Mạt Mạt đứng trước cửa, nhìn đồng hồ một chút, mới tám giờ, Tề Hồng chắc không đến sớm như vậy, "Ai đó!"
Thanh Nghĩa ở ngoài cửa gọi, "Chị, là em."
Mạt Mạt vội mở cửa, "Cái thằng nhóc này, mấy giờ đã xuống núi thế!"
Thanh Nghĩa đeo gùi đi vào, đặt gùi xuống, xoa xoa bả vai, "Trời chưa sáng."
Mạt Mạt kéo Thanh Nghĩa vào cửa, tức giận véo tai Thanh Nghĩa, "Trên núi có sói, trời chưa sáng mà em đã dám đi, mạng em lớn lắm phải không?"
Thanh Nghĩa nhe răng, "Đau, chị, đau thật mà, buông tay ra đi!"
"Không đau em không nhớ lâu được, cái thằng nhóc hỗn hếch này, thật là tức chết chị mà."
"Ái chà, em sai rồi, em thật sự sai rồi, chị, còn có người ở đây mà!"
Mạt Mạt lúc này mới chú ý tới cô bé đang đứng ở cửa, trông chẳng giống mười sáu tuổi chút nào, Mạt Mạt thấy còn nhỏ hơn cả Tôn Nhụy nữa?
Cô bé rụt rè đứng ở cửa, tay lộ rõ vẻ run rẩy, Mạt Mạt nhìn ra được, không giống như giả vờ, đây là thật sự căng thẳng.
Mạt Mạt buông tai Thanh Nghĩa ra, trên mặt không có biểu cảm gì, Thanh Nghĩa nuốt một ngụm nước bọt, kéo kéo áo Mạt Mạt, Mạt Mạt lườm Thanh Nghĩa một cái, Thanh Nghĩa nhìn Mạt Mạt đầy khẩn cầu, Mạt Mạt hừ một tiếng trong lòng, "Đừng đứng ở cửa nữa, vào đi!"
Mộng Nhiễm không để lại dấu vết mà giậm chân mấy cái, xác định dưới chân không còn bùn nữa mới bước vào phòng.
Mạt Mạt đóng cửa lại, làm cô bé giật mình một cái, Mộng Nhiễm có chút luống cuống, lại không dám nhìn Thanh Nghĩa, chỉ có thể đứng ở cửa, một cử động cũng không dám.
Mạt Mạt, "......"
Lòng gan dạ của cô gái này thật sự rất nhỏ, không phải giả vờ, một cô gái như vậy mà dám đeo bám Thanh Nghĩa, ước chừng là việc táo bạo nhất cô ấy từng làm rồi.
Mạt Mạt lúc này mới nghiêm túc quan sát Mộng Nhiễm, Mộng Nhiễm gầy nhỏ, trên áo đầy những mảnh vá, nhưng rất sạch sẽ, quần áo mùa thu vốn đã rộng, khoác trên người Mộng Nhiễm trông giống như mặc đồ của người lớn vậy, có thể thấy cô gái này gầy đến mức nào.
Tóc của Mộng Nhiễm hơi vàng, suy dinh dưỡng nghiêm trọng, những ngón tay đang vò góc áo rất thô ráp, đây là do làm việc quanh năm mà thành.
Mạt Mạt không nói lời nào, Mộng Nhiễm càng thêm sợ hãi, cô đã bổ sung kiến thức về việc nhà họ Liên có những ai, càng biết nhiều, cô càng rụt rè.
Thanh Nghĩa xoa xoa bụng, "Chị, có gì ăn không, em vẫn chưa ăn cơm nữa! Đói quá."
Mạt Mạt lườm Thanh Nghĩa một cái, thằng nhóc này thật sự để tâm đến Mộng Nhiễm này rồi, đây là đang giải vây cho Mộng Nhiễm đây mà! Gõ nhẹ vào đầu Thanh Nghĩa một cái, "Đợi đó."
Mạt Mạt nói xong xoay người đi vào bếp, trong bếp không còn cơm gì cả, Mạt Mạt lấy bột mì ra làm canh bột mì (gà đá thang), món này nhanh.
Thanh Nghĩa thấy chị mình nhất thời không ra ngay được, kéo Mộng Nhiễm vào, ấn Mộng Nhiễm ngồi xuống ghế, "Cô nghỉ một lát đi."
Mộng Nhiễm giống như bị bỏng mông vậy, lập tức đứng bật dậy, liều mạng lắc đầu, "Không được, tôi không thể ngồi."
Thanh Nghĩa cười, "Cô sợ chị tôi đến thế sao!"
Mộng Nhiễm giật mình, nhìn về phía bếp, xác nhận Mạt Mạt không ra ngoài mới thở phào nhẹ nhõm, "Anh nói gì thế, tôi không phải sợ, mà là chột dạ, là tôi đã tính kế anh."
Thanh Nghĩa bịt miệng Mộng Nhiễm lại, "Cô đừng có nói bậy."
Mộng Nhiễm cụp mắt xuống, cô nhất định phải nói, nếu không cả đời này lương tâm cô sẽ không yên.
Mạt Mạt làm xong canh bột mì, đánh hai quả trứng chần vào trong canh, gọi Thanh Nghĩa vào bưng canh.
Khi Mạt Mạt bưng dưa muối ra, Thanh Nghĩa đang gắp trứng bỏ vào bát của Mộng Nhiễm, Mộng Nhiễm nhất quyết không nhận, Thanh Nghĩa thấy Mạt Mạt, cười ngượng ngùng, "Chị."
Mạt Mạt không nhìn quả trứng kia, đặt dưa muối xuống, "Nếm thử dưa chị mới muối đi."
Thanh Nghĩa thở phào nhẹ nhõm một cái không dễ nhận ra, Mộng Nhiễm cũng không dám lên tiếng, cúi đầu húp canh, ăn một bát nhỏ, để quả trứng lại, đẩy bát cho Thanh Nghĩa.
Mạt Mạt thở dài, thật không biết rốt cuộc là chuyện gì đã ép cô bé này đến mức phải bám lấy Thanh Nghĩa, "Không cần cho nó, nó có rồi."
Mộng Nhiễm ngẩng đầu nhìn Mạt Mạt, Thanh Nghĩa đẩy nhẹ Mộng Nhiễm, "Mau ăn đi!"
Vành mắt Mộng Nhiễm hơi đỏ, ừ một tiếng, cúi đầu ăn từng miếng trứng nhỏ, cắn một miếng thấy đặc biệt thỏa mãn, giống như đã lâu lắm rồi chưa được ăn vậy, Mạt Mạt nhìn mà thấy xót xa, lòng rốt cuộc cũng mềm lại.
"Canh bột mì còn nhiều lắm, Thanh Nghĩa ăn không hết đâu, ăn thêm chút đi."
Thanh Nghĩa nghe vậy, vội vàng múc thêm cho Mộng Nhiễm một bát nữa, giọng Mộng Nhiễm nghẹn ngào, đầu sắp vùi vào trong bát luôn rồi.
Mạt Mạt nhìn một cái, hỏi Thanh Nghĩa, "Trong gùi của em là cái gì thế?"
Thanh Nghĩa đặt bát xuống: "Nhớ chị thích ăn khoai lang, em đổi với bà con dân làng đấy."
Mạt Mạt an ủi, "Coi như thằng nhóc em còn có lương tâm."
Thanh Nghĩa hì hì cười, "Đương nhiên rồi."
Mạt Mạt lại hỏi, "Lần này xuống núi khi nào thì về?"
Thanh Nghĩa đặt đũa xuống, "Em xin nghỉ bảy ngày đấy! Muốn về thành phố một chuyến."
Mạt Mạt nhíu mày, "Em xuống nông thôn, sao có thể xin nghỉ nhiều ngày như vậy? Các em quản lý lỏng lẻo quá rồi."
Thanh Nghĩa nháy mắt, "Vì anh cả và anh rể mà, bí thư chi bộ chiếu cố em lắm, em xem như hiểu rõ rồi, đây chính là xã hội quan hệ, hơn nữa em xuống núi là có lý do, em muốn đưa Mộng Nhiễm đi gặp bố mình."
"Loảng xoảng" một tiếng, là tiếng bát của Mộng Nhiễm bị đổ, Mạt Mạt nhìn sang, Mộng Nhiễm hoảng loạn dọn dẹp, Mạt Mạt thấy đều đã ăn xong, "Thanh Nghĩa, em đi rửa bát đi."
Thanh Nghĩa rõ ràng có chút không yên tâm về Mộng Nhiễm, nhưng chị đã bảo thì chỉ có thể đi, "Vâng."
Mộng Nhiễm thấy Thanh Nghĩa đi rồi, cắn môi, "Tôi có chuyện muốn nói."
Mạt Mạt gật đầu, "Tôi đang nghe đây."
Mộng Nhiễm cúi đầu, "Tôi không cố ý bám lấy Thanh Nghĩa đâu, tôi cứ ngỡ khi xuống nông thôn rồi, mẹ kế sẽ buông tha cho tôi, nhưng bà ta lại bắt tôi tìm một người trong hẻm núi mà gả đi, để tiết kiệm lương thực gửi về thành phố, tôi cứ trì hoãn mãi, không ngờ lần trước có thư tới, nói bố tôi đã đồng ý, nếu tôi không tự tìm thì họ sẽ tìm cho tôi, tôi thật sự không còn cách nào khác mới làm như vậy, tôi thề, chỉ cần thoát khỏi mẹ kế, tôi sẽ rời xa Thanh Nghĩa."
Mộng Nhiễm ngẩng đầu lên, Mạt Mạt nhìn vào mắt Mộng Nhiễm, đôi mắt con người không biết nói dối, cho dù diễn xuất giỏi đến đâu cũng có thể nhìn ra điểm bất thường từ đôi mắt, Mạt Mạt đối thị với Mộng Nhiễm một lát, đôi mắt cô gái này trong vắt thấy đáy, không phải đang lừa người, những gì nói đều là sự thật.
Mạt Mạt thu hồi ánh mắt, tay Mộng Nhiễm đều đang run, Mạt Mạt xoa trán, khẳng định nói: "Cô thích Thanh Nghĩa."
Mộng Nhiễm cúi đầu xuống, đây là mặc nhận rồi.
Mạt Mạt đứng dậy, cô tuy tin Mộng Nhiễm, nhưng vẫn thích tự mình đi chứng thực những gì Mộng Nhiễm nói hơn.
Thanh Nghĩa đi ra, rõ ràng đã nghe thấy lời của Mộng Nhiễm, sắc mặt không tốt lắm, Mạt Mạt đi về phòng ngủ, cô không can thiệp vào.
Khi Mạt Mạt trở ra, sắc mặt Thanh Nghĩa đã tốt hơn, nhìn qua là biết đã đả thông tư tưởng cho Mộng Nhiễm, Mạt Mạt vẫn là lần đầu thấy Thanh Nghĩa săn sóc một cô gái như vậy, đúng là duyên phận đến rồi?
Thanh Nghĩa nhìn mấy bộ quần áo nhỏ chưa thu dọn trên bàn trà của Mạt Mạt, "Chị, chị làm cho cháu ngoại à?"
Mạt Mạt mới nhớ ra, Thanh Nghĩa còn chưa biết, "Em sắp được làm cậu rồi."
Thanh Nghĩa nhảy dựng lên, "Thật sao?"
"Vừa lúc em đi thì kiểm tra ra."
Thanh Nghĩa toe toét miệng, "Tốt quá rồi, em sắp được làm cậu rồi."
Mạt Mạt hừ hừ, "Làm cậu rồi thì em hãy trưởng thành hơn cho chị nhờ!"
Thanh Nghĩa, "Em biết rồi, chị cứ yên tâm đi!"
Mạt Mạt ừ một tiếng, "Đúng rồi, em hôm nay về thành phố? Hay là đợi đến ngày mai?"