Chương 177: Mất việc

Tề Hồng thản nhiên đáp lại, "Ồ."

Một mình Tề Hồng thôi Cảnh Tinh Tinh đã không đối phó nổi rồi, huống hồ còn có thêm Liên Mạt Mạt, đến cả lời đe dọa cũng chẳng buồn buông nữa, quay người bỏ đi luôn.

Tề Hồng cười ha hả sảng khoái, Cảnh Tinh Tinh càng đi nhanh hơn.

Mạt Mạt mỉm cười, "Được rồi, em về đây."

Tề Hồng: "Ừ, chị cũng về nhà đây."

Mạt Mạt quay lại cửa hành lang, Tôn Nhụy đang quấn lấy Thanh Nghĩa, Thanh Nghĩa mất kiên nhẫn đanh mặt lại, thấy chị gái về mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng chị cũng về rồi.

Tôn Nhụy đứng bên cạnh Thanh Nghĩa, ngoan ngoãn gọi Mạt Mạt, "Chị Mạt Mạt."

Mạt Mạt: "......"

Tôn Nhụy không lẽ lại nhìn trúng Thanh Nghĩa rồi, nhìn cái bộ dạng này chắc là đúng rồi.

Cảnh Tinh Tinh đi được một đoạn thấy Tôn Nhụy không đi theo, quay đầu hét lớn, "Mau đi theo tôi, đứng ngây ra đó làm gì?"

Tôn Nhụy nhìn Thanh Nghĩa đầy luyến tiếc, tiếc là Thanh Nghĩa chẳng thèm đoái hoài gì, kéo Mạt Mạt, "Chị ơi, mau về nhà thôi."

Mạt Mạt gật đầu, "Dạ."

Tôn Nhụy cắn môi, chạy bước nhỏ đuổi theo Cảnh Tinh Tinh.

Về đến nhà, Mạt Mạt hỏi Thanh Nghĩa, "Tôn Nhụy là chuyện thế nào vậy?"

Thanh Nghĩa như bị giẫm phải đuôi, xù lông lên, "Đừng nhắc đến nữa, ai mà biết cô ta nghĩ cái gì, lúc thì đòi giặt quần áo cho em, lúc thì đòi nấu cơm cho em, cái tháng đó làm em sợ muốn chết, sau đó cô ta cuối cùng cũng đi rồi, làm em mừng hết biết."

Mạt Mạt nghe Thanh Nghĩa nói vậy, đột nhiên cảm thấy việc Tôn Nhụy được về thành phố là một chuyện tốt đại hỷ.

"Được rồi, không nhắc đến cô ta nữa, rửa tay rồi qua giúp chị gói sủi cảo."

"Dạ, vâng ạ."

Sủi cảo nhân thịt lợn rừng hành lá, gói đầy hai cái mâm lớn, Mạt Mạt đều đem đi luộc hết, buổi tối ba người ăn thỏa thích cũng mới hết một mâm.

Mâm còn lại, Mạt Mạt bảo Thanh Nghĩa mang qua cho Triệu Tuệ một hộp, số còn lại đều gói cho Thanh Nghĩa mang đi.

Buổi tối về phòng ngủ, Mạt Mạt chuẩn bị đồ đạc cho Thanh Nghĩa.

Thanh Nghĩa lần này đi là cả mùa đông sẽ không xuống núi nữa, vì mùa đông trong núi sâu rất nguy hiểm, trừ phi có chuyện liên quan đến mạng người, nếu không người trong núi sẽ không ra ngoài.

Mạt Mạt tìm chiếc bình tông quân đội Trang Triêu Dương không dùng nữa đưa cho em, mùa đông ra ngoài có thể đổ nước nóng vào rồi ấp trong áo cho ấm.

Cô còn mang găng tay, khăn len, mũ len đan cho Trang Triêu Dương gói hết vào cho Thanh Nghĩa, tất cũng phải chuẩn bị vài đôi, bây giờ đan thì không kịp nữa nên lấy của Trang Triêu Dương.

Mạt Mạt đang lục lọi tủ quần áo, Trang Triêu Dương nằm trên giường nhìn, càng nhìn mặt càng đen lại, "Đồng chí Liên Mạt Mạt, em gói luôn cả anh cho Thanh Nghĩa đi cho rồi."

Mạt Mạt lúc đầu chưa phản ứng kịp, sau đó mới hiểu ra Trang Triêu Dương đang ghen, cô cười lấy lòng, "Em chẳng phải nghe Thanh Nghĩa nói mùa đông trong núi lạnh lắm sao? Mẹ em chuẩn bị không đủ, lần này em ấy đến chỗ em nên em bổ sung thêm cho em ấy."

Trang Triêu Dương không nói gì, mắt nhìn chằm chằm Mạt Mạt, rõ ràng là không hài lòng với câu trả lời của cô, Mạt Mạt lôi cuộn len ra, "Em đan lại cái mới cho anh."

Sắc mặt Trang Triêu Dương mới dịu lại một chút, hừ một tiếng, "Đồ em đan cho anh không được phép đem tặng người khác nữa đâu đấy."

Mạt Mạt thề thốt, "Lần này là bất đắc dĩ thôi, đan mới không kịp, em hứa, chỉ một lần duy nhất này thôi."

Trang Triêu Dương lúc này mới tha cho Mạt Mạt, "Ngày mai đi bệnh viện mua thêm ít thuốc mỡ trị nứt nẻ, trong núi sâu lạnh hơn Thanh Nghĩa nói nhiều, dễ bị nứt nẻ lắm, nếu không xử lý tốt rất dễ bị loét ra đấy."

Mạt Mạt lúc ăn cơm đã bị Thanh Nghĩa kể chuyện làm cho sợ rồi, nghe Trang Triêu Dương nói vậy càng lo lắng hơn, "Nứt nẻ nghiêm trọng đến thế sao anh?"

Trang Triêu Dương kéo Mạt Mạt vào lòng, "Em là sống ở thành phố lâu ngày, điều kiện gia đình lại tốt, chưa bao giờ bị lạnh đến mức đó nên không hiểu sự lợi hại của vết nứt nẻ đâu, cái thứ này một khi đã bị thì dù có khỏi, sang năm cứ hễ lạnh là sẽ tái phát, phải chăm sóc dần dần mới được."

Mạt Mạt ghi nhớ trong lòng, nhìn đồng hồ đã tám giờ rồi, cô hơi díp mắt lại, rúc vào lòng Trang Triêu Dương rồi ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Mạt Mạt đến bệnh viện quân đội mua hai tuýp thuốc mỡ trị nứt nẻ, còn mua thêm một ít thuốc cảm, thuốc hạ sốt, thấy nước sát trùng và băng gạc cũng mua một ít.

Thanh Nghĩa ăn cơm trưa xong mới đi, Mạt Mạt tiễn Thanh Nghĩa ra khỏi quân khu, đợi ở cổng lớn một lát, hai chiếc xe ngựa xuất hiện trong tầm mắt, Mạt Mạt thấy sau xe ngựa chở không ít đồ đạc, đây là đã mua đủ những nhu yếu phẩm cần thiết cho mùa đông rồi.

Thanh Nghĩa xách túi đồ vẫy tay, xe ngựa dừng lại.

Lần này đi cùng xe ngựa xuống đều là một số thanh niên tri thức, Phùng Đức chơi khá thân với Thanh Nghĩa đón lấy túi đồ của cậu, "Chị cậu cho cái gì mà nặng thế này?"

Thanh Nghĩa giữ tay Phùng Đức lại, "Về rồi hãy xem."

Phùng Đức ôm lấy, ở đây đúng là không phải chỗ để xem, ôm chặt túi đồ rồi nhường chỗ cho Thanh Nghĩa.

Mạt Mạt đứng nhìn một lát, đợi xe ngựa đi xa cô mới quay về.

Mạt Mạt còn chưa vào quân khu thì Chu Dịch đạp xe đi ra, dừng xe lại, "Mạt Mạt."

Mạt Mạt dừng bước, "Anh Chu, sao anh lại đến quân khu ạ?"

Chu Dịch nói, "Anh đến để đích thân xác nhận một số chuyện, nên đặc biệt qua đây một chuyến."

Mạt Mạt ngẩn người, chuyện gì mà cần Chu Dịch phải đích thân xác nhận?

Chu Dịch chuyển chủ đề, "Sao em không ở đại viện?"

Mạt Mạt: "Thanh Nghĩa đến, em vừa mới tiễn Thanh Nghĩa đi ạ."

Chu Dịch nói: "Cái thằng bé đó xuống núi rồi à? Cậu ấy thế nào?"

"Tốt lắm ạ, người trưởng thành hơn nhiều rồi."

"Vậy thì tốt, đúng rồi, mấy ngày trước anh có về Dương Thành, có qua thăm chú Liên, chú và dì sức khỏe đều tốt cả, em không cần lo lắng đâu, đúng rồi, bây giờ ông nội Liên đang ở cùng với chú Liên đấy!"

Mạt Mạt vừa định trả lời thì Cảnh Tinh Tinh dắt theo Tôn Nhụy đi ra, "Chà, đây chẳng phải là Chủ nhiệm Chu sao?"

Chu Dịch lạnh mặt lại, Mạt Mạt ngạc nhiên, Chu Dịch rốt cuộc ghét Cảnh Tinh Tinh đến mức nào mà đến cả mặt nạ cũng chẳng buồn đeo nữa.

Chu Dịch phớt lờ Cảnh Tinh Tinh, nói với Mạt Mạt: "Anh có việc đi trước đây, cho anh gửi lời hỏi thăm Trang Triêu Dương nhé."

Mạt Mạt: "Dạ, vâng ạ."

Chu Dịch không thèm để ý Cảnh Tinh Tinh, Cảnh Tinh Tinh cảm thấy mất mặt trước Tôn Nhụy, buông lời đe dọa, "Xem tôi trị anh ta thế nào."

Mạt Mạt: "......"

Cảnh Tinh Tinh trị Chu Dịch? Cô hình như vừa nghe thấy một chuyện cười lớn nhất thiên hạ, thật sự coi Chu Dịch là một chủ nhiệm nhỏ bình thường chắc!

Chu Dịch không phải là người rộng lượng đâu, Cảnh Tinh Tinh sắp khổ rồi.

Đúng như Mạt Mạt dự đoán, sáng ngày hôm sau, Mạt Mạt đang ở nhà đan tất cho Trang Triêu Dương thì Tề Hồng đến.

Mạt Mạt nhìn Tề Hồng mồ hôi nhễ nhại, "Chị vừa đi đâu về thế? Nhìn chị mồ hôi đầy đầu kìa."

Tề Hồng xua tay, tự rót cho mình một ly nước, uống một hơi rồi mới nói: "Chị vừa từ nhà Miêu lão về."

Mạt Mạt cúi đầu khâu nốt gót tất, xác định không bị tuột chỉ mới hỏi, "Chị lại biết được tin gì mà phải chạy về kể cho em nghe thế."

Tề Hồng cười hả dạ, "Chị nói cho em nghe, chị vừa thấy Cảnh Tinh Tinh ở nhà Miêu lão, cô ta đang khóc bù lo đấy!"

Mạt Mạt thắc mắc, "Khóc? Sao lại khóc?"

Tề Hồng: "Cảnh Tinh Tinh chẳng phải luôn rêu rao bên ngoài là cháu gái nuôi của Miêu lão sao? Nhiều người không biết chân tướng nên tin cô ta, cứ thế mà nịnh bợ, Cảnh Tinh Tinh tự mãn quá đà, cứ tưởng mình là thiên kim tiểu thư thật, thấy ai không vừa mắt là gây khó dễ, lần này cô ta không biết đắc tội với ai, công việc khó khăn lắm mới nhờ vả tìm được đã mất tiêu rồi."

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN