Lúc Mạt Mạt tỉnh dậy, trời bên ngoài đã tối mịt, Trang Triêu Dương vẫn luôn ngồi bên cạnh giường, đỡ Mạt Mạt dậy, "Sao rồi em, thấy đỡ hơn chưa?"
Mạt Mạt lắc đầu, cười nói: "Hết đau rồi ạ, chỉ là bụng hơi đói."
Trang Triêu Dương tém lại chăn cho Mạt Mạt, "Em cứ nằm đó, để anh đi bưng mì lên."
Mạt Mạt ngoan ngoãn nằm chờ Trang Triêu Dương bưng mì vào, anh dùng một tay đỡ bát, đưa đũa cho Mạt Mạt, "Lần đầu tiên anh làm mì sợi thủ công, không biết vị thế nào, nếm thử xem."
Mạt Mạt cầm đũa gắp một sợi, "Chín rồi ạ."
Trang Triêu Dương: "Hết rồi à?"
Mạt Mạt khẽ cười, "Ngon lắm, nước dùng này anh làm từ đùi lợn muối đúng không?"
Trang Triêu Dương đón lấy đũa, gắp miếng thịt muối dưới đáy bát lên, "Lưỡi em thính thật đấy."
Mạt Mạt hỏi, "Anh ăn chưa?"
Trang Triêu Dương đưa đũa lại cho Mạt Mạt, "Đợi em ăn xong anh mới ăn."
Mạt Mạt quá hiểu Trang Triêu Dương, anh chắc chắn chỉ làm một phần mì trắng thôi, "Cùng ăn đi, nếu không em không ăn nữa đâu."
Trang Triêu Dương thấy Mạt Mạt kiên quyết nên chỉ đành cầm đũa ăn một miếng, "Như vậy được chưa?"
Mạt Mạt hớn hở, "Dạ."
Sức ăn của Mạt Mạt hình như lại nhỏ đi, rõ ràng cảm thấy rất đói nhưng mới ăn vài miếng đã thấy no rồi, Trang Triêu Dương xác nhận mấy lần thấy Mạt Mạt thực sự no rồi mới bưng bát ăn nốt số mì còn lại.
Trang Triêu Dương bưng bát ra ngoài, nhanh chóng quay lại, rửa chân rồi vén chăn lên giường, Mạt Mạt đưa tay sờ bụng Trang Triêu Dương, "Anh chỉ ăn chỗ mì thừa của em, đã no chưa?"
"Chỗ mì thừa của em cũng được hơn nửa bát mà, buổi tối ăn no năm phần là được rồi."
Mạt Mạt ngồi thẳng dậy, "Nhà mình không thiếu lương thực, vả lại còn mấy ngày nữa là đến đầu tháng lĩnh lương thực rồi, mấy ngày nay anh phải huấn luyện, nhất định phải ăn no."
Trang Triêu Dương ấn Mạt Mạt đang định xuống giường lại, "Hôm nay thôi vậy, ngày mai nhất định anh sẽ ăn no."
Sức lực Mạt Mạt làm sao bì được với Trang Triêu Dương, cô hừ một tiếng, "Không có lần sau đâu đấy."
"Được rồi, đồng chí Liên Mạt Mạt, anh hứa là được chứ gì? Ngủ đi!"
Mạt Mạt tuy vừa mới tỉnh nhưng ăn no xong cơn buồn ngủ lại kéo đến, cô rúc vào lòng Trang Triêu Dương, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Mạt Mạt nhìn đồng hồ đã tám giờ rồi, cô rầu rĩ ngồi trên giường, sao đột nhiên lại ham ngủ thế này, nghĩ mãi không thông, cuối cùng đổ lỗi cho việc đi hái nấm đợt trước quá mệt.
Chín giờ, Tề Hồng đến, vừa ngồi xuống ghế đã cười, Mạt Mạt bưng hạt khô ra đặt trước mặt Tề Hồng, "Có chuyện gì mà vui thế, làm chị cười mãi đến tận bây giờ."
Tề Hồng uống một ly nước cho thấm giọng, vừa bóc hạt khô vừa nói: "Chuyện hôm qua của em truyền khắp đại viện rồi, bây giờ ai cũng biết Ngô Giai Giai là cháu gái của Ngô Mẫn, mọi người xì xào đoán Ngô Giai Giai vì muốn ở lại quân đội nên mới lấy Cảnh Lượng, còn nói cô chen chân, cháu cũng thế, bên ngoài đồn thổi khó nghe lắm, Ngô Giai Giai bây giờ chẳng dám ló mặt ra đường."
Mạt Mạt: "Chị cười chắc không phải vì Ngô Giai Giai chứ!"
Tề Hồng gật đầu, "Tất nhiên không phải Ngô Giai Giai rồi, chị có quen cô ta đâu, chị cười là cười Cảnh Tinh Tinh kìa, buồn cười chết đi được, đừng nói là sắc mặt cô ta khó coi thế nào nhé, tối qua hai người đó đã đánh nhau một trận, mặt Cảnh Tinh Tinh còn bị cào rách nữa."
Mạt Mạt im lặng một lát, "Em thấy chị hình như đặc biệt chú ý đến Cảnh Tinh Tinh, cô ta đắc tội gì chị à?"
Tề Hồng nhắc đến chuyện này là bực mình, "Chị nói cho em nghe, hồi trước chị có người bạn tên là Tiết Đình, lúc đó nhìn người không tinh, không biết người ta là nhắm vào địa vị của bố chị mới kết bạn với chị, sau này Triệu Hiên nói với chị mà chị không tin, có một lần Tiết Đình nói xấu sau lưng chị bị chị bắt quả tang, thế là hai đứa cạch mặt nhau, Tiết Đình không còn là bạn chị nữa, ở quân đội khá khó khăn, sau đó cô ta bám lấy Cảnh Tinh Tinh, Cảnh Tinh Tinh không ít lần vì chuyện này mà khinh miệt chị, hai đứa chị đương nhiên là có thù rồi."
Mạt Mạt: "Vậy bây giờ Tiết Đình đó đâu rồi ạ?"
Tề Hồng hạ thấp giọng, "Để được lên làm diễn viên chính, cô ta ngủ với người ta, bị bắt quả tang tại trận, trở thành hạng lăng loàn, không chỉ bị đuổi khỏi quân đội mà còn phải đi cải tạo nữa."
Mạt Mạt tặc lưỡi một tiếng, sau đó tò mò hỏi, "Cảnh Tinh Tinh kiêu ngạo như vậy, ngoài việc bố cô ta là Phó đoàn trưởng đoàn văn công, trong nhà còn có ai nữa không?"
Tề Hồng khinh bỉ nói: "Làm gì có ai, bố cô ta leo lên được vị trí đó cũng là nhờ Miêu lão đấy!"
Mạt Mạt không hiểu, "Cảnh Tinh Tinh cứ hở ra là nhắc đến Miêu lão, nhà Cảnh Tinh Tinh và Miêu lão rốt cuộc có quan hệ gì?"
Tề Hồng nói: "Chẳng có quan hệ gì cả, nói thế này đi, mẹ của Cảnh Tinh Tinh là hộ lý riêng của Miêu lão, ừm, hình như là năm 50, Miêu lão về quê không tìm thấy người thân, vì quá đau buồn mà bệnh cũ tái phát, nằm liệt giường suốt hai năm, hai năm đó đều do mẹ Cảnh Tinh Tinh chăm sóc. Miêu lão thấy mẹ Cảnh Tinh Tinh là người thật thà chất phác nên mới luôn giữ lại dùng, vì vậy Cảnh Tinh Tinh từ nhỏ đã ra vào nhà Miêu lão."
Tề Hồng uống ngụm nước rồi kể tiếp: "Nhưng Miêu lão không thích Cảnh Lượng, nhìn ra Cảnh Lượng nhân phẩm không ra gì, lúc đó có người đề nghị Miêu lão nhận mẹ Cảnh Tinh Tinh làm con nuôi, Miêu lão lần đầu tiên nổi trận lôi đình, sau này ông nội chị hỏi vì sao lại nổi giận như vậy, Miêu lão nói, ông chỉ có một đứa con gái, cho dù thực sự đã chết, đời này ông cũng sẽ không nhận con nuôi, sau đó Miêu lão dần xa cách mẹ Cảnh Tinh Tinh."
Mạt Mạt nghe mà thấy cuốn quá, Tề Hồng lại dừng một chút, ăn hai hạt khô rồi mới thong thả tiếp tục: "Mẹ Cảnh Tinh Tinh thì không sao, nhưng Cảnh Lượng và Cảnh Tinh Tinh lại nhắm vào đó, đặc biệt nịnh bợ, Cảnh Tinh Tinh luôn nghĩ sớm muộn gì mình cũng là cháu gái của Miêu lão, ở đại viện suốt ngày đối đầu với chị, cứ như thể chị sẽ cướp mất Miêu lão của cô ta không bằng."
Mạt Mạt lần này đã hiểu rõ ngọn ngành rồi, "Cho nên Cảnh Tinh Tinh bây giờ đến nơi ở mới, cố ý hay vô tình nói mình là cháu gái nuôi của Miêu lão là hy vọng Miêu lão sẽ nhận cô ta?"
Tề Hồng gật đầu, "Cũng có ý đó, tiếc là cô ta mãi không hiểu Miêu lão, càng làm vậy Miêu lão càng chán ghét, chị đoán là Cảnh Tinh Tinh cứ tiếp tục làm loạn như vậy thì chút tình nghĩa của mẹ cô ta cũng bị cô ta mài mòn hết thôi."
Mạt Mạt cảm thán, "Miêu lão đối với con gái mình tốt thật đấy."
Tề Hồng hỏi, "Vì sao?"
Mạt Mạt nói: "Miêu lão không cần hàng giả để thay thế, trong lòng ông chỉ có con gái ruột, chứng tỏ Miêu lão thực sự rất thương con, em nói chị nghe, em ghét nhất hạng người con gái bị lạc mất là quay lưng nói cần điểm tựa tinh thần rồi nhận một đứa khác, chẳng nghĩ đến vạn nhất một ngày con gái ruột trở về, thấy người khác thay thế vị trí của mình thì lòng cô ấy sẽ đau đớn biết bao nhiêu."
Tề Hồng ngẫm nghĩ một lát, "Em nói đúng quá, nếu bố mẹ chị mà làm thế chắc chị đau lòng chết mất."
Mạt Mạt nói: "Cho nên Miêu lão thực sự rất thương con gái mình, trong lòng ông, con gái mình mới là tốt nhất."
"Em nói vậy làm chị đột nhiên hiểu ra cách làm của Miêu lão, đó mới thực sự là người cha chân chính."
Mạt Mạt gật đầu, "Em bây giờ ấy mà, khá tò mò vì sao năm xưa Miêu lão lại rời đi?"
Tề Hồng lắc đầu, "Không chỉ em tò mò đâu, chị cũng tò mò, tiếc là ông nội chị cũng chẳng hỏi ra được gì, hình như đó là điều cấm kỵ của Miêu lão đấy!"