Chương 169: Phần thưởng

Mạt Mạt nhất quyết không chịu tắm, Trang Triêu Dương rầu rĩ nhìn nồi nước nóng, uổng công đun rồi.

Sáng sớm Mạt Mạt đang ngủ ngon, Trang Triêu Dương đã gọi bên tai, "Vợ ơi, dậy thôi, bốn giờ rồi."

Mạt Mạt trở mình, kéo chăn cao lên, rúc đầu vào trong.

Trang Triêu Dương: "......."

Anh cũng chẳng muốn gọi Mạt Mạt dậy đâu, nhưng hôm qua cô nàng này dặn đi dặn lại, bảo anh nhất định phải gọi cô dậy.

"Vợ ơi, em mà không dậy là muộn đấy, không đi hái nấm nữa à?"

Mạt Mạt bật dậy, đúng rồi, cô còn phải đi hái nấm, leo qua người Trang Triêu Dương, nhanh nhẹn mặc quần áo, đánh răng rửa mặt, trước sau chưa đầy năm phút.

Trang Triêu Dương đặt đồng hồ xuống, tốc độ của vợ anh sắp đuổi kịp binh lính dưới trướng anh rồi.

Trang Triêu Dương thấy Mạt Mạt định đi, xuống giường ngăn lại, "Vẫn chưa đến giờ, ăn cơm rồi hãy đi."

Mạt Mạt ngẩn người, "Anh còn làm cả cơm nữa à?"

"Ừ."

Mạt Mạt hỏi, "Anh dậy từ mấy giờ?"

"Ba giờ."

Mạt Mạt nhảy phóc vào lòng Trang Triêu Dương, "Đồng chí Trang Triêu Dương, anh tốt quá đi mất."

Trang Triêu Dương chỉ vào môi, "Cho phần thưởng đi."

Mạt Mạt dứt khoát hôn lên một cái.

Mạt Mạt ăn sáng xong, lúc xuống lầu thì chị Tôn đã đợi sẵn, "Khá lắm, dậy được thật này."

"Chị Tôn, Tề Hồng chưa đến ạ?"

Chị Tôn nói: "Lát nữa chắc chắn đến, cô ấy toàn canh đúng giờ thôi."

Mạt Mạt không tin, dán mắt vào đồng hồ, bốn giờ rưỡi, Tề Hồng chạy tới đúng lúc, "Chưa muộn chứ!"

Chị Tôn cười nói với Mạt Mạt: "Thấy chưa, chị nói có sai đâu!"

Tề Hồng khó hiểu nhìn Mạt Mạt, "Hai người đang nói gì thế?"

Mạt Mạt cười, "Nói chuyện chị canh giờ chuẩn đấy."

Tề Hồng: "Thói quen từ nhỏ rồi, không sửa được."

Chị Tôn đeo giỏ trên lưng, "Vừa đi vừa nói, lát nữa mọi người dậy hết bây giờ."

Ba người lên đến núi mới có năm giờ rưỡi, trước tiên hái hết vạt nấm phát hiện hôm qua, rồi tiếp tục đi sâu lên núi.

Ba người không đi cùng một chỗ, đứng cách nhau khá xa nhưng vẫn nhìn thấy nhau nên không thấy sợ.

Mạt Mạt thấy xung quanh không có ai liền bắt đầu lén bỏ nấm vào không gian, vận may của Mạt Mạt khá tốt, gặp toàn những vạt nấm lớn, chẳng mấy chốc đã đầy một giỏ, số còn lại cô đều thu vào không gian.

Chị Tôn và Tề Hồng vẫn chưa đầy giỏ, Mạt Mạt đi tới giúp đỡ, đột nhiên bên cạnh có một con thỏ vọt ra, làm Mạt Mạt giật thót mình, Mạt Mạt hét lên một tiếng làm con thỏ hoảng sợ, nó quay đầu chạy về hướng Tề Hồng.

Tề Hồng thấy thỏ thì mắt sáng lên, hét lớn, "Mạt Mạt, em chặn đầu kia, chị Tôn cũng vây lại."

Con thỏ thấy Tề Hồng thì quay đầu chạy, nhưng phía sau có Mạt Mạt chặn, chị Tôn lại vây tới, nó cuống cuồng đâm sầm vào gốc cây, ngất xỉu.

Mạt Mạt ở gần nhất, một tay đè nó lại, xách tai thỏ đứng dậy, nặng thật đấy, con thỏ tỉnh lại, hai chân sau đạp loạn xạ, suýt chút nữa đá trúng Mạt Mạt.

Tề Hồng đi tới, túm tai thỏ, "Nặng thật, phải hơn hai cân rưỡi."

Chị Tôn cũng nhấc thử, "Đúng thế thật."

Nhưng chỉ có một con thỏ, mà cả ba người đều góp sức, Mạt Mạt thấy mọi người im lặng, "Mọi người nói xem, chia thế nào đây?"

Tề Hồng: "Chia chác gì, cùng nhau ăn một bữa đi."

Mạt Mạt không lên tiếng, nhìn về phía chị Tôn, chị Tôn có chút tính toán riêng, nếu cùng ăn thì nhà chị đông con, chỉ có người lớn đi được, trẻ con không được ăn, nghĩ ngợi một lát, "Hay là chia ra đi!"

Tề Hồng định nói gì đó, Mạt Mạt kéo Tề Hồng một cái, "Em cũng đồng ý chia ra."

Chị Tôn thấy Mạt Mạt đã đồng ý, liền nhìn sang Tề Hồng.

Mọi người đều đồng ý rồi, Tề Hồng chỉ đành nói: "Vậy thì chia."

Quyết định chia con thỏ xong, chị Tôn thở phào nhẹ nhõm, quay lại tiếp tục hái nấm.

Tề Hồng khó hiểu hỏi, "Vừa nãy sao em lại đồng ý chia?"

"Chị kết hôn trước em mà sao nhìn nhận vấn đề kém thế? Nhà chị Tôn đông con, vợ chồng chị ấy lại là người trọng thể diện, nếu tụ tập ăn uống, chị ấy sẽ không dắt con theo đâu."

"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc chia thịt?"

"Nhìn là biết chị chưa có con rồi, làm mẹ đương nhiên sẽ nghĩ cho con cái, chị Tôn muốn để dành cho con ăn thêm một chút, đó chính là tấm lòng người mẹ, sau này chị sinh con sẽ hiểu thôi."

Tề Hồng liếc xéo Mạt Mạt, "Nói như thể em sinh con rồi không bằng."

Mạt Mạt đúng là chưa sinh con, nhưng cô biết quan sát, quan sát mẹ và cha mình, cha mẹ trên đời chẳng mấy ai không thương con, cơ bản đều giống nhau cả.

Tề Hồng nói nhỏ: "Chị Tôn không đến thì hai nhà mình tụ tập đi! Tiện thể nhà chị còn miếng lạp xưởng."

Đề nghị này không tồi, Mạt Mạt đồng ý, "Qua nhà em đi, nhà em có cá khô và tôm khô."

Tề Hồng ngại ngùng nói: "Em muốn qua nhà chị cũng không được đâu, chị nấu ăn dở tệ, Triệu Hiên lại càng không biết nấu nướng gì."

Mạt Mạt: "......"

Nửa tiếng sau, giỏ của ba người đều đầy ắp, lúc này các chị vợ quân nhân khác mới lên núi, thấy giỏ của ba người đầy ú khú thì ghen tị lắm, không dám chậm trễ nữa, vội vàng tản ra.

Tề Hồng nói nhỏ vào tai Mạt Mạt: "May mà giấu con thỏ đi rồi, không thì bọn họ chắc chắn sẽ lùng sục khắp núi để bắt thỏ cho xem."

Chị Tôn thấy người đi xa rồi, "Đi thôi, mau xuống núi."

Về đến nhà, con thỏ được để ở nhà Mạt Mạt, buổi trưa Trang Triêu Dương về, Mạt Mạt kể chuyện tụ tập ăn uống, Trang Triêu Dương biết Triệu Hiên, không cùng trung đoàn với anh, hai mươi sáu tuổi, là một nhân vật khá nổi tiếng ở trung đoàn 5, anh cũng muốn làm quen từ lâu, đương nhiên là đồng ý.

"Được thôi, rau trong nhà có đủ không? Có cần mua thêm gì không?"

Mạt Mạt kéo Trang Triêu Dương vào bếp xem con thỏ, "Bắt được đấy, ba người tụi em bắt, lợi hại không!"

Trang Triêu Dương nhấc thử con thỏ, khá béo, "Lợi hại."

"Đồng chí Trang Triêu Dương, giao cho anh đấy, giúp em làm thịt đi, rồi chia làm ba phần."

"Ba phần?"

Mạt Mạt kể chuyện chia thịt, Trang Triêu Dương: "Được, lát nữa anh chia cho."

Trang Triêu Dương đi rồi, Mạt Mạt gọi chị Tôn sang, "Chị Tôn, chia xong rồi này, chị chọn một phần đi."

Chị Tôn biết họ sắp tụ tập ăn uống nên lấy phần nhiều xương hơn một chút, "Chị lấy phần này được rồi, hai đứa khó khăn lắm mới tụ tập một bữa, ăn cho ngon vào."

Mạt Mạt: "Chị ơi, chị lấy phần nhiều thịt đi, bọn em còn món khác mà!"

Chị Tôn xua tay, "Thôi, thế này là đủ rồi, nhiều xương cho tụi nhỏ gặm cũng được, chị đi trước đây."

Mạt Mạt đuổi theo nhưng chị Tôn đã xuống lầu rồi, Mạt Mạt chỉ đành đóng cửa quay vào.

Chị Tôn vừa đi không lâu thì Tề Hồng đến, lúc Mạt Mạt mở cửa, La Tiểu Quyên đang định ra ngoài, thấy Mạt Mạt thì như gặp ma, vội vàng đóng sầm cửa lại.

Mạt Mạt: "......"

Cô trở thành thú dữ từ bao giờ thế? Có cần phải sợ cô đến vậy không?

Tề Hồng cười ha hả, "Em làm gì La Tiểu Quyên thế?"

"Em có làm gì đâu, ai biết chị ta sao lại phản ứng mạnh thế."

Tề Hồng cười đủ rồi, lấy miếng lạp xưởng mang theo ra, một miếng rất lớn, phải hơn nửa cân, "Đủ làm một đĩa chứ!"

Mạt Mạt gật đầu, "Đủ rồi ạ."

Tề Hồng nhìn quanh phòng khách một vòng, hỏi, "Chị tham quan một chút được không?"

"Dĩ nhiên là được ạ."

Được phép, Tề Hồng đi vào phòng ngủ trước, vừa nhìn đã thích ngay cái tủ quần áo, "Thực dụng quá, chị cũng phải làm một cái mới được."

"Được ạ, lát nữa em đưa địa chỉ cho chị, chị cứ qua đó là được."

"Cảm ơn em nhé."

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN