Chương 203: Vu khống

Khởi Hàng ghi nhớ kỹ lời cậu nhỏ dặn, phải cảnh giác với đám phụ nữ nhà họ Cảnh, đừng để bọn họ lại gần mợ nhỏ, Khởi Hàng dáng người rất cao, đứng chắn trước mặt Mạt Mạt, Hà Liễu hoàn toàn không nhìn thấy Mạt Mạt đâu.

Khởi Hàng chắn đường, Mạt Mạt mở cửa, Hà Liễu bám chặt vào mép cửa, "Mạt Mạt, năm phút thôi, cho tôi xin năm phút."

Mạt Mạt quay đầu lại, "Cứ nói ở đây đi."

Hà Liễu cắn môi, "Hay là vào trong rồi nói đi!"

"Vậy thì thôi đi, cô về đi!"

Hà Liễu thầm nguyền rủa Liên Mạt Mạt, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ ủy khuất, "Tôi nói, tôi nói."

Mạt Mạt ừ một tiếng, cũng không bảo Khởi Hàng tránh đường.

Hà Liễu liếc nhìn Khởi Hàng, thầm nghĩ mình nhất định phải nhịn, rồi nói một cách chân thành, "Mạt Mạt, tôi chỉ muốn làm bạn với Triệu Tuệ thôi, chị ấy trông rất giống chị gái tôi, tôi không có ý gì khác đâu, thật đấy."

Hà Liễu không muốn tiếp xúc với Liên Mạt Mạt, qua mấy lần giao phong cô ta đều ở thế yếu, nhưng Triệu Tuệ mỗi lần gặp cô ta là lại khóc, chắc chắn là do Liên Mạt Mạt bày mưu, còn Liên Thanh Bách thì càng tuyệt hơn, mỗi lần về đại viện đều đi cùng mấy người nữa, sau vài lần như thế, ánh mắt mọi người nhìn cô ta đã thay đổi, cô ta không dám đi chặn đường anh nữa.

Cuối cùng Hà Liễu nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể bắt đầu từ chỗ Liên Mạt Mạt.

Mạt Mạt chế giễu, "Hà Liễu, tôi trông giống kẻ dễ lừa lắm sao?"

"Tôi không lừa chị."

Mạt Mạt cảm thấy nghe Hà Liễu nói chuyện thật lãng phí thời gian, "Đừng tưởng chỉ có mình cô thông minh, coi tất cả mọi người đều là kẻ ngốc, cô nhắm vào anh trai tôi, tôi nói cho cô biết là mơ đi."

Mạt Mạt quay vào nhà, Khởi Hàng "rầm" một cái đóng cửa lại, Hà Liễu sa sầm mặt, đợi khi cô ta trở thành chị dâu của Liên Mạt Mạt, cô ta nhất định sẽ cho Liên Mạt Mạt biết tay.

Hà Liễu đi rồi, cửa nhà La Tiểu Quyên mở ra, La Tiểu Quyên dòm dòm xuống lầu, nhổ một bãi nước miếng, bà ta biết ngay Hà Liễu không phải hạng tốt lành gì mà.

Buổi trưa Trang Triều Dương bê bắp cải về, ăn cơm xong rồi đi, Mạt Mạt ngủ trưa dậy, đang định thu dọn bắp cải thì Tề Hồng đến, "Mạt Mạt, Hà Liễu nhắm vào anh trai cậu à?"

Mạt Mạt hơi ngẩn ra, cô chưa nói với Tề Hồng mà, "Cậu nghe ai nói thế?"

Tề Hồng, "À, cậu không biết sao, cả đại viện đang đồn ầm lên kìa, nói là trưa nay Hà Liễu đến tìm cậu, mong cậu có thể thành toàn cho cô ta."

Mạt Mạt, "Hà Liễu có đến tìm mình thật, nhưng không nói chuyện thành toàn gì cả! Sao lại đồn ra ngoài như thế được?"

Tề Hồng cũng không hiểu nổi, Mạt Mạt chợt nghĩ đến La Tiểu Quyên, La Tiểu Quyên rất thích nghe lén, "Chắc chắn là La Tiểu Quyên rồi."

Tề Hồng cạn lời, "Cái bà La Tiểu Quyên ở tầng các cậu đúng là một kẻ kỳ quặc, thích nghe lén đến thế, nhưng đúng là chuyện bà ta có thể làm ra thật, La Tiểu Quyên mãi không có con nên quản Khổng Á Kiệt chặt lắm, bà ta vốn đã chẳng ưa gì Hà Liễu rồi."

Mạt Mạt khóa chặt chân mày, "Hà Liễu làm việc cẩn thận lắm, cô ta có tâm tư nhắm vào anh mình thật nhưng chưa bao giờ để lại sơ hở, La Tiểu Quyên đồn như thế, Hà Liễu chắc chắn sẽ làm loạn lên cho xem."

Tề Hồng bĩu môi, "Cô ta học khôn rồi."

Mạt Mạt, "Cho nên kẻ không cắn người nhưng lại làm người ta ghê tởm, Hà Liễu khó đối phó lắm!"

Tề Hồng gật đầu, "Cậu phải phòng bị cô ta đấy, cô ta không đạt được mục đích sẽ không bỏ cuộc đâu."

Mạt Mạt đương nhiên phải phòng bị, chỉ sợ Hà Liễu đi vào con đường cực đoan.

Tề Hồng cảm thán, "Thực ra anh trai cậu gặp chuyện này sớm cũng tốt, chị dâu cậu cũng có thể đề phòng trước, tránh sau này chịu thiệt thòi lớn."

Mạt Mạt hiểu ý của Tề Hồng, ý của ông ngoại đã rất rõ ràng rồi, anh cả là người sẽ kế thừa tất cả các mối quan hệ của ông, sau này anh cả càng leo cao thì đối mặt với càng nhiều thử thách, các loại phụ nữ cũng càng nhiều, Hà Liễu chỉ có thể coi là một trong số đó thôi.

Mạt Mạt khẽ động tai, "Dưới lầu sao ồn ào thế nhỉ?"

Tề Hồng chăm chú nghe, "Đúng là thế thật, hình như có người đang cãi nhau."

Mạt Mạt đứng dậy về phòng ngủ, mở cửa sổ nhìn xuống dưới, dưới lầu có khá đông người đang đứng, Tề Hồng liếc mắt cái đã thấy Hà Liễu, "Cậu đoán đúng rồi, chẳng phải đến làm loạn rồi sao."

Mạt Mạt nhìn qua, đúng là Hà Liễu thật, Hà Liễu cũng lợi hại, nhanh như vậy đã biết là do La Tiểu Quyên đồn ra, chặn đường La Tiểu Quyên lại, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay đầy nước mắt, chất vấn La Tiểu Quyên.

Tề Hồng cười nhạo, "La Tiểu Quyên không phải đối thủ của Hà Liễu đâu, nhìn xem, La Tiểu Quyên thua rồi, không được, mình phải xuống dưới, không thể để Hà Liễu đắc thế được."

Mạt Mạt kéo Tề Hồng lại, "Không cần đi đâu, kết thúc rồi."

Tề Hồng nhìn xuống thấy đúng là vậy thật, La Tiểu Quyên chạy rồi, Hà Liễu đang lau nước mắt cảm ơn các chị dâu quân đội đang đứng xem, Tề Hồng há hốc mồm, "Nhanh thế sao, vừa mới bắt đầu đã kết thúc rồi?"

Mạt Mạt tì tay lên bệ cửa sổ, "Thế mới chứng tỏ Hà Liễu thông minh, thứ nhất, cô ta nắm thóp được chuyện La Tiểu Quyên đi vay tiền khắp nơi không trả, cậu không thấy sao, các chị dâu quân đội dưới lầu đều là những người từng cho La Tiểu Quyên vay tiền đấy. Thứ hai, công sức lôi kéo quan hệ của cô ta trong đại viện không hề uổng phí, nhìn đám chị dâu xung quanh đi, toàn là những người có tuổi cả."

Tề Hồng nhìn qua thấy đúng là vậy thật, cô uể oải tì cằm lên bệ cửa sổ, "May mà cậu ở bên cạnh chị dâu cậu, nếu không chị dâu cậu đã sớm mắc bẫy rồi."

Mạt Mạt cong mắt, tự tin nói: "Cậu coi thường anh mình quá rồi, anh mình là người có thể đấu với Trang Triều Dương đấy, anh ấy lợi hại lắm!"

Tề Hồng gào lên, "Cậu có thể đừng có gián tiếp khen Trang Triều Dương được không? Đừng tưởng mình không nghe ra nhé."

Mạt Mạt vô tội nói: "Rõ ràng thế sao?"

Tề Hồng nghiến răng, "Tất nhiên rồi."

Mạt Mạt gật đầu, "Được rồi, vậy mình thừa nhận, mình đang khen Trang Triều Dương."

Tề Hồng, "Không làm bạn được nữa rồi."

Mạt Mạt kéo Tề Hồng đang làm trò, chỉ vào Hà Liễu, "Nhìn biểu cảm của cô ta kìa."

Mắt Tề Hồng rất tinh, "Đang đắc ý kìa!"

Mạt Mạt ừ một tiếng, sau khi làm loạn một trận thế này, sau này có tin đồn gì trừ khi bắt được tận tay, nếu không sẽ chẳng gây hại gì cho Hà Liễu được nữa, Hà Liễu có chỉ số thông minh cao đúng là khó đối phó thật!

Tề Hồng chỉ sợ thiên hạ không loạn hét lớn, "Hà Liễu, người ta vẫn chưa đi hết đâu mà cô đã lộ ra nụ cười chiến thắng rồi, ngụy trang vẫn chưa tới nơi tới chốn nhỉ! Năm đó cô nhắm vào Triệu Hiên nhà tôi, nhưng chẳng có bản lĩnh như hôm nay, nói thật đấy, cô đến đây lâu như vậy rồi mà cứ thấy tôi là tránh, sao thế, sợ tôi lại đánh cho một trận à?"

Mạt Mạt, "......"

Cô dường như đã thông minh quá hóa dại rồi, cô mỉm cười nhìn Tề Hồng, đối phó với Hà Liễu lại có thêm cách mới, nắm đấm to mới là chân lý, không phục thì đánh cho đến khi phục thì thôi.

Hà Liễu lúc này mặt trắng bệch, giọng của Tề Hồng rất lớn, một tiếng hét này những người chưa đi và người ở mấy tòa nhà đều nghe thấy hết, khá nhiều chị dâu quân đội mở cửa sổ ra nhìn cô ta.

Mạt Mạt phì cười, Tề Hồng nhìn Mạt Mạt, "Sao lại cười vui thế?"

Mạt Mạt cong mắt, tâm trạng cực kỳ tốt, "Mình vừa học được kỹ năng mới từ cậu đấy."

Tề Hồng đắc ý, "Mình cũng có ưu điểm mà, sau này cứ học tập đi."

Mạt Mạt đáp lời, "Nhất định phải học."

Hà Liễu môi run rẩy, tự nhủ phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, lúc này nếu nói sai một câu là cô ta coi như xong đời.

"Tề Hồng, năm đó cô và Triệu Hiên chưa kết hôn, tôi thích Triệu Hiên chẳng có gì sai cả, cô không được vu khống tôi, tôi tuy chỉ là một văn nghệ binh nhỏ bé nhưng cũng có cốt cách, trước đây cô dựa vào gia thế làm khó tôi, tôi đã nhẫn nhịn rồi, sao cô vẫn cứ bám riết không tha cho tôi thế."

Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui rất nhiều

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN