Mạt Mạt quan sát Thanh Nghĩa, "Đen đi, gầy đi rồi."
Liên Thanh Bách, "Chịu không ít khổ phải không! Thế nào, có hối hận không?"
Thanh Nghĩa lắc đầu, "Không hối hận, em cảm thấy thế này rất sung túc, mỗi ngày đều đang trưởng thành."
Liên Thanh Bách nhận định xem em trai là đang cố tỏ ra mạnh mẽ hay là lời nói thật lòng, xác định là lời thật lòng, liền đấm vào vai Thanh Nghĩa một cái, "Khá lắm, đây mới là em trai của anh, nếu chú mày nói với anh là hối hận, anh nhất định sẽ tẩn cho một trận."
Thanh Nghĩa nhe răng cười ngô nghê, "Anh cả, chị, hai người vẫn chưa nói sao lại đến đây?"
Thanh Bách chỉ vào ngọn núi lớn, "Anh là đi công tác, chị em đúng lúc đến bộ đội dọn dẹp nhà cửa, anh liền đưa nó đến xem chú mày thế nào, xem chú mày có lén lút lau nước mắt không, để về còn báo cáo với bố."
Vừa nhắc đến Liên Quốc Trung, mắt Thanh Nghĩa lại đỏ lên, nhịn rồi lại không nhịn được, sụt sịt, "Giờ mỗi ngày làm việc xong, em đều nhớ lại chuyện trước kia, em thấy trước đây mình thật không hiểu chuyện, đến khi xa nhau rồi mới biết bố tốt thế nào, bố còn xếp cả chăn len cho em nữa, còn lén nhét cho em tiền và phiếu lương thực."
Những chuyện này Mạt Mạt thật sự không biết, Liên Thanh Bách bĩu môi, "Bố thiên vị chú mày nhất rồi, đúng là có cái gì tốt đều mang cho chú mày hết!"
Liên Thanh Nghĩa "vâng" một tiếng, Liên Thanh Bách búng trán em trai một cái, "Chú mày còn dám 'vâng', định chọc tức anh à!"
Thanh Nghĩa lau nước mắt, "Không có mà."
Thanh Bách trêu chọc, "Chú mày đừng có khóc nữa, từ sau khi chú mày bị đánh, sao anh cảm thấy mình như có thêm một đứa em gái ấy nhỉ!"
Mạt Mạt không chịu, "Em gái anh không phải là đứa hay khóc nhè đâu."
Thanh Bách cười ha ha, "Là anh nói sai, sao anh cảm thấy mình như có thêm một đứa con gái ấy nhỉ!"
Mạt Mạt, "......."
Thanh Nghĩa cũng không khóc nữa, anh cả nói thế này thật là làm nhục cậu quá.
Đám thanh niên tri thức phía xa bỗng có một cô bé chạy tới, đôi mắt sáng rực nhìn Mạt Mạt, nhìn đến nỗi Mạt Mạt ngơ ngác, "Em là?"
Cô bé rụt rè gọi, "Chị dâu."
Mạt Mạt, "...... Cô bé, lời này không được gọi bừa đâu."
Tôn Nhụy sụt sịt mũi, "Chị chính là chị dâu của em, anh cả em tên là Trang Triêu Dương."
Mạt Mạt nhìn em trai cầu chứng, Thanh Nghĩa gật đầu, Mạt Mạt lúc này mới nhận ra người, con gái út của Ngô Mẫn và Hướng chủ nhiệm à! Nhìn bộ dạng này, chắc mười bốn tuổi rồi?
Mạt Mạt rất bài xích những người liên quan đến Ngô Mẫn, cô mỉm cười xa cách, "Cô bé, em họ Tôn, vị hôn phu của chị họ Trang, các em không có quan hệ gì, dù trước đây có quan hệ thì cũng đã đoạn tuyệt từ lâu rồi, sau này đừng gọi như thế nữa."
Cô bé nước mắt rơi lã chã, "Em biết rồi, sau này em sẽ không gọi thế nữa, nhưng em thích chị, em có thể gọi chị là chị gái được không?"
Nếu Mạt Mạt bỏ qua đôi mắt đang đảo liên tục của cô bé, có lẽ đã thật sự tin lời con bé này, tiếc là con bé này tuổi đời còn nhỏ quá, "Cô bé, chị không có em gái, chị còn phải nói chuyện với em trai, em xem có thể tránh mặt một chút không?"
Tôn Nhụy cắn môi, vẫn ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt Mạt Mạt.
Mạt Mạt đợi người đi xa rồi, cảm thán, "Tuổi nhỏ thế này mà tâm cơ nhiều thật."
Thanh Nghĩa phiền não gãi đầu, "Lại còn động một chút là khóc, cứ như ai làm gì nó không bằng, phiền chết đi được."
Mạt Mạt hỏi, "Nó mới mười bốn tuổi thôi nhỉ, sao lại xuống nông thôn rồi?"
"Không biết, em không hỏi."
Liên Thanh Bách nhìn thời gian, "Còn nửa tiếng nữa, anh qua đằng kia xem một chút, lát nữa quay lại, chúng ta phải đi rồi."
Mạt Mạt, "Vâng, được ạ."
Liên Thanh Bách đi rồi, Mạt Mạt lấy hộp cơm đưa cho Thanh Nghĩa, "Mang cho em ít sủi cảo đây, lát nữa về mà ăn."
Thanh Nghĩa đón lấy, "Cảm ơn chị."
Mạt Mạt xoa đầu em trai, "Thật sự lớn rồi, trước đây sẽ không nói lời cảm ơn đâu."
Thanh Nghĩa kéo Mạt Mạt tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, "Chị, chị sắp kết hôn rồi nhỉ!"
Mạt Mạt gật đầu, "Ừ, ước chừng đầu tháng sau, đợi chị dâu hết ở cữ."
Thanh Nghĩa có chút nản lòng, "Em là không về được rồi, chúc mừng chị trước nhé, giờ em không có món quà nào ra hồn tặng chị, đợi sau này em có bản lĩnh rồi, nhất định sẽ bù đắp."
Mạt Mạt bật cười, "Em giờ đang ở xó núi thế này, bản lĩnh ở đâu ra?"
Thanh Nghĩa mang theo một luồng hào khí, "Em sẽ không ở xó núi cả đời đâu, em nhất định phải làm nên trò trống gì đó, để bố và các anh chị đều tự hào."
Mạt Mạt, "Chị tin em."
Mạt Mạt lại hỏi, "Em và Y Y xa nhau rồi, có lẽ vài năm cũng không gặp được mặt, em có nghĩ đến sau này không?"
Thanh Nghĩa ảm đạm, "Trước khi đi em có đến tìm Tiền Y Y, tỏ tình rồi, nhưng Y Y chỉ coi em là em trai, em cũng nghĩ kỹ rồi, em chẳng biết sẽ ở xó núi này mấy năm, cũng không nỡ làm lỡ dở cô ấy nữa."
Mạt Mạt lần này đã tin, tin rằng Thanh Nghĩa muốn xuống nông thôn thật sự như cậu nói, nguyên nhân chính không phải vì Tiền Y Y.
Mạt Mạt chủ động đổi chủ đề, đem chuyện ông nội đến kể cho Thanh Nghĩa nghe, hai chị em lại trò chuyện thêm một lát, anh cả quay lại, "Anh và chị em đi đây, em tự chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì nhớ viết thư, nếu là chuyện gấp thì đến quân khu tìm anh."
Thanh Nghĩa gật đầu, "Em nhớ rồi."
Thanh Nghĩa cứ đứng nhìn anh cả và chị gái đi xa dần mới quay người đi về.
Đám thanh niên tri thức vây quanh Thanh Nghĩa, "Người vừa đến là ai thế?"
Thanh Nghĩa nhìn Tôn Nhụy, "Nó không nói à?"
Mọi người lắc đầu, "Không nói."
Thanh Nghĩa biết có Tôn Nhụy ở đây thì chuyện này không giấu được, "Anh cả và chị cả của tôi."
Đám thanh niên tri thức ngây người, nhìn Thanh Nghĩa như nhìn quái vật, những người bị phân phối đến xó núi này đều là thành phần gia đình không tốt, phần lớn là con cái của những người bị đánh thành "Xú lão cửu".
Những người này hai năm trước đều là con cái nhà có thân phận, nhãn quang dĩ nhiên là có, biết nhìn quân phục, không ngờ đấy, anh cả của Liên Thanh Nghĩa lại là một sĩ quan, nhìn chị gái cậu ta cũng không đơn giản, sao cậu ta lại xuống nông thôn nhỉ?
Sau đó mọi người đồng cảm nhìn Thanh Nghĩa, an ủi, "Nhà ai mà chẳng có lúc thiên vị, cậu cũng nên nghĩ thoáng ra."
Thanh Nghĩa, "......"
Tôn Nhụy đột nhiên lên tiếng, "Anh Thanh Nghĩa ở nhà rất được sủng ái đấy, nhìn đồ đạc anh ấy mang theo là biết ngay mà!"
Được nhắc nhở như vậy, mọi người nhớ đến chăn len và áo len, lần này mọi người thật sự coi Thanh Nghĩa là quái vật, có bệnh à, có phúc không hưởng lại đến đây chịu khổ.
Mạt Mạt về đến quân khu đã là buổi chiều, không ngờ lại gặp Tôn Tiểu Mai, Tôn Tiểu Mai đang lạnh mặt đối phó với những người nhờ vả cô ta mang đồ, thấy Mạt Mạt về, vốn dĩ đang mất kiên nhẫn không muốn đồng ý, nhưng cô ta lại muốn lấn lướt Liên Mạt Mạt một bậc, nên đã nhận lời.
Mạt Mạt thắc mắc, sao Tôn Tiểu Mai cứ thích lấn lướt cô nhỉ? Cô nhìn mấy người vây quanh Tôn Tiểu Mai, ánh mắt láo liên, nhìn qua đã biết không phải hạng người tốt lành gì.
Tôn Tiểu Mai kiêu ngạo ngẩng cao đầu, xoay người lên lầu.
Mạt Mạt, "......."
Cô không nhìn nhầm chứ, Tôn Tiểu Mai vậy mà ở cùng một đơn nguyên với cô, hơn nữa còn ở ngay tầng dưới nhà cô!
Tôn Tiểu Mai cũng phát hiện ra, đứng ở cửa nhìn Mạt Mạt lên lầu, cắn chặt môi.
Mạt Mạt về nằm nghỉ một lát, đem chỗ rau còn lại nấu hết, buổi tối Trang Triêu Dương và anh cả tan làm qua ăn cơm, đợi họ đi rồi, cô bắt đầu tổng vệ sinh, lần sau lại đến, cô cũng đã lĩnh chứng kết hôn rồi.
Ngày hôm sau Trang Triêu Dương thật sự không có thời gian, nhờ Lý Thông lái xe đưa cô đi, xác định cô đã lên xe, Lý Thông mới rời đi.
Mạt Mạt vừa ngồi xuống không lâu, bên cạnh có người ngồi xuống, "Thật khéo."