi, còn có kim chi cải thảo cũng cho tớ mang về một ít nhé!"
"Được, lát nữa thái cho cậu, bắp cải ở vườn nhà cậu chắc sắp thu hoạch được rồi nhỉ."
Tề Hồng nói: "Tớ đợi thêm chút nữa, đợi đến lúc có sương giá, lúc đó giúp tớ muối kim chi cải thảo nhé."
"Được."
Chiều Mạt Mạt không đợi được Tề Hồng đến, mà đợi được cô y tá nhỏ ở bệnh viện, "Chào chị, có một người tự xưng là vợ của ông Hướng, bà ta cứ lỳ ở bệnh viện không chịu đi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nghỉ ngơi của các bệnh nhân khác, chị xem có nên đi xử lý một chút không."
"Làm sao em tìm được đến đây?"
Y tá nhỏ chớp chớp đôi mắt to đáng yêu, chỉ chỉ vào miệng mình, "Hỏi đấy ạ, vị quân nhân mặt lạnh lùng kia rất nhiều người biết mà."
Mạt Mạt, "......"
Y tá nhỏ tự lẩm bẩm, "Chị ơi chị đẹp quá, chị là vợ anh ấy đúng không? Chị giỏi thật đấy, phối với anh ấy thật là phí quá."
Mạt Mạt, "...... Chúng ta đến bệnh viện thôi!"
Y tá nhỏ cũng nhận ra mình lỡ lời nói điều không nên, vội vàng bịt miệng, nhìn bóng lưng Mạt Mạt, tự tát vào miệng mình, cái đồ không giữ được mồm miệng này.
Mạt Mạt và y tá nhỏ vừa xuống lầu, Tề Hồng đến, "Đây là đi đâu thế?"
"Ngô Mẫn đến quậy rồi, tớ đi xem sao."
"Tớ cũng đi."
"Đi thôi!"
Mạt Mạt không ghét cô y tá nhỏ, cô bé này tính tình thẳng thắn, ngoại hình đáng yêu, khá là dễ mến, trong mắt mang theo ý cười hỏi, "Ngô Mẫn đến từ lúc nào?"
Y tá nhỏ buông bàn tay đang bịt miệng ra nói: "Sáng sớm đã đến rồi, em chưa từng thấy ai đanh đá như vậy, bà lão đó nằm lăn ra đất, một khóc hai nháo ba thắt cổ, ai đến khuyên cũng bị mắng, nếu không phải thật sự hết cách, em cũng không đến tìm chị."
Y tá nhỏ chính là người chăm sóc Hướng Húc Đông, Mạt Mạt không ngờ Hướng Húc Đông và y tá nhỏ lại hòa hợp khá tốt, y tá nhỏ nói là ảnh hưởng đến bệnh nhân, thực chất là lo lắng Hướng Húc Đông chịu thiệt thòi đây mà!
Mạt Mạt hỏi, "Hướng Húc Đông hai ngày nay thế nào rồi?"
Y tá nhỏ tuổi còn nhỏ, khá thích ông Hướng, không chỉ học được kiến thức mà ông còn rất hiền từ, cô từng hỏi, vị quân nhân kia là gì của ông Hướng, nhưng ông Hướng luôn lắc đầu, nói là lỗi của ông.
Tề Hồng khẽ kéo áo y tá nhỏ, "Này cô bé, đang nói chuyện với em đấy!"
Y tá nhỏ "a" một tiếng, mới biết là thất thần, "Chị nói gì cơ ạ?"
Mạt Mạt lại lặp lại một lần, y tá nhỏ nói: "Ông Hướng tự biết xem bệnh, biết cách hồi phục thế nào, thời gian này hồi phục rất tốt, hôm qua còn ra ngoài đi dạo nữa!"
Y tá nhỏ rất hay cười, tâm trạng Mạt Mạt cũng tốt lên vài phần, "Em có thể thỉnh giáo ông ấy nhiều hơn, y thuật của ông ấy rất giỏi đấy."
Y tá nhỏ vui mừng khôn xiết, lộ ra chiếc răng khểnh, "Tuyệt quá, em vì tuổi nhỏ mới làm y tá, em cũng biết một chút về y thuật đấy, thật đấy, ông bà nội em đều là thầy thuốc đông y."
Y tá nhỏ nói xong vội vàng bịt miệng, kinh hãi nhìn Mạt Mạt, thời đại này thầy thuốc đông y không được trọng dụng, Mạt Mạt giơ tay xoa đầu y tá nhỏ, "Chị em mình chẳng nghe thấy gì cả."
Y tá nhỏ nheo mắt, thở phào nhẹ nhõm, Tề Hồng thấy cô bé thật đáng yêu, "Trông em không lớn lắm, em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười sáu rồi ạ, em tên là Lưu Miểu, chữ Miểu có ba bộ thủy ấy ạ."
Lưu Miểu vừa nhìn là biết được người lớn bảo vệ rất tốt, được nuôi nấng chiều chuộng mà lớn lên, không giấu được chuyện gì, trong lòng có gì là nói nấy, nói hay thì là không có tâm cơ, nói không hay thì chính là cô nàng ngốc nghếch, cô bé này nhanh chóng coi Mạt Mạt và Tề Hồng là chị em tâm giao, chuyện gì cũng nói ra hết.
Tề Hồng thấy cô bé cứ lén nhìn Mạt Mạt, "Sao em cứ nhìn Mạt Mạt thế?"
"Vì chị Mạt Mạt xinh đẹp mà, sao chị Mạt Mạt lại gả cho anh quân nhân mặt lạnh đó chứ, ngộ nhỡ anh ấy bắt nạt chị Mạt Mạt thì sao?"
Mạt Mạt, "...... Anh ấy không bắt nạt người khác đâu."
Tề Hồng ha ha cười, "Cái con bé này đáng yêu quá, chị Mạt Mạt của em mới là người bắt nạt người khác đấy, em còn nhỏ không hiểu đâu, đợi em có người yêu rồi sẽ biết."
Cô bé đỏ mặt, "Ông nội nói rồi, em hai mươi tuổi mới được yêu, nếu em mà dẫn người về trước hai mươi tuổi, ông sẽ đánh gãy chân người yêu em."
Mạt Mạt không nhịn được cười, "Người yêu tương lai của em sắp gặp bi kịch rồi."
Tề Hồng cười đến chảy cả nước mắt, cô bé này vui tính quá.
Ba người trò chuyện nhanh chóng đến bệnh viện, phòng bệnh Hướng Húc Đông đang ở đã vây quanh không ít người, Mạt Mạt vừa lại gần đã nghe thấy tiếng khóc nháo của Ngô Mẫn, Lưu Miểu cuống quýt, gạt đám đông xông vào, thấy Hướng Húc Đông không sao mới thở phào nhẹ nhõm, cô bé nghiêm mặt, "Bác gái, bác làm ồn đến các bệnh nhân khác rồi."
Ngô Mẫn lườm Lưu Miểu, cái con ranh con chết tiệt này, cả buổi sáng toàn phá hỏng việc của bà, "Cái con ranh con kia, đây không phải việc của mày, cút sang một bên đi."
Lưu Miểu khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng lên, lần đầu tiên có người nói với cô như vậy, ấm ức vô cùng, Hướng Húc Đông kéo Lưu Miểu lại, "Bà đi đi, chúng ta không có khả năng quay lại."
Ngô Mẫn đỏ mắt, bà ở nhà họ Tôn đánh lộn hai năm, đã học được mười phần thói chua ngoa và chửi bới, nhìn Lưu Miểu, vừa nói, "Tiểu hồ..."
Mạt Mạt bước vào, "Cô ấy quản không được, vậy tôi đến thì sao?"