Mạt Mạt đoán rằng Ngô Mẫn không đấu lại được cô, nhưng đối phó với Ngô Giai Giai thì vẫn dễ dàng, Ngô Giai Giai dù trong lòng có bực bội cũng chỉ đành nhẫn nhịn, trừ phi Ngô Giai Giai không muốn sống yên ổn nữa.
Bữa tối Mạt Mạt ăn một cái bánh bao, Trang Triêu Dương thấy Mạt Mạt ăn được nhiều hơn thì trong lòng vui mừng, càng tin là cô không sao.
Buổi tối Trang Triêu Dương đặc biệt ngoan ngoãn, chỉ đơn thuần ôm Mạt Mạt ngủ.
Mạt Mạt vừa chui vào chăn là mắt đã díp lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, Trang Triêu Dương nhìn Mạt Mạt, con bé này thực sự mệt rã rời rồi, xem ra phải bồi bổ một thời gian mới được.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, cuối tháng tám, nấm của Mạt Mạt đã khô, cô chia nấm khô, hạt thông và hạt phỉ thành hai phần, một phần gửi cho bố mẹ, một phần cho nhà họ Khâu, Mạt Mạt còn nhớ bà nội Khâu thích ăn thỏ khô nên đặc biệt lấy từ không gian ra hai con, còn về phần bố mẹ, Mạt Mạt không dám lấy, cô sợ cùng Trang Triêu Dương về đó sẽ nói hớ mất, nghĩ một lát cô đóng gói hết số cá khô và tôm khô còn lại trong nhà.
Ngày mùng 1 tháng 9, lần đầu tiên Mạt Mạt đi lĩnh lương thực, ở điểm lĩnh lương thực của đại viện, Mạt Mạt và Tề Hồng đã hẹn nhau cùng đi.
Trang Triêu Dương trước khi kết hôn lương thực đều chuyển thẳng vào nhà bếp tập thể, bây giờ anh đã kết hôn nên quan hệ lương thực được chuyển ra ngoài.
Mạt Mạt và Tề Hồng đều phải lĩnh phần lương thực cho hai người, khối lượng công việc cũng khá lớn.
Lương thực của Trang Triêu Dương được hưởng định mức cao nhất là ba mươi chín cân, của Mạt Mạt là ba mươi mốt cân, đơn vị quân đội chia theo tỷ lệ 8:1:1, tám mươi phần trăm là bột ngô, mười phần trăm là ngũ cốc phụ, mười phần trăm là lương thực tinh.
Ngũ cốc phụ tháng này có đậu nành và đậu đỏ, đậu nành nhiều hơn một chút, Mạt Mạt thích nhất là đậu nành, tích trữ được nhiều có thể làm đậu phụ.
Mạt Mạt giúp Tề Hồng bê lương thực về nhà trước, sau đó Tề Hồng mới giúp lại cô.
Mạt Mạt và Tề Hồng quay lại xếp hàng tiếp, phía trước vậy mà lại là Ngô Giai Giai, Ngô Giai Giai quấn khăn che mặt nhưng vẫn có thể nhìn thấy trên mặt có vài vết xước, đó là do móng tay cào.
Mạt Mạt nhìn mà thấy đau thay, trận đánh nhau này rốt cuộc quyết liệt đến mức nào?
Ngô Giai Giai thấy Mạt Mạt liền vội vàng cúi đầu, sợ Mạt Mạt lại nói thêm điều gì đó, cô ta thực sự sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Mạt Mạt thu hồi ánh mắt, yên lặng xếp hàng, phía sau Mạt Mạt nhanh chóng có người đứng vào, giọng nói rất quen, là Tôn Tiểu Mi.
Bên cạnh Tôn Tiểu Mi còn có một người phụ nữ lớn tuổi chắc là mẹ cô ta, đang đứng sau lải nhải giáo huấn: "Công việc đã bỏ rồi, con có làm loạn lên thì được gì chứ? Đời không sống nữa à, con nghe lời mẹ đi, bây giờ đã có con rồi, con cứ yên ổn ở lại đây, mẹ giúp con lĩnh lương thực xong là mẹ về ngay."
Tôn Tiểu Mi giọng điệu rất không cam lòng: "Con biết rồi."
Mạt Mạt không ngạc nhiên khi Tôn Tiểu Mi nghỉ việc, chủ nghĩa nam quyền của Hứa Thành quá mạnh, Tôn Tiểu Mi trừ phi ly hôn, nếu không thì không thể cứng lại được với anh ta.
Mạt Mạt vì có Tề Hồng che chắn nên Tôn Tiểu Mi lúc nãy không nhìn thấy, Mạt Mạt vừa né người ra một cái, Tôn Tiểu Mi đã thấy cô, liền kéo mẹ mình một cái, ra hiệu đừng nói nữa.
Mẹ Tôn thở dài, không nói nữa, bà thực sự không yên tâm về con gái, lúc đầu bà đã không đồng ý Hứa Thành, nhưng con gái cứng đầu, mới kết hôn được mấy ngày đã đòi sống ly thân rồi.
Ngô Giai Giai lĩnh xong lương thực thì đến lượt Mạt Mạt, Mạt Mạt bên này còn đỡ vì chỉ có hai bao lương thực, không ít chị vợ quân nhân phải vác mấy bao, phải đi lại mấy chuyến, chẳng còn cách nào khác, đàn ông đều bận rộn, các chị vợ chỉ đành tự coi mình như đàn ông thôi.
Người mà Mạt Mạt khâm phục nhất chính là các chị vợ quân nhân, nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng, mọi việc đều phải tự tay làm hết, họ âm thầm cống hiến phía sau người đàn ông, họ mới là những người đáng yêu nhất.
Mạt Mạt đi lại bê lương thực hai lần, lại leo lên leo xuống cầu thang, lưng mỏi nhừ, cô nằm vật ra ghế, ra sức xoa bóp thắt lưng.
Tề Hồng nhìn Mạt Mạt: "Đợt trước em vác còn nhiều hơn thế này mà chị cũng chẳng thấy em mệt đến mức này, em bị làm sao thế?"
Mạt Mạt nói: "Chắc là sắp đến kỳ rồi ạ."
"Ừ, cũng đúng, chị đến kỳ là lưng cũng đau lắm."
Tề Hồng ngồi thêm một lát rồi về nhà sắp xếp lương thực, Mạt Mạt nghỉ ngơi một lát thấy đỡ hơn nhiều, nhìn đống lương thực dưới đất nhưng cơn buồn ngủ lại kéo đến, thấy thời gian còn sớm cô liền vào phòng ngủ.
Miêu Chí lật xem bản đồ chi tiết đã vẽ xong, hài lòng vô cùng, "Đây là ai vẽ vậy? Chỗ chúng ta vậy mà lại có nhân tài thế này."
Hà Vi cười nói: "Người này là tôi đích thân chỉ đích danh đào về đấy, tên là Liên Thanh Bách."
"Người đâu? Mang đến đây cho tôi gặp."
Hà Vi nói: "Biết ngay là ông lão nhà ngài muốn gặp mà, tôi mang người đến rồi đây."
"Tốt, cho cậu ta vào."
Liên Thanh Bách chào quân lễ, "Chào Thủ trưởng."
Miêu Chí cười hì hì đánh giá Liên Thanh Bách, càng nhìn càng thích, "Cậu thanh niên này khá lắm."
Liên Thanh Bách: "Cảm ơn Thủ trưởng đã khen ngợi."
"Được rồi, ra ngoài đi." "Rõ."
Miêu Chí đợi Liên Thanh Bách đi rồi mới nói: "Đúng là một mầm non tốt!"
"Phải đấy, thiên phú của cậu ta là di truyền từ bố, năm xưa ông ấy cũng là một cao thủ vẽ bản đồ đấy!"
Miêu Chí cảm thấy hứng thú, "Bố của cậu thanh niên này cũng từng đi lính à? Bây giờ người đâu rồi?"
"Bị thương nên đã giải ngũ rồi."
Miêu Chí là người trọng nhân tài, "Tiếc quá, nếu không tôi còn muốn gặp mặt một lần đấy."
Hà Vi nói: "Biết đâu lại có cơ hội, Liên Quốc Trung không chỉ có con trai đi lính mà con gái cũng là vợ quân nhân, Dương Thành cách đây cũng không xa, ông ấy chắc chắn sẽ qua thăm các con thôi."
Miêu Chí: "Vậy đợi ông ấy đến, tôi nhất định phải gặp."
Liên Thanh Bách ra ngoài đứng ở cửa đợi Tham mưu trưởng, đầu óc có chút rối bời, sao anh lại thấy trên gương mặt Miêu lão có bóng dáng của mẹ mình, chắc chắn là vừa nãy căng thẳng quá nên xuất hiện ảo giác thôi, nghĩ vậy Liên Thanh Bách cũng không nghĩ ngợi thêm nữa.
Buổi trưa lúc Trang Triêu Dương về, Mạt Mạt vẫn đang ngủ, chuyện này làm Trang Triêu Dương sợ hết hồn, lo lắng đánh thức Mạt Mạt dậy, "Vợ ơi, em làm sao thế?"
Mạt Mạt từ từ mở mắt, ngáp một cái, "Anh về rồi à!"
Trang Triêu Dương đỡ Mạt Mạt dậy, "Hai ngày nay em hay ngủ quá, rốt cuộc là không khỏe ở đâu?"
Mạt Mạt nhìn đồng hồ đã mười một giờ rưỡi rồi, cô đã ngủ được hai tiếng rưỡi, đúng là ham ngủ thật, Mạt Mạt cảm nhận cơ thể một chút, "Không có chỗ nào không khỏe cả, chỉ là thấy hơi mệt mỏi thôi, không sao đâu, qua vài ngày là hết."
Trang Triêu Dương không yên tâm, "Anh đưa em đến bệnh viện quân đội khám, không khám anh không yên tâm."
Mạt Mạt đỏ mặt, giọng điệu có chút gấp gáp, "Em không đi, em thực sự không sao mà."
Trang Triêu Dương thái độ kiên quyết, Mạt Mạt không còn cách nào khác, chỉ đành nói: "Mỗi tháng đều có mấy ngày như vậy mà, qua vài ngày là khỏe thôi."
Trang Triêu Dương đã hiểu, anh ấn Mạt Mạt đang định xuống giường lại, "Vậy em nghỉ ngơi đi, để anh đi nấu cơm."
"Hay là để em đi cho."
"Nằm xuống nghe lời anh."
Mạt Mạt không cãi lại được Trang Triêu Dương, đành ngoan ngoãn nằm trên giường, vừa chui vào chăn là mí mắt đã nặng trĩu, chỉ muốn ngủ thôi.
Trang Triêu Dương lấy bột mì trắng ra định nấu canh bột nhào, món này không đòi hỏi kỹ thuật gì cao siêu nên nhanh chóng xong ngay.
Mạt Mạt ngửi thấy mùi thơm liền tỉnh dậy, xỏ dép ngồi vào bàn, múc một bát nếm thử, "Ngon quá."
Trong lòng Trang Triêu Dương thấy rất mãn nguyện, "Ngon thì em ăn nhiều vào."
Mạt Mạt gật đầu, "Dạ."
Mạt Mạt vừa húp được mấy miếng thì cửa lớn bị gõ "thình thình", có người đến.