Chương 158: Lý lẽ cùn

Trang Triều Dương đi rồi, Mạt Mạt lén bỏ thêm một ít bột mì vào túi bột, rau xanh mỗi loại cũng lấy ra một ít, nghĩ ngợi một hồi, lại lôi ra một khúc xương ống.

Mạt Mạt xem hũ muối và nước tương đã chẳng còn bao nhiêu, lần trước muối dưa đã dùng hết sạch rồi, cô về phòng lấy tiền, xách túi đi cửa hàng dịch vụ mua.

Vương tẩu tử đang trông con trai út ở dưới lầu, thấy Mạt Mạt: "Lần này là chuyển đến ở hẳn luôn rồi à?"

Mạt Mạt cười nói: "Vâng, không đi nữa ạ."

Vương tẩu tử bế con trai út lên: "Đây là con trai út của chị, Tiểu Cường, Tiểu Cường lại đây chào dì đi con."

Thằng bé khoảng năm tuổi, giọng nói non nớt: "Cháu chào dì ạ."

Mạt Mạt móc từ trong túi ra một nắm kẹo, đưa cho thằng bé: "Ngoan quá, lại đây ăn kẹo hỷ của dì nào."

Mạt Mạt đã nói là kẹo hỷ, Vương tẩu tử đành nuốt lời định nói vào trong, thấy con trai nhìn mình, chị gật đầu một cái, thằng bé dùng hai tay bưng lấy: "Cháu cảm ơn dì ạ."

Mạt Mạt xoa đầu thằng bé, trong lòng cảm thán, Vương tẩu tử không chỉ hiểu chuyện mà dạy con cũng rất tốt: "Ngoan."

Vương tẩu tử thấy Mạt Mạt xách túi: "Em định đi ra ngoài à?"

"Vâng, nhà hết muối và nước tương rồi, em định đi cửa hàng dịch vụ mua một ít."

Vương tẩu tử thấy ở nhà cũng buồn chán: "Chị đi cùng em, sẵn tiện tâm sự chút."

Vương tẩu tử đây là muốn truyền thụ kinh nghiệm đây mà, Mạt Mạt đương nhiên vui mừng: "Dạ được ạ!"

Hai người ra khỏi khu nhà tập thể, Vương tẩu tử mới mở lời: "Quân khu của chúng ta em cũng biết rồi đấy, đều là điều từ các quân khu khác đến, nam bắc đông tây đều có cả, không chỉ thói quen sinh hoạt khác nhau, mà thật sự là hạng người nào cũng có, sau này em phải chú ý một chút."

Mạt Mạt nghiêm túc lắng nghe, Vương tẩu tử tiếp tục: "Chị lấy cho em vài ví dụ, em đặc biệt chú ý mấy người này, họ ấy mà, thật chẳng ra làm sao."

"Dạ, chị nói đi, em nghe đây ạ."

Vương tẩu tử: "Trước tiên nói về dãy nhà mình, ở tầng bốn có một hộ, vợ của Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn ba là Ngô Hoa, là kẻ thích chiếm hời nhất, nếu em để đồ ở cửa, sáng hôm sau chắc chắn mất tiêu, hơn nữa còn thỉnh thoảng sang nhà em mượn dầu muối mắm muối, mỗi lần mượn không nhiều, em cũng chẳng nỡ đòi, em nói xem có tức người không."

Mạt Mạt cạn lời, đúng là đủ tức người thật, nếu mình nổi cáu thì bà ta lại đi rêu rao sau lưng là mình nhỏ nhen, một muỗng muối cũng không cho mượn.

Vương tẩu tử nói tiếp: "Cái đó còn tạm chấp nhận được, trong viện mình có một người nổi tiếng hay đưa chuyện, cái miệng chẳng có cửa nẻo gì, nói ra nói vào, là vợ của Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn hai Vương Tiểu Thúy, bà ta cả ngày chẳng màng việc nhà, con cái để bẩn thỉu chẳng thèm dọn dẹp, suốt ngày tụ tập với một đám người nói xấu nhà này nhà nọ, bị người ta đánh cho hai lần rồi mà chẳng chừa tí nào, sau này cứ tránh xa bà ta ra một chút."

Mạt Mạt ghét nhất hạng người này, không có cũng nói thành có, cứ như tận mắt chứng kiến vậy, cô ghi nhớ kỹ người này.

Vương tẩu tử hạ thấp giọng: "Còn một người nữa, chính là cùng dãy với em, La Tiểu Quyên đấy, gặp ai cũng mượn tiền, mà chưa bao giờ trả, em mà đòi tiền là bà ta khóc lóc, cứ như bị mình bắt nạt vậy, giờ mọi người thấy bà ta là né hết."

Mạt Mạt: "...... Tại sao chị ta lại mượn tiền, lương của Khổng Á Kiệt không thấp, nuôi hai gia đình cũng đủ rồi mà."

Vương tẩu tử nói: "Nghe nói là để cho em trai cưới vợ, còn gì nữa thì chị cũng không rõ lắm."

Mạt Mạt: "......"

Cô sao cảm thấy, mẹ của Khổng Á Kiệt đưa La Tiểu Quyên đến đây không chỉ để sinh cháu trai đâu!

Cửa hàng dịch vụ đã đến, Vương tẩu tử không nói nữa, đợi Mạt Mạt mua đồ, cửa hàng dịch vụ rất nhỏ, nhìn một cái là hết, Mạt Mạt mua hai cân muối, hai cân nước tương, nghĩ ngợi một lát lại mua thêm mấy chai rượu.

Ra khỏi cửa hàng dịch vụ, Vương tẩu tử hỏi: "Định mời khách à?"

Mạt Mạt gật đầu: "Vâng, bọn em kết hôn rồi, Triều Dương muốn mời những người trong tiểu đoàn và những người quan hệ tốt đến ăn cơm."

Vương tẩu tử nói: "Bát đũa trong nhà có đủ không? Không đủ thì sang nhà chị lấy, hai nhà mình ở gần, chị ở dãy ngay cạnh em, cũng tầng ba."

Mạt Mạt ước tính số người: "Chắc là đủ ạ, nếu không đủ em nhất định sẽ sang mượn."

Về đến khu nhà tập thể, Mạt Mạt và Vương tẩu tử tách ra, về đến nhà Trang Triều Dương vẫn chưa về, Mạt Mạt bắt đầu nhặt rau, vừa nhặt được một nửa thì Trang Triều Dương về, theo sau còn có Vương Thiết Trụ.

Vương Thiết Trụ cười nói: "Lần này không được gọi là em gái Mạt Mạt nữa rồi, chào chị dâu."

Mạt Mạt: "Anh mau ngồi đi, em đi rót nước."

Vương Thiết Trụ nói không cần, đặt đồ trong tay xuống: "Đại Mỹ biết chị kết hôn, nên gửi cho chị dâu ít cá khô và tôm khô."

Mạt Mạt đâu có nỡ nhận: "Cái này quý quá, em không nhận được đâu."

Vương Thiết Trụ nói: "Chị dâu nhất định phải nhận, nếu không em về không biết ăn nói sao với Đại Mỹ đâu."

Mạt Mạt cuối cùng đành nhận lấy, định bụng vài ngày nữa sẽ gửi cho Đại Mỹ ít vải vóc: "Thay em cảm ơn Đại Mỹ nhé."

Trang Triều Dương nhìn rượu trên bàn: "Vừa nãy xuống lầu à?"

Mạt Mạt gật đầu: "Nhà hết muối rồi, em xuống mua một ít."

Trang Triều Dương đếm rượu, có năm chai: "Xách lên nặng thế, sao không đợi anh về?"

Mạt Mạt: "Em đâu có yếu ớt thế, không nặng đâu."

Vương Thiết Trụ là không thể ở lại thêm được nữa, anh là người không có vợ bên cạnh, đây chẳng phải là kích động anh sao? Nhưng trong lòng lại rất khâm phục Mạt Mạt, có thể biến Tiểu đoàn trưởng mặt sắt như Diêm Vương thành người dịu dàng thế này, lợi hại thật!

Vương Thiết Trụ biết ý ra về, Mạt Mạt xách cá đứng dậy: "Ngày mai anh hỏi địa chỉ nhà Vương Thiết Trụ đi, em có ít đồ gửi cho Đại Mỹ."

Trang Triều Dương đón lấy cá trong tay vợ: "Ừ, hai ngày nữa anh hỏi cho."

Mạt Mạt quay lại bếp, cười nói: "Thiết Trụ lại cho thêm hai món, vừa hay gom đủ mười món, em đọc thử xem có được không nhé."

Trang Triều Dương giúp nhặt rau: "Được."

Mạt Mạt: "Cá khô kho tộ, tôm khô rim dầu, trứng xào, thỏ xào cay, gà rừng hầm nấm, đậu que hầm thịt, cà tím kho tương, rau trộn, canh cà chua, món chính là màn thầu bột ngô."

Trang Triều Dương: "Được, thế này là đủ rồi."

"Đúng rồi, tổng cộng có bao nhiêu người đến? Nếu bát đũa không đủ em sang nhà Vương tẩu tử mượn."

Trang Triều Dương: "Người của tiểu đoàn mình, An Đông, Khổng Á Kiệt, Hứa Thành, Lý Đại Hổ, Lý Thông, Vương Thiết Trụ, còn hai người có nhiệm vụ không đến được, cuối cùng tính cả anh cả em nữa, là tám người."

Mạt Mạt: "Còn người nhà thì sao? Họ không dắt theo à?"

"Họ sẽ không dắt theo đâu, bát đũa trong nhà đủ dùng rồi."

"Vậy được, em không đi mượn nữa."

Trang Triều Dương đưa rau đã rửa sạch cho Mạt Mạt, cô đón lấy: "Anh đi tìm hết chén ly ra rửa đi."

"Ừ, được."

"Đúng rồi, em mua năm chai rượu có đủ không? Có cần mua thêm ít nữa không?"

Trang Triều Dương nghĩ một lát: "Đúng là không đủ thật, giờ anh xuống mua thêm ít nữa."

"Vâng, anh mua thêm chai giấm về nữa nhé."

"Được."

Mạt Mạt đợi Trang Triều Dương đi rồi, tìm một cái chậu lớn chuẩn bị ủ bột, đợi Trang Triều Dương rửa xong chén ly, bột của Mạt Mạt đã ủ xong rồi.

Hai người tán gẫu, nhanh chóng đến trưa, Mạt Mạt tìm số mì sợi còn lại, làm món mì nước thịt, ăn kèm với dưa muối, buổi trưa hai người ăn qua loa một bữa, vừa ăn xong thì cửa lớn vang lên.

Đề xuất Đồng Nhân: Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi
Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN